một nhà”. Hắn lại có thể nắm lấy
tay ta.
Tay của ta rất lạnh, nhưng không ngờ tay của hắn lại càng lạnh lẽo hơn. Ta
thử tránh ra, hắn không để ý tới ta giãy giụa, vẫn cứ liều mạng kéo ta
lại. “Theo lệ hỏi lại phải điều động binh lực, điều động năm ngàn binh
lính Kinh Kỳ doanh vào thành vây công phủ Tể tướng. Hoàng thượng nói
Thượng Quan gia và Tư Đồ gia là người một nhà, sao có thể khiến người ta tin phục?”. Ta một hơi nói ra, hoàng quyền nặng, cũng không nặng hơn
một chữ lý. “Hoàng hậu, trẫm biết nàng bị ủy khuất, trong lòng không
thoải mái. Nàng có yêu cầu gì, cứ việc nói ra, trẫm đồng ý đáp ứng
nàng”. Hắn vẫn nắm chặt tay ta, tựa như chỉ lo ta sẽ trốn thoát. Khuôn
mặt của hắn rất gần, ta thậm chí có thể nhìn thấy hàng lông mi thật dài
của hắn cụp xuống đôi mắt hiện lên một bóng mờ nho nhỏ. Ta quyết định
thử giới hạn của hắn: “Đinh Phu nhân quạt gió thổi lửa bên trong, e sợ
thiên hạ không loạn. Nếu như thần thiếp yêu cầu Hoàng thượng giao Đinh
Phu nhân cho thần thiếp xử trí, Hoàng thượng đồng ý đáp ứng thần thiếp
sao?”. Ta ngước mắt nhìn về phía hắn, không bỏ qua bất kì biến hóa nào
thoáng qua trong đôi mắt đó. “Nếu như Hoàng thượng đồng ý đáp ứng, thì
thần thiếp cũng bằng lòng theo Hoàng thượng đi gặp phụ thân, giải thích
chuyện hiểu lầm này từ đầu tới cuối”. Ta muốn một giao dịch công bằng.
Bàn tay đang nắm tay ta của hắn đột nhiên cứng đờ, sau đó nhanh chóng
thả ra, hắn xoay người quay lưng về phía ta, chậm rãi bước đi. Ta rất
kiên nhẫn chờ hắn trả lời. Muốn hắn một lần nữa giao nữ nhân đang mang
hài tử của mình cho ta xử trí, đối với hắn mà nói không thể nghi ngờ là
đau đớn thê thảm.
Ý nghĩ của ta còn chưa xoay chuyển xong, hắn đã nhanh chóng bước tới
trước mặt ta. Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã dùng tay bóp lấy cằm ta,
cúi người hôn lên môi ta. Ta cả kinh, theo bản năng khép chặt đôi môi,
nhưng đầu lưỡi của hắn vẫn ngoan cố dùng sức muốn chống lại sự phản
kháng của ta. Ta nâng hai tay lên, dùng sức đẩy hắn, nhưng hắn chỉ dùng
một tay đã dễ dàng cố định hai tay ta ở phía sau. Ở trận tranh tài chịu
đựng này, ta rốt cuộc đã thua. Ngay khi đầu lưỡi của hắn quấn quít với
đầu lưỡi của ta, ta đột nhiên cảm giác được trong miệng có thêm một thứ.
Đó là một viên thuốc nhỏ lạnh lẽo, có vị hơi ngọt. Trong lòng ta thầm kêu
một tiếng không ổn, liều mạng muốn thoát khỏi sự dây dưa của hắn, phun
thuốc ra. Nhưng hắn lại dùng miệng mình chặn đường lui của ta, dùng lực
hôn ta. Ta chỉ cảm thấy không khí trong người càng lúc càng ít đi, ý
thức cũng dần trở nên mơ hồ, trong lòng rõ ràng, trừ phi ta nuốt viên
thuốc này xuống, hắn quyết sẽ không buông tha. Ta khó thở, trời đất
trong nháy mắt tối tăm, viên thuốc nhỏ đã lặng yên trượt xuống cổ họng
ta.
Hắn rốt cuộc buông ta ra, ta như một người chết đuối được cứu vớt, tựa như
mới nổi lên khỏi mặt nước, há to miệng hận không thể lập tức lấp đầy
không khí vào phổi mình. Nhưng ta không để ý tới hô hấp, vội vàng dùng
ngón trỏ luồn vào trong cổ họng, dùng sức moi, muốn khiến cho mình buồn
nôn, nôn hết thứ bên trong ra, nhưng không được. Mà hắn cũng ở một bên
thở dốc, hô hấp dồn dập, bởi vì thiếu không khí, sắc mặt của hắn trắng
bệch tới mức đáng sợ. “Ngươi tốt nhất là nên từ bỏ ý nghĩ làm hại Đinh
Phu nhân. Nàng đang mang cốt nhục của trẫm, trẫm không cho phép bất cứ
người nào làm tổn thương nàng”. Hắn vẫn thở hổn hển, nói từng lời đứt
quãng. “Ngươi cho ta ăn thứ gì?” Lúc này ta cũng không còn nhớ tới thứ
gọi là lễ nghi hoàng thất, xông lên phía trước túm chặt vạt áo của hắn,
liều mạng lắc, tựa như lắc như vậy có thể lắc viên thuốc trong bụng ra
ngoài. “Đây là độc dược mãn tính gia tộc Đinh Phu nhân đặc chế, tên là
lung linh xuyên tâm hoàn. Thành phần thuốc giải chỉ có nhân tài Đinh gia biết, ngay cả trẫm cũng Đinh Phu nhân cũng không nói. Thuốc giải này
nhất định ba ngày phải uống một viên, bằng không người trúng độc sẽ đau
lòng phát tác mà chết. Ngươi chỉ cần không làm hại Đinh Phu nhân, trẫm
đảm bảo mỗi ba ngày sẽ để Đinh Phu nhân cho ngươi một viên thuốc giải”.
Hắn lấy từ trong tay áo ra một viên thuốc giải: “Thuốc giải này, ngươi
trước hết uống đi”. “Ngươi vô liêm sỉ!” Ta khàn giọng kêu, liên tục dùng tay đấm vào lồng ngực hắn. “Ngươi không nên trách trẫm, trẫm làm như
thế, cũng là bất đắc dĩ thôi. Người làm cha làm mẹ trong thiên hạ, hoàn
toàn nên vì con cái mà suy tính. Ngay cả trẫm cũng không ngoại lệ”. Hắn
cạy miệng của ta, nhét giải dược vào trong. Ta gương mặt đẫm lệ, không
tranh cãi nuốt giải dược xuống.
“Ngươi cho rằng dùng độc dược khống chế ta, là có thể kiềm chế phụ thân và ca
ca của ta sao?” Ta quay đầu đi, không muốn để hắn nhìn thấy ra rơi lệ.
“Tuy rằng trẫm hiện tại đối kháng với Tư Đồ gia là không có phần thắng,
nhưng nếu thật muốn cá chết lưới rách, thương vong của Tư Đồ gia hẳn là
cũng không nhỏ. Đao thương không có mặt, Đại Tể tướng và hai vị quốc cữu bị vây trong kinh thành cũng khó may mắn thoát khỏi. Kỳ thực dự định
ngọc đá cùng vỡ không phải chỉ mình ngươi có”. Hắn một tay kéo ta, một