cùng cơ thể vô lực dù
thế nào cũng khiến cho người lo lắng không thôi, đến chính ta cũng không cảm thấy thuyết phục, huống chi là người khác.
Trong phòng rốt cuộc chỉ còn lại ta cùng Thượng Quan Bùi. Ta nhìn hắn dần dần đi vào, không khỏi nắm thật chặt tấm chăn lụa, người cũng nhích dần lùi vào phía bên trong. “Ngươi đang sợ hãi sao? Ngươi đang sợ trẫm sẽ làm
hại ngươi cùng đứa trẻ này?”. Hắn ngồi xuống bên mép giường, duy trì một khoảng cách nhất định với ta. “Hoàng thượng sẽ không sao? Hoàng thượng
vừa rồi cho thần thiếp uống viên thuốc độc đó, không phải là minh chứng
tốt nhất sao? Lẽ nào người sẽ vì đứa trẻ tới không đúng lúc này mà thay
đổi thái độ trong chớp mắt”. Tâm tình của ta lập tức dâng cao lên,
chuyện hắn ép ta uống thuốc độc vẫn khiến cho ta canh cánh trong lòng.
“Hoàng thượng luôn miệng nói vì yêu thương hài tử mà nôn nóng, vậy thần
thiếp xin hỏi, trong bụng Đinh Phu nhân là cốt nhục của Hoàng thượng,
hài tử trong bụng thần thiếp chẳng lẽ không phải hay sao? Hoàng thượng,
người nói đi!”. Ta đưa tay nắm lấy ống tay áo của hắn, hắn hơi lùi lại,
ta bắt hụt. Tay ta dừng lại trong không trung, cứng nhắc tựa như dựa vào một thứ gì đó. “Ngươi sao lại có thể trúng độc?”. Hắn giống như đang
hỏi ta, nhưng càng giống như tự vấn. Hai hàng lông mày ta nhíu chặt lại, ánh mắt nhìn về phía hắn. Giờ phút này hắn còn có mặt mũi hỏi ta câu
này? Thế nhưng trong mắt hắn, ta không chỉ thấy sự mê hoặc, còn có… ta
không dám xác định, là đau lòng sao? Ta không khỏi sửng sốt, thuốc độc
này chẳng lẽ không phải do chính tay ngươi ép ta uống? Sao hiện tại lại
hỏi ngược lại ta?
“Hoàng thượng, người nói cái gì vậy?”. Ta nhích người về phía hắn, hỏi. “Viên
thuốc kia chỉ là an thần tĩnh khí hoàn bình thường Mạc Phu nhân vẫn
dùng, là Thái y kê đơn, chỉ là một loại thuốc bình thường, cũng không có hại gì đối với cơ thể con người. Sao lại có thể có độc?”. Hắn lấy từ
trong vạt áo ra một chiếc bình nhỏ màu đen, kéo chiếc nút sắc màu nhàn
nhạt, đổ ra một viên thuốc to bằng móng tay út. Từ rất xa ta đã ngửi
thấy mùi vị đó, trái tim của ta lập tức đập loạn nhịp, nếu không phải
cực lực khống chế, ta sợ mình đã phải thét lên. Vừa nãy, viên thuốc nhỏ
bé kia đã để lại cho ta nỗi khiếp sợ quá lớn, ta nghĩ mùi vị này sẽ vĩnh viễn trở thành cơn ác mộng của ta.
Ngay tại thời khắc ta hoảng loạn nhất, Thượng Quan Bùi đã bỏ viên thuốc vào
trong miệng mình. “Hoàng thượng!”. Khi ta vừa phản ứng lại, không kìm
được khẽ hô lên một tiếng. “Trẫm chỉ muốn chứng minh cho ngươi thấy,
những viên thuốc này thực sự là an thần tĩnh khí hoàn Mạc Phu nhân
thường dùng, đối với cơ thể người là vô hại”. Hắn hơi ngửa cổ, nuốt viên thuốc vừa bỏ vào trong miệng xuống. “Vừa rồi trẫm nhìn thấy ngươi một
mực muốn đuổi theo trừng trị Đinh Phu nhân, vạn bất đắc dĩ mới làm bộ ép ngươi uống một viên, cũng bịa ra những lời kia để dọa ngươi, hi vọng
ngươi từ bỏ ý định. Thế nhưng… thế nhưng sao ngươi lại có thể thực sự
trúng độc cơ chứ?”. Biểu hiện của hắn pha trộn giữa sự mê hoặc nghĩ mãi
không ra cùng cảm giác suy sụp mất mát. Nếu như những lời này vẫn là gạt ta, vậy thì ta không thể không thừa nhận, hắn đúng là diễn viên tài ba
nhất thiên hạ. Trong lòng ta đột nhiên nghĩ tới một người, lẽ nào là
nàng ta? Kẻ có thể hạ độc với ta, nhất định phải là người sống trong hậu cung. Mà kẻ hận ta tới mức độ muốn hạ độc thủ, ngoại trừ Thượng Quan
Bùi, người ta có thể nghĩ tới chỉ có nàng ta. Nàng ta là kẻ được lợi lớn nhất sau khi diệt trừ ta, tuyệt đối có đầy đủ động cơ ra tay với ta.
Nhìn thấy hai hàng lông mày ta dần dần nhíu chặt, sắc mặt Thượng Quan Bùi
cũng trầm xuống. “Trong lòng Hoàng hậu hẳn là đang nghĩ tới Đinh Phu
nhân”. Hắn đột nhiên hỏi, kéo tâm tư của ta trở lại. Nếu hắn đã nói
trắng ra, vậy thì ta cũng không cần che giấu. “Không sai, người thần
thiếp hoài nghi chính là nàng!”. “Tại sao Hoàng hậu nhất định phải nhằm
vào Đinh Phu nhân? Nàng chỉ là một nữ tử yếu đuối tay trói gà không
chặt, không màng thế sự, hiện tại còn đang mang thai. Nàng ấy có thể làm gì đối với nàng?”. Ngữ khí Thượng Quan Bùi đột nhiên trở nên gấp gáp.
“Nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt, không màng thế sự?” Ta không
biết lấy khí lực từ đâu, lập tức nhảy từ trên giường xuống: “Hoàng
thượng, thần thiếp nếu không phải là không sợ sống chết, e rằng hiện tại đã thừa nhận tội danh dưới sự uy hiếp của Đinh Phu nhân rồi”. Ánh mắt
ta nhìn thẳng về phía hắn: “Một nữ tử yếu đuối có thể dùng sinh mệnh vô
tội ép người khác đi vào khuôn phép sao? Một nữ tử yếu đuối không màng
thế sự có thể nghĩ tới việc cho Kinh Kỳ doanh cấp tốc đóng cửa thành
sao? Hoàng thượng, thần thiếp cho rằng Hoàng thượng đang bị Đinh Phu
nhân che mắt, hoặc là nói…” ta dừng lại một chút, từng bước từng bước
tới gần hắn: “Hoặc là nói, Hoàng thượng vốn dung túng cho Đinh Phu
nhân”.
Mỗi chữ ta nói đều tràn đầy khí phách. Chuyện ngày hôm nay đã khiến cho ta
và Thượng Quan Bùi hoàn toàn xé rách mặt, không còn bận tâm chuyện gì
nữa. Ta cũng đoán, cho dù hiện tại hắn ước gì có thể ngũ
