tiên của
trẫm, địa vị của nàng trong lòng trẫm không ai có thể thay thế được.
Trẫm vĩnh viễn nhớ tới năm chín tuổi ấy, lần đầu tiên gặp gỡ nàng ở điện Từ Dương. Nàng sợ hãi trốn sau lưng Vương cô cô, trên tay còn ôm chặt
một con búp bê bằng đất sét. Trẫm cứng rắn muốn cầm xem thử, còn không
cần thận làm vỡ mất con búp bê của nàng, làm nàng khóc tới long trời lở
đất”. Tiếng cười buồn buồn của nam tử vang lên, thân thể hơi run rẩy, nữ tử trong lòng cũng nín khóc, mỉm cười. “Hoàng thượng sau đó còn tự mình làm một con búp bê khác đưa tới cho thần thiếp”. Thanh âm nữ tử dịu
dàng vô hạn, nếu như hiện tại có ánh sáng, hẳn là có thể nhìn thấy vẻ
mặt ngọt ngào của nàng. “Hoàng thượng, thời gian đã không còn sớm. Thần
thiếp nên mau chóng trở về, Thái hậu nương nương nếu như tỉnh lại không
tìm được thần thiếp, sẽ không vui”. Nữ tử giãy giụa muốn đứng thẳng
người dậy, nhưng cánh tay nam tử vẫn ôm chặt lấy nàng, nữ tử tìm mọi
cánh tránh thoát nhưng cuối cùng vẫn yên lặng trong lòng hắn.
“Mẫu hậu đã sớm đi ngủ rồi, đêm nay nàng liền lưu lại thị tẩm đi”. Nam tử
nhẹ nhàng nói câu này bên tai nữ tử, hơi thở xông vào tai nàng, trêu
chọc khiến nàng không khỏi cười khẽ. “Hoàng thượng, ngoại trừ Hoàng hậu, những nữ tử khác không cho phép ngủ lại tại điện Triêu Dương nha”. Khẩu khí của nữ tử càng lúc càng mềm yếu. “Hừm, không phải quanh co, lời của trẫm chính là thánh chỉ, ai dám nói loạn cái gì”. Khe khẽ thì thầm, nam tử cao to đã vòng tay ôm lấy eo nữ tử hướng về phía tẩm điện. “Không
thể, Hoàng thượng, không thể” Ta đưa tay muốn ngăn cản bọn họ lại, thế
nhưng hai người trước mắt cũng không thấy bóng dáng. Ta dùng sức chớp
mắt một cái, muốn hiểu rõ tình cảnh vừa rồi là thực hay hư. Mở mắt ra
lần nữa, thì chỉ còn nghe thấy tiếng nói chuyện ríu rít xung quanh.
“Nương nương tỉnh lại rồi. Hoàng thượng, Đại Tể tướng, Hoàng hậu nương nương
tỉnh lại rồi!”. Ta chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, ánh nến mờ nhạt giờ
khắc này trong mắt ta cũng vô cùng chói mắt. Ta phát hiện ra mình đang
nằm trên một chiếc giường êm ấm, rèm chướng thanh nhã, chăn đệm cẩm sắc, có làn hương hoa hồng như có như không, tất cả những thứ này đều vô
cùng quen thuộc. Nơi này rốt cuộc là nơi nào? Vừa rồi đã xảy ra chuyện
gì? “Hài tử, con tỉnh rồi?”. Ta nghe thấy tiếng khóc sụt sùi thấp giọng, quay đầu nhìn sang: “Mẫu thân!”. Ta không khỏi bật thốt lên, chỉ thấy
mẫu thân ngồi chếch bên giường, hai mắt sưng đỏ, một tay nhẹ nhàng vuốt
trán ta, một tay cầm khăn lau nước mắt. Mẫu thân sao lại ở đây? Dường
như, ta nghĩ tới, vừa nãy vào thời khắc khó xử có muốn theo Thượng Quan
Bùi hồi cung hay không, ta đột nhiên hôn mê bất tỉnh.
Khung cảnh vừa rồi chỉ là một giấc mộng? Nhưng vì sao lại chân thực tới vậy,
tựa như ta đặt chính mình vào trong đó, chỉ cần đưa tay là chạm tới hết
thảy. Người tên Tử Đằng vừa rồi xuất hiện trong mộng, trong lòng ta nhắc đi nhắc lại cái tên này, Tử Đằng! Đúng rồi, ta rốt cuộc nghĩ ra, Mạc Tử Đằng, mẹ đẻ của Thượng Quan Bùi là Mạc Tử Đằng. Còn nam tử trong mộng
chính là Tiên Hoàng Thượng Quan Không. Ngày đó ở cung Cảnh Thu, lời nói
nhẹ nhàng của Mạc Phu nhân không ngờ khiến ta chấn động sâu như thế, đến mức tái hiện cả một khung cảnh năm xưa trong mộng, khiến cho ta kinh
hãi mồ hôi đầy người. Mẫu thân hơi sụt sùi, xung quanh vẫn là tiếng ồn
ào nói chuyện, tâm tư của ta không tự chủ được quay trở về sáng sớm mấy
ngày trước.
“Chẳng trách ngươi tự ý dời vào điện Từ Dương, bởi vì nơi đó lưu giữ hồi ức
ngọt ngào của ngươi và Tiên Hoàng, có đúng không? Sau đó ngươi chủ động
tới điện Chiêu Dương lấy lòng Hoàng hậu nương nương, còn muốn cầu nương
nương điều ngươi tới điện Chiêu Dương hầu hạ?”. Ta cùng Mạc Phu nhân
sóng vai ngồi dưới giàn hoa tử đằng, tuy rằng trên đầu, tử đằng che
khuất ánh mặt trời, nhưng không biết vì sao, toàn thân ta vẫn ướt đẫm mồ hôi. “Thần thiếp sau đó phát hiện ra Tiên Hoàng càng ngày càng yêu
thích Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương lúc đó mới chỉ mười
tám tuổi, nhưng xuất thân từ gia tộc Tư Đồ, làm sao người bình thường
chúng ta có thể so sánh được. Nương nương rất thông minh, đọc sách cũng
nhiều. Bọn họ thường cùng nhau đàm kim luận cổ, cho tới thiên văn, địa
lí, không chỗ nào không nói. Số lần Tiên Hoàng nghỉ đêm tại điện Chiêu
Dương càng ngày càng nhiều, cũng không giống như trước, thường xuyên tới điện Từ Dương thăm thần thiếp. Thần thiếp thực sự rất lo lắng. Thần
thiếp hiểu rõ, Hoàng thượng đối với thần thiếp chỉ là tâm tình thuở
thiếu niên với người thanh mai trúc mã, nhưng đối với Hoàng hậu nương
nương, lại là phu thê tri kỷ đồng đạo. Sau đó thần thiếp nghe nói Hoàng
hậu nương nương mang long thai, Hoàng thượng mừng rỡ như điên”. Giờ khắc này, Mạc Phu nhân nói ra những lời này, ngữ khí bình tĩnh tựa như đang
kể lại chuyện xưa của người khác, nhưng ai biết được, năm đó khi bà biết tin tức này, là cảm giác chua xót cùng bất an như thế nào. Nữ tử trong
hậu cung, cùng chờ đợi tình yêu của một nam nhân, tâm tình e rằng đều
giống như vậy.
“Lúc đó thần thiếp nghĩ,
