chế toàn bộ thế cục kinh thành, một mình Thích Tướng quân đã đủ
giữ quan ải bảo vệ cửa thành, tình thế hiện tại thuận lợi đối với chúng
ta, lão thần khẩn cầu Hoàng thượng lập tức quyết định”. Phụ thân nói
những lời này, kỳ thực là đã thay Thượng Quan Bùi định ra nội dung thánh chỉ, hiện tại chỉ muốn Thượng Quan Bùi sao chép lại mà thôi. Nói rõ
tình huống hiện tại ở kinh thành với hắn, hắn hẳn là cũng hiểu được,
không chiếu theo ý tứ của phụ thân sẽ có hậu quả ra sao.
“Người đâu, bày sẵn bút mực!”. Thanh âm khàn khàn của phụ thân đột nhiên vang
dội như cũ, khiến ta cũng không khỏi lấy làm kinh hãi. Thấy Thượng Quan
Bùi còn do dự, đại ca bổ sung thêm một câu: “Hoàng thượng trạch tâm nhân hậu, thiên hạ tán dương. Vì thế lần này chỉ cần xử lí chủ mưu là được,
không cần liên lụy tới cửu tộc. Như vậy cũng không mâu thuẫn với từ tâm
của bệ hạ sau đăng cơ”. Loại giấy thượng hạng cùng nghiên mực đã đặt
trước mặt Thượng Quan Bùi, mực nước đen đặc tỏa ra hương thơm kì lạ, hơi gay mũi. Thượng Quan Bùi chấm đầu bút lông xuống mực, đầu bút trong
phút chốc bị mực nước thâm nhật, dần dần đầy lên. Ánh mắt Thượng Quan
Bùi dừng lại trên tờ giấy trắng như tuyết kia, tay phải chỉ máy móc đưa
chóp bút liếm qua liếm lại. “Hoàng thượng, có gì không đúng sao?”. Phụ
thân đứng dậy, đi tới phía trước, đối diện với Thượng Quan Bùi. Thượng
Quan Bùi chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn về phía phụ thân ta không
hề che giấu sự phẫn nộ. Thế nhưng thắng làm vua, thua làm giặc, đạo lí
này thiên cổ bất biến.
“Hoàng thượng, Kinh Kỳ doanh thân là quân đội thiếp thân bảo vệ Hoàng thượng,
lại là nội giặc, thực làm cho người ta vô cùng đau đớn. Thích Tướng quân lần này có công xả thân vì đại nghĩa, vi thần kiến nghị trước khi tìm
thấy ứng cử viên phù hợp, Kinh Kỳ doanh tạm thời giao cho Thích Tướng
quân thống lĩnh đi. Thích Tướng quân trung thành tuyệt đối với triều
đình ta, Hoàng thượng hẳn là không có gì phải lo lắng”. Tam ca cũng đứng dậy, chậm rãi tiến tới bên cạnh phụ thân. Bóng hai người bị ánh nến kéo dài, phủ lên người Thượng Quan Bùi. Ta ở bên cạnh Thượng Quan Bùi, nhìn thấy bàn tay cầm bút của hắn có chút run rẩy, mà vẻ mặt phụ thân cùng
huynh trưởng trước mắt lại pha tạp sự mệt mỏi cùng niềm vui sau đại
thắng. Thượng Quan Bùi rốt cuộc đặt bút. Nét bút thứ nhất bởi vì hạ mạnh xuống, nên lờ mờ loang ra. Chữ viết của hắn không những hữu lực mạnh
mẽ, mà không ngờ còn rất đẹp, ta thầm nghĩ.
Ta nghiêng người nhìn hắn. Hàng lông mày của hắn nhíu chặt, đôi mắt trừng
trừng nhìn vào từng nơi ngòi bút đi qua, tựa như muốn thiêu cháy tờ
giấy. Phụ thân và ca ca đã lui về chỗ của mình, hoặc là nhắm mắt dưỡng
thần, hoặc là phẩm trà. Bên trong thư phòng yên tĩnh chỉ còn tiếng ngòi
bút mềm mại lướt qua trang giấy nghe sàn sạt. Giờ khắc này tâm tình của
ta pha trộn đủ thức hương vị, người ngồi bên cạnh là trượng phu của ta,
lại vô tình vô nghĩa như vậy, nhưng dù sao hắn vẫn là trượng phu trên
danh nghĩa của ta. Trước mặt là người nhà của ta, là nguồn động lực để
ta tiếp tục sinh tồn trong thâm cung hiểm ác. Ta biết cán cân trong lòng mình nghiêng về phương nào, đáp án đã rất rõ ràng, nhưng vẫn không thể
ngăn nổi cảm giác mất mát. Trong lòng ta hiểu rõ, sự ôn hòa như vậy chỉ
là một thời khắc hòa hoãn ngắn ngủi sau một quá trình đấu trình gay gắt, song phương đều cần nhân thời cơ này nghỉ ngơi tu dưỡng. Tương lai
chúng ta còn phải đối diện với một cuộc chiến tàn khốc hơn nữa, mà ta có một dự cảm không tốt, rằng ngày này không còn xa nữa. Nhìn thấy Thượng
Quan Bùi lấy một con dấu từ trong tay áo ấn nhẹ xuống góc trái phía bên
dưới tờ giấy, phụ thân lập tức đứng dậy, bước nhanh tới trước bàn đọc
sách. “Hoàng thượng, cái này vi thần sẽ lập tức ra ngoài chiêu cáo thiên hạ”. Phụ thân không chờ Thượng Quan Bùi trả lời, liền cẩn thận nâng lên chiếu thư vừa viết, hai tay đưa tới trước mặt, nhẹ nhàng thổi khô nét
mực. Thượng Quan Bùi không lên tiếng, chỉ quăng bút lông trên bàn, mực
nước tóe ra lưu lại vết tích loang lổ.
Hắn bỗng “xoạt” một tiếng đứng dậy, quay đầu nhìn về phía ta: “Làm phiền
Hoàng hậu nhọc lòng, giải thích rõ ràng mọi hiểu lầm với quốc trượng.
Sau đó cùng trẫm khởi giá hồi cung”. Ánh mắt hắn nhìn về phía ta rất
lạnh lẽo, ta nhất thời không dám nhìn thẳng, kinh hoảng vội vàng cúi
thấp đầu. Bầu không khí căng thẳng vừa rồi khiến cho ta quên mất chính
mình đang trong tình cảnh khốn khó. Bây giờ nghe hắn nhắc tới hai chữ
hồi cung, ta đột nhiên cảm thấy sợ hãi, Thượng Quan Bùi mất đi khống chế đối với Kinh Kỳ doanh, hoàn toàn là do ta ban tặng. Mà sau khi ta hồi
cung, nếu như muốn dựa vào thuốc giải của Đinh Phu nhân để sống sót, vậy thì chịu đựng khuất nhục là điều không thể tránh khỏi, cuộc sống phụ
thuộc này ta cùng không cách nào nhịn được. Ta nhìn kỹ bàn tay hắn đưa
về phía mình, trong lòng vang lên ngàn vạn tiếng kêu không muốn, làm sao cũng không thể đưa tay đặt vào lòng bàn tay hắn. Hai vị ca ca cũng ý
thức được vẻ mặt hoang mang của ta, đi tới bên cạnh ta thân thiết hỏi:
“Nương nương, ngườ