trừ phi thần thiếp có thể sinh hạ nhất nam bán nữ,
bằng không sẽ không cách nào lấy lại ân ái khi xưa Tiên Hoàng từng đối
với thần thiếp. Thần thiếp biết được Hoàng hậu tuy rằng được sủng ái,
nhưng người cai trị hậu cung thủ đoạn lợi hại, không có phi tần nào
nguyện ý cùng nàng giao hảo. Thần thiếp liền lấy thân phận đại tỷ chủ
động tới quan tâm nàng, nói chuyện cùng nàng, cho nàng giải buồn. Nàng
dần dần tín nhiệm thần thiếp, sau đó thậm chí khi hai người ở cùng một
chỗ còn ân chuẩn cho thần thiếp không cần câu nệ, quân thần chi lễ, có
thể coi nhau như tỷ muội. Hoàng hậu nương nương ở nhà là con gái một,
nàng coi thần thiếp như tỷ tỷ mà đối xử, thế nhưng nàng làm sao biết
được, thần thiếp tiếp cận nàng chỉ vì muốn lọt vào mắt xanh của Hoàng
thượng lần thứ hai”. Nghe xong lời này, trái tim của ta dần dần chìm
xuống. Chẳng trách biểu cô hận Mạc Phu nhân tới tận xương tủy. Bà ấy hận không chỉ vì trượng phu quá trớn, càng là vì tỷ muội phản bội. “Sau đó, thần thiếp rốt cuộc đợi được cơ hội, toại nguyện mang long thai. Đến
thời điểm được bốn, năm tháng, mắt thấy không thể giấu được nữa, Hoàng
thượng mới dẫn thần thiếp tới gặp Hoàng hậu nương nương, nói tất cả mọi
chuyện của thần thiếp cho nương nương, khẩn cầu Hoàng hậu nương nương
đồng ý để Hoàng thượng nạp thần thiếp làm phi”.
“Vậy còn Thái hậu đâu? Thái hậu nương nương không phải vẫn bởi vì ngươi xuất thân thấp hèn, mà không cho Hoàng thượng nạp ngươi làm phi sao?” ta xen ngang hỏi. “Khi đó Thái hậu nương nương đã đi tới Tây Thiên”. Mạc Phu
nhân nghe thấy bốn chữ xuất thân thấp hèn, âm điệu vẫn không tự chủ được thay đổi một thoáng.
“Sau đó thì sao, sau đó thì thế nào, biểu cô đồng ý sao?” Ta truy hỏi. “Lúc
đó nương nương vừa hoài thai hài tử thứ hai, nghe xong lời của Hoàng
thượng, khí huyết công tâm, biết tỉnh nhân sự ngay tại chỗ. Sau khi tỉnh lại…” nói tới đây, Mạc Phu nhân dừng một chút, tựa như có thứ gì đó kẹt trong cổ họng bà ta, khiến bà ta nói ra từng chữ đều khó khăn: “Sau khi tỉnh lại, hài tử không còn. Hoàng hậu nương nương tựa như mất trí, bệnh nặng một hồi, không nhận ra ai. Hoàng thượng nôn nóng tới mức phát
cuồng, thần thiếp xưa nay chưa từng nhìn thấy dáng vẻ ấy của người.
Hoàng thượng ôm nương nương vừa khóc vừa gọi tên nàng, nói nếu như nương nương đi rồi, Hoàng thượng người… người sống cũng vô vị”. Sự bình tĩnh
của Mạc Phu nhân rốt cuộc bị phá vỡ, trên gương mặt hiện lên sự thống
khổ. Ta nghĩ chính tai nghe thấy nam nhân mình yêu thương nhất nói những lời này với một nữ nhân khác, bất luận là người phụ nữ mạnh mẽ như thế
nào đều sẽ suy sụp. “Hơn nửa năm sau, bệnh của nương nương mới tốt lên.
Thần thiếp cũng sinh hạ Bùi nhi. Hoàng hậu nương nương đồng ý để Hoàng
thượng phong thần thiếp làm Mạc Phu nhân, Hoàng thượng cũng đáp ứng
nương nương từ đó không gặp lại thần thiếp”. Một giọt nước mắt trong
suốt lăn trên gò má Mạc Phu nhân, ta lấy khăn tay của mình đưa tới.
“Tạ nương nương”. Mạc Phu nhân thụ sủng nhược kinh nhìn ta: “Nương nương,
thần thiếp có một yêu cầu quá đáng”. Mạc Phu nhân đột nhiên quỳ xuống
trước mặt ta, khiến cho ta ngạc nhiên không kịp chuẩn bị. “Thần thiếp
vẫn cảm thấy có lỗi với Thái hậu, thần thiếp từ nhỏ đã là một cô nhi, kỳ thực trong lòng cũng coi Thái hậu như muội muội mà đối xử, thế nhưng
tình yêu của Tiên Hoàng đối với thần thiếp thực sự quá trọng yếu, thần
thiếp không còn cách nào”. Nước mắt Mạc Phu nhân tựa như một chuỗi vòng
ngọc đứt dây, cứ thế rơi xuống. “Ngọc bội này là Tiên Hoàng tặng cho
thần thiếp vào sinh nhật năm mười sáu tuổi, là sinh mạng của thần thiếp. Vào thời điểm đau khổ nhất, là khối ngọc bội này chống đỡ cho thần
thiếp vượt qua tất cả”. Mạc Phu nhân lấy trong tay áo ra một khối ngọc
bội màu sắc hoàn mỹ, nhét vào trong tay ta. Bởi vì luôn đeo trên người,
ngọc bội vẫn còn rất ấm áp. “Bùi nhi vẫn cho là Tiên Hoàng xưa nay chưa
từng yêu thích thần thiếp, cho nên vẫn luôn oán hận Tiên Hoàng, mãi tới
thời điểm cách đây không lâu nhìn thấy khối ngọc bội này, rốt cuộc mới
có thể thông cảm cho phụ hoàng của nó. Thần thiếp hi vọng Bùi nhi có thể bù đắp sai lầm trước đây của thần thiếp đối với Hoàng hậu Tư Đồ gia, cố gắng đối xử tốt với nương nương. Thần thiếp cũng sẽ đích thân nói với
Bùi nhi, để nó cố gắng bảo vệ Hoàng hậu”. Mạc Phu nhân nắm tay ta thật
chặt, mà trong tay ta lại nắm chặt miếng ngọc bội kia. Trên ngọc bội có
bảy chữ do Tiên Hoàng tự tay viết: “Lưỡng tình nhược thị cửu trường
thì”. Xảy ra nhiều truyện như vậy, ở giữa bị ngăn cách bởi biết bao
nhiêu con người, ta và Thượng Quan Bùi còn có khả năng này sao?
Nghĩ tới đây, ta không khỏi giật mình. Thượng Quan Bùi, hắn bây giờ đang ở
đâu? Ánh mắt của ta đảo qua những người trong phòng, phụ thân và các ca
ca đều mang vẻ mặt lo lắng đứng phía sau mẫu thân, chỉ có Thượng Quan
Bùi một mình đứng ở xa, dựa người vào cửa nhìn ta chằm chằm tới xuất
thần, im lặng không nói một lời. Ánh mắt của ta và hắn vừa chạm vào
nhau, hắn liền quay mặt đi, đường nét một bên mặt lạnh lùng, trong lòng
ta trầm x