uống, hắn hẳn là còn tức giận với ta.
“Hồi Hoàng thượng, Phủ phán Thái Y phủ Trịnh Thái y đã tới”. Trương Đức Toàn ở ngoài cửa đáp lời. “Cho hắn vào đi”. Chỉ chốc lát, một lão đầu cao
gầy râu bạc trắng đi vào, hành lễ với Thượng Quan Bùi và những người
khác. “Trịnh Thái y, Hoàng hậu nương nương đột nhiên hôn mê bất tỉnh,
ngài mau mau giúp Hoàng hậu xem qua một chút”. Giọng nói của đại ca lộ
rõ sự lo lắng.
Trịnh Thái y đáp một tiếng, vội chạy tới trước giường của ta. Mẫu thân thả
rèm trướng xuống, chỉ để tay ta ra phía bên ngoài. Nha hoàn bên cạnh đem một đầu sợi chỉ đỏ quấn vào cổ tay ta, đầu kia đưa cho Trịnh Thái y.
Sau đó chính là một khoảnh khắc yên tĩnh dài vô hạn, trong lòng mỗi
người đều lặng yên chờ đợi kết quả. Ước chừng thời gian nửa nén hương,
Trịnh Thái y rốt cuộc mở miệng. “Mạch tượng của Hoàng hậu thật kì lạ.
Bên trong thân thế có hai loại khí nóng lạnh đối chọi lẫn nhau”. “Hai
loại nóng lạnh? Có ý gì?”. Phụ thân truy hỏi. “Hàn khí này lực đạo không đủ, như là vừa mới xâm nhập vào trong cơ thể không lâu, nhưng kỳ quái
chính là, nhìn thế nào cũng giống như biểu hiện bị trúng độc”.
“Cái gì?” “Trúng độc?” “Làm sao có thể” Phụ thân và ca ca trăm miệng một
lời, lại thêm tiếng mẫu thân khẽ kêu lên, trái tim của ta lập tức rơi
xuống đáy vực. “Thế nhưng luồng hàn khí kia bị nhiệt khí trong cơ thể
nương nương áp chế, không thể phát tác, hẳn là uy hiếp không lớn. Chỉ
cần tìm ra nguyên nhân, vẫn có thể có biện pháp hóa giải”. Trịnh Thái y
không bị tâm tình của những người xung quanh ảnh hưởng, vẫn cứ ung dung
thong thả.
“Nhiệt khí trong cơ thể kia là chỉ cái gì?”. Ta không khỏi mỉm cười, tuy rằng
cách lớp rèm trướng, nhưng ta vẫn có thể tưởng tượng ra khi tam ca hỏi
câu này, lông mày bên trái sẽ hơi nhếch lên, huynh ấy luôn có thói quen
này mỗi khi sốt ruột. “Thai khí”. Ta đột nhiên cảm thấy khó thở. Cái gì? Thai khí? Chẳng lẽ nói ta… mang thai?! Ta nghe thấy ngoài trường cùng
lúc có một tiếng kêu thét lên kinh hãi. “Cái gì?” Lần này xác thực là
tiếng Thượng Quan Bùi.
Ta mang thai, ta lại có thể mang thai lúc này. Trong lòng ta như có ngàn
vạn tiếng trống vang lên dồn dập. Không biết lấy khí lực từ đâu, ta lập
tức ngồi bật dậy, hai tay vén rèm lên. “Trịnh Thái y, ngươi đã xem rõ
ràng hay chưa? Bổn cung có phải thực sự đã mang thai?”. Nếu không phải
tận lực khống chế, ta sợ rằng chính mình sẽ vọt tới trước mặt Trịnh Thái y. Trịnh Thái y chỉ hơi cười, nhẹ nhàng vuốt chòm râu thật dài của
mình: “Nương nương, vi thần hành nghề y đã mấy chục năm, không dám nói y thuật cao siêu, nhưng hỉ mạch vẫn có thể xem được. Ha ha, chúc mừng
Hoàng thượng, chúc mừng nương nương, chúc mừng Đại Tể tướng cùng Tể
tướng phu nhân!” Trịnh Thái y ôm quyền hành lễ, mà mọi người vẫn còn
chìm đắm trong sự khiếp sợ vừa rồi, đáp lại chỉ sự im lặng. Nữ nhân đều
có bản năng mẫu tính, ta tạm thời đã quên đi chuyện mình trúng độc, chỉ
còn sự vui mừng, đúng vậy, ta đã sắp làm mẫu thân rồi! Nhi tử của ta! Ta đột nhiên nhìn thoáng qua phụ thân cùng đại ca, hai người đều mang vẻ
mặt tái nhợt. Ta hiểu rõ bọn họ, họ khiếp sợ không phải vì chuyện ta có
thai, mà là nguyên nhân ta trúng độc. Yên lặng trong chốc lát, liền nhìn thấy phụ thân đi thẳng tới trước mặt Thượng Quan Bùi: “Lão thần chúc
mừng Hoàng thượng cùng nương nương! Đây thực sự là chuyện đại hỉ khắp
chốn mừng vui. Chỉ mong trời xanh phù hộ nương nương cái thai này là
Hoàng tử, để Thượng Quan Hoàng triều có người kế tục”. Lời của phụ thân
tuy rằng rất bình thường, không có gì kì lạ, nhưng trong đó ẩn chứa ngụ ý sâu sắc. Hoàng tử do Hoàng hậu Tư Đồ gia hạ sinh, đương nhiên chính là
Thái tử, điểm này không thể tranh luận.
Ánh mắt Thượng Quan Bùi vẫn dừng lại trên người ta, tựa như không hề nghe
thấy lời nói của phụ thân. Ta đối diện với ánh mắt của hắn, trong lòng
ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Hài tử này là cốt nhục của hai chúng ta,
thế nhưng ngươi vừa rồi vừa ép ta uống thuốc độc, không phải là tự hại
con mình hay sao? Kẻ luôn miệng nói “Người làm cha mẹ trong thiên hạ,
hoàn toàn nên vì con cái mà cân nhắc” là Thượng Quan Bùi ngươi, ngươi có vì đứa trẻ này mà đưa thuốc giải cho ta hay không? “Hoàng thượng, lão
thần chỉ là cảm thấy kì lạ, nương nương thân được bảo vệ nghiêm ngặt
trong thâm cung cấm uyển, sao lại có thể trúng độc như vậy?”. Phụ thân
ngẩng đầu nhìn về phía Thượng Quan Bùi, vẻ mặt nghi ngờ. “Đại Tể tướng,
các ngươi trước hết lui ra đi. Trẫm muốn cùng nương nương nói chuyện
riêng một chút”. Thượng Quan Bùi không chút biểu cảm nói ra những lời
này.
Phụ thân còn muốn nói gì đó, nhưng không ngờ ánh mắt sắc bén của Thượng
Quan Bùi đã quét sang. Phụ thân sững sờ, do dự giây lát, liền ôm quyền
hành lễ nói: “Vi thần xin được cáo lui trước. Có điều vi thần sẽ chờ
ngoài cửa, nếu như Hoàng thượng có gì dặn dò, chỉ cần triệu một tiếng là được”. Ta hiểu rõ kỳ thực câu nói sau cùng này là phụ thân nói cho ta
nghe. Ta cật lực biểu lộ ra một nụ cười vui mừng, muốn để cho người an
tâm. Thế nhưng giờ khắc này, gương mặt tái nhợt