XtGem Forum catalog
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327490

Bình chọn: 9.00/10/749 lượt.

i làm sao vậy?”. Ta quay đầu nhìn về phía họ, ánh mắt

có chút mờ mịt. Muốn nói cho bọn họ biết sự thật sao? Nếu như nói ra,

lấy sự yêu thương của phụ thân và ca ca với ta, hiệp định đình chiến tạm thời sẽ có nguy cơ bị phá vỡ. Tuy nói Kinh Kỳ doanh binh lực không ăn

thua, nhưng nếu như Thượng Quan Bùi bị bức ép, ra lệnh một tiếng, trong

xung đột, đao thương không có mắt, phụ thân và ca ca cùng gia quyến

những nhà khác có an nguy ổn thỏa hay không, ai cũng không thể đảm bảo.

Thế nhưng nếu như ta không nói ra, cuộc sống sau khi hồi cung thê thảm

như thế nào, ta đã tìm được đáp án từ trên vẻ mặt khó coi của Thượng

Quan Bùi. Trái tim của ta đập mạnh kịch liệt, tựa như bất cứ lúc nào

cũng có thể vọt lên cổ họng. Ta nên làm như thế nào đây? Ta nên làm như

thế nào đây? Thanh âm của Trương Đức Toàn từ ngoài cửa vang lên: “Hoàng

thượng, loan giá đã chuẩn bị ổn thỏa, cung thỉnh Hoàng thượng cùng nương nương khởi giá hồi cung”.

“Hoàng hậu!” Thượng Quan Bùi lên giọng, vội vàng giục ta. Ta chỉ cảm thấy hai

chân vô lực, hai tay phải chống vào tay cầm ghế tựa mới miễn cưỡng đứng

dậy được. Triều phục long trọng đặt trên người ta lại càng trở nên nặng

nề, khiến ta bước đi cũng cảm thấy khó khăn. Ta đi sau lưng Thượng Quan

Bùi, từ từ hướng về phía cửa lớn. Mỗi bước đi, hô hấp lại càng thêm gấp

gáp, lục phủ ngũ tạng tựa như đảo lộn lên, tuy rằng từ sáng sớm tới giờ

vẫn chưa ăn qua thứ gì, nhưng lại có cảm giác quay cuồng tựa như lúc nào cũng có thể mang theo nỗi sợ hỗi phun ra.

Thời khắc đi lướt qua hai vị ca ca, chỉ nhìn thấy ánh mắt của bọn họ đầy sầu lo, đại ca muốn nói gì đó, nhưng do dự một chút, cuối cùng lại không

nói ra. Ánh mắt ta nhìn về phía bọn họ, là cầu cứu, nhưng đôi môi vẫn

mím chặt, cái gì cũng không thể nói, nhưng trong lòng vẫn đang gào thét: Ta không muốn trở về! Ý nghĩ còn chưa kịp chuyển, ánh mắt ta đã tối

sầm, ngã gục xuống. Trước khi ý thức biến mất, điều duy nhất ta nhớ được chính là ngã vào trong một mảnh màu vàng chói mắt.

“Hoàng thượng, người ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng hẳn là vẫn yêu

thích Hoàng hậu. Bằng không người cũng không ở đây nhìn điện Chiêu Dương xuất thần”. Trên đình lang điện Triêu Dương, một tiểu kiều nữ tắm trong ánh trăng bạc, quay về phía nam tử áo gấm trước mặt, cẩn thận từng li

từng tí một hỏi.

“Trẫm chẳng qua là cảm thấy có lỗi với nàng ấy. Nàng ấy tuổi còn nhỏ như vậy, nhưng đã phải rời khỏi người nhà, vào trong thâm cung, còn phải đối mặt với một phu quân tâm đã có người. Trẫm chỉ cảm thấy thương hại nàng ấy

mà thôi, nàng không cần phải nghĩ nhiều”. Ánh mắt nam tử kia vẫn hướng

về phía điện Chiêu Dương xa xa. Ánh trăng tròn bao phủ lên vườn thượng

uyển chốn thâm cung một tầng ánh bạc tĩnh lặng. Nữ tử nhẹ nhàng mím môi, cân nhắc những lời sắp nói ra, do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn nói

ra, ngữ khí ôn hòa tựa như hoa tuyết lạc trong gió. “Thần thiếp chỉ là

có chút lo lắng, cử chỉ hẹp hỏi để Hoàng thượng chê cười rồi. Thần thiếp xuất thân thấp hèn, cũng không biết được bao nhiêu chữ, làm sao so được với Hoàng hậu xuất thân cao quý, tài mạo song toàn. Hoàng thượng mặc dù nói là chỉ đồng tình với nàng, nhưng liên tiếp mấy buổi tối đều lâm

hạnh điện Chiêu Dương, thần thiếp…”. Thanh âm nữ tử kia càng lúc càng

thấp dần, mãi tới tận khi không nghe thấy nữa mới thôi.

“Nàng ấy mới chỉ một đứa trẻ, nàng cần gì phải tính toán với nàng ấy. Huống

hồ nếu như Hoàng hậu có thể sớm ngày thay trẫm sinh hạ Hoàng tử kế

nhiệm, nàng và các tần phi khác trong hậu cung đều không cần lo lắng cho tình cảnh tương lai, không phải sao?”. Thanh âm nam tử hơi ẩn chứa sự

tức giận, thế nhưng có thể nghe ra hắn vẫn đang tận lực khắc chế, không

phát tác. “Nàng mấy ngày trước một mình tới điện Chiêu Dương gặp Hoàng

hậu? Trẫm không phải nói để nàng ở lại điện Từ Dương cẩn thận hầu hạ

Thái hậu sao, tại sao lại chạy đi tìm Hoàng hậu?”. Thì ra tức giận nhẫn

nhịn nửa ngày, vẫn là vô tình hay cố ý bộc phát ra.

“Hoàng thượng, thần thiếp…”. Nữ tử cúi đầu, trong mắt tựa hồ có ánh nước lấp

lánh: “Thái hậu nương nương đã từng đáp ứng thần thiếp, ngay sau khi

Hoàng thượng đại hôn, liền chấp thuận Hoàng thượng nạp thần thiếp làm

phi. Thế nhưng hiện tại đại hôn của Hoàng thượng cũng đã qua nửa năm,

Thái hậu nương nương không nhắc một lời tới chuyện này, thần thiếp lại

nghe người ta nói, Hoàng thượng càng ngày càng yêu thương tha thiết tân

nương là Hoàng hậu nương nương. Thần thiếp… Thần thiếp…”. Nữ tử kia rốt

cuộc không nhịn được, nhỏ giọng nức nở. Nam tử nhất thời không biết phải làm sao, thấp giọng thở dài: “Ai, Tử Đằng, nàng lại làm sao vậy chứ?

Trẫm mới đại hôn không được bao lâu, liền lập tức nạp phi tần, không thể không nể mặt Hoàng hậu như vậy”. Hắn nhẹ nhàng ôm nữ tử đang khóc nức

nở vào trong ngực, bóng cây xung quanh lay động, gió nhẹ khe khẽ lướt

qua gò má, thổi rối loạn làn tóc. Nam tử cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên giọt

nước mắt rơi xuống đôi môi nữ tử, thân mật như vậy, khiến cả mặt trăng

cũng xấu hổ, lặng lẽ trốn sau đám mây. “Nàng là nữ nhân đầu