phạt Tư Đồ gia. Trong lòng ta lửa giận cháy phừng phừng, các ngươi bố trí cái bẫy như vậy, còn hi
vọng ta ngoan ngoãn tự nhảy vào sao?
“Hoàng thượng, thần thiếp tuyệt đối sẽ không viết xuống bất kỳ chiếu thư nào
thừa nhận có quan hệ với cái chết của Mạc Phu nhân”. Ta kiên quyết từ
chối. “Chuyện thần thiếp chưa từng làm, thần thiếp sẽ không thừa nhận!”. Đột nhiên, ta nghe thấy tiếng cười kiều mỵ của Đinh Phu nhân: “Vậy nếu
như tính mạng của nhũ mẫu Hoàng hậu nương nương – Hứa cô cô và những
người khác của điện Chiêu Dương đều phụ thuộc vào việc nương nương có
viết chiếu thư này hay không, e rằng nương nương nên cố gắng suy nghĩ
một chút hãy trả lời”. Đôi mắt của nàng ta cười thành hai vành trăng
non, ta trong lúc nhất thời hận không thể xông lên móc mắt nàng ta ra.
Khắc chế, ta bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, nhắc nhở mình nhất định không thể vọng động. “Thế nào? Hoàng hậu nương nương, thần thiếp cho
người chuẩn bị giấy bút cho người, người thấy sao?”. Nàng ta vẫn cười,
tựa như ngàn vạn cây kim đâm vào lỗ tai ta. Nàng ta tuy rằng bụng đã to, nhưng đi lại vẫn rất nhẹ nhàng. Trong lòng ta vừa kinh hoảng vừa bi
thương, nàng ta muốn dùng tính mạng của người bên cạnh để áp chế ta.
Nàng ta biết những người trong cung của ta đều tới từ Bình Nam, mà tình
cảm của Tư Đồ gia vời người Bình Nam khó dứt bỏ ra sao, thiên hạ đều
biết. Huống chi còn có Hứa cô cô. Mẫu thân ta sau khi sinh ra ta, thân
thể liền suy yếu, người chăm sóc nuôi nấng ta trưởng thành là Hứa cô cô, đối với ta mà nói, bà cũng giống như một nửa mẫu thân.
“Ha ha” ta ngửa đầu lên trời cười to: “Đinh Thải Chi, bổn cung xem ra ngươi là chó cùng rứt giậu. Tình hình bên ngoài hiện tại ra sao, ngươi không
thể không hiểu rõ”. Ta giơ ngón tay lên chỉ thẳng vào chóp mũi nàng ta.
“Bổn cung cảnh cáo ngươi, ngươi nếu dám động tới một cọng lông tơ của
bất cứ người nào trong điện Chiêu Dương, bổn cung nhất định sẽ khiến cho toàn bộ người Đinh gia các ngươi chôn cùng. Cha mẹ ngươi, huynh muội
ngươi, bao gồm cả hài tử trong bụng của ngươi, đều không buông tha. Bổn
cung nói được làm được. Coi như hôm nay ngươi có bản lĩnh giết chết bổn
cung, ngươi cho rằng phủ Đại Tể tướng sẽ bỏ qua cho ngươi, ngươi cho
rằng phụ thân và huynh trưởng của ta sẽ bỏ qua cho ngươi?”. Ta càng nói
càng nhanh, đầu ngón tay đã chạm vào mặt nàng ta: “Vì thế ngươi phải nhớ kỹ, tính mạng của tất cả mọi người trong điện Chiêu Dương gắn liền với
tính mạng người nhà ngươi. Bọn họ nếu như không thể sống sót, ngươi nhà
của ngươi cũng đừng mong sống tiếp. Ngươi hiểu chưa?”. Ta hài lòng nhìn
thấy sắc mặt nàng ta lập tức tái nhợt, liều mạng cắn chặt môi dưới,
không cho những lời ác độc thốt ra.
Nỗi phẫn uất trong lòng ta vẫn chưa tiêu tan, không nhịn được bỏ thêm một
câu: “Ngươi hiện tại còn muốn chuẩn bị giấy bút cho ta?”. “Được rồi!”
Thượng Quan Bùi bỗng nhiên hét lớn một tiếng, ta và Đinh Phu nhân không
khỏi đều quay đầu lại nhìn về phía hắn. Mắt hắn híp lại tựa như một con
cọp bất cứ lúc nào cũng có thể nhào lên tấn công người, cặp môi mỏng hơi run run. “Đinh Phu nhân, nàng mau về điện Huỳnh Dương đi. Nơi này đã đủ loạn rồi”. Hắn quay đầu đi, không nhìn gương mặt kinh ngạc của Đinh Phu nhân, cao giọng gọi thị vệ bên ngoài điện. “Người đâu, đưa Đinh Phu
nhân về điện Huỳnh Dương. Không có sự cho phép của trẫm, không được để
cho Đinh Phu nhân ra ngoài”. Tiếng nói của hắn thâm trầm, không muốn
nhìn thẳng vào mắt Đinh Phu nhân. “Hoàng thượng!” Đinh Phu nhân sốt ruột gọi, hiển nhiên còn muốn nói gì đó. “Còn không mau đưa Đinh Phu nhân
về!” Thượng Quan Bùi ra lệnh, dáng vẻ tức giận. Hai binh lính Kinh Kỳ
doanh vội vàng tiến tới trước mặt Đinh Phu nhân, thấp giọng nói: “Nương
nương, xin mời!”. Ánh mắt của nàng ta xoay chuyển trên người Thượng Quan Bùi hồi lâu, rốt cuộc nhấc váy theo thị vệ ra ngoài. Lúc xoay người đi, ta nhìn thấy hai vệt nước óng ánh uốn lượn từ khóe mắt nàng ta chảy
xuống. “Tất cả các ngươi đều đi ra ngoài, trẫm muốn nói chuyện riêng với Hoàng hậu” Thượng Quan bùi phất tay cho Tống Khôn lui ra.
Cửa một lần nữa khép lại, thế giới của ta và Thượng Quan Bùi lại một lần
nữa rơi vào trong bóng tối. Thế nhưng đôi mắt của hắn giống như mắt mèo, trong bóng tối trở nên cực kì chói mắt. “Trong lòng trẫm kỳ thực rất rõ ràng, Hoàng hậu không có quan hệ gì với cái chết của Mạc Phu nhân”. Câu nói mở đầu không khỏi khiến ta phải liếc mắt nhìn hắn, ta không tiếp
lời, yên lặng nhìn tình hình phát triển. “Nỗi đau mất mẹ đẻ của trẫm, là tâm tình như thế nào, Hoàng hậu hẳn là có thể hiểu được. Mà Hoàng hậu
là người cuối cùng gặp Mạc Phu nhân, khiến người ta hoài nghi cũng không có gì đáng trách. Trẫm chỉ theo lệ hỏi thôi, sao lại biến thành tình
thế như bây giờ, thực sự là làm người ta bất ngờ”. Hắn từng bước tiến về phía ta, đôi mắt đen u tối bi thương chiếu thẳng vào lòng ta. “Hoàng
hậu, trẫm muốn nàng theo trẫm về phủ Đại Tể tướng giải thích rõ ràng với quốc trượng. Bất kể như thế nào, từ thời Thái tổ Hoàng Đế, hai nhà
Thượng Quan và Tư Đồ kỳ thực chính là