ng Quan Bùi vẫn đang thoải
mái cười.
Ta nhìn ánh mắt Đinh Tử Nghi, đột nhiên một ý nghĩ lướt qua. Ánh mắt này,
ngượng ngùng, thấp thỏm, bất an, oan ức, lo lắng, mê mẩn. Chẳng lẽ là…
Ta bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Bùi, nhưng hắn vẫn thản
nhiên nâng chung trà lên uống, giống như một người không liên can. Ta
lại nhìn về phía Đinh Tử Nghi, nàng cũng phát hiện ta đang quan sát
nàng, liền vùi đầu xuống càng thấp, người cũng lui về phía sau Đinh Phu
nhân né tránh. Nếu như ta đoán không sai, người trong lòng Đinh Tử Nghi
thực sự yêu thích, chính là Thượng Quan Bùi! Cũng khó trách, hồi Thượng
Quan Bùi mới tới Dung thành, Đinh Tử Nghi mới chỉ là thiếu nữ mười sáu
tuổi mới biết yêu, nhìn thấy một hoàng tử tài mạo xuất sắc như vậy, khó
tránh khỏi sẽ động tâm. Bốn năm sớm chiều ở chung, tình cảm càng sâu
nặng, Hiện tại chịu bán mạng vì Thượng Quan Bùi như vậy, ngoại trừ là vì hoàng mệnh khó trái, có phải còn có tâm tư nguyện ý hi sinh vì người
thương của tiểu nữ tử? Đinh gia tỷ muội này đến cùng vẫn là tỷ muội tình thâm hay là tình địch cạnh tranh, có thể là một lỗ hổng đánh hạ Đinh
gia hay không đây? Ta âm thầm cân nhắc. Đang lúc xuất thần, đột nhiên
nghe thấy ngoài điện vang lên tiếng ồn ào. Mọi người đều nhìn ra phía
ngoài, liền thấy một binh lính mặt đầy bụi bặm chạy nhanh vào trong
điện. “Hoàng thượng, Mạc thành tám trăm dặm cấp báo!”. Người binh sĩ kia ngã quỵ trên mặt đất, bởi vì thở hổn hển nên nói chuyện cũng đứt quãng.
“Cái gì?”. Thượng Quan Bùi kinh ngạc kêu lên thành tiếng. Trong đại điện lập tức yên tĩnh lại. Ánh mắt mỗi người đều nhìn theo phong thư trên tay
người đưa tin kia. Tám trăm dặm cấp báo? Đã xảy ra chuyện gì? Trái tim
của ta càng lúc càng đập mạnh, Mạc thành, nhị ca! Thượng Quan Bùi tiếp
nhận phong thư từ tay Trương Đức Toàn, cẩn thận mở ra xem. Ta nhìn thấy
hắn nhanh chóng quét mắt một lần, sau đó lại tinh tế xem từ hàng đầu
tiên, liên tục như vậy mấy lần, tim ta đã muốn vọt lên tới cổ, tựa như
là bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra ngoài.
Đột nhiên Thượng Quan Bùi quay đầu nhìn về phía ta, ánh mắt của ta không
kịp dời đi nơi khác, cùng hắn mắt đối mắt. Đôi mắt phượng hẹp dài nheo
lại, từng từ từng chữ nói với ta: “Hoàng hậu, lần này nàng có thể như
nguyện”. “Hả?” ta không hiểu. “Tự nàng xem đi!”. Thượng Quan Bùi ném
phong thư kia vào trong tay ta. Ta vội vàng mở ra, trên giấy viết thư
hiện lên nét bút quen thuộc, ta nhìn một cái liền nhận ra đó là chữ viết của nhị ca. Ta một đường xem xong, tâm tình trong lòng rối ren phức
tạp, trăm nghìn ý nghĩ từ bốn phương tám hướng tràn ra, khiến cho ta
nhất thời không biết nên thở phào nhẹ nhõm, hay là lo lắng âu sầu. Biên
quan báo nguy! Hoàng Đế Bắc Triều – Nguyễn Văn Đế, cộng thêm vùng Tây
Vực là bảy quốc gia, cả quý tộc vong quốc Oát Đan, tuyên chiến với chúng ta!
Nguyễn Văn Đế bốn năm trước vì tranh đoạt a tỷ mà không để ý chênh lệch thực
lực quá lớn giữa hai nước, phát động chiến tranh với nước ta, thậm chí
ngay cả vùng Tây Vực, sáu tiểu quốc Già Liên, Mỗ Như, Khoa Nhĩ Sa, Tô Đề Mạn, Di Bắc, La Tỳ Nhĩ Thấm, cộng thêm quý tộc lưu vong của vong quốc
Oát Đan, lấy hình thức liên minh Tây Vực, lại một lần nữa phát hạ chiến
thư với Hoàng triều Thượng Quan. Trên chiến thư viết rõ ràng, trừ phi
Thượng Quan Bùi đồng ý những điều kiện sau, bằng không không thể tránh
được một hồi huyết chiến.
Một. Không tiếp tục coi sáu quốc gia này là những nước phụ thuộc, ngừng yêu cầu những quốc gia này hàng năm đúng hạn tiến cống.
Hai. Đồng ý để Oát Đan phục quốc, một lần nữa ủng hộ Hoàng triều Oát Đan,
trả lại quyền trượng, ngọc tỷ cùng tất cả tài bảo của Oát Đan.
Ba. Cắt cho liên minh Tây Vực cùng Bắc Triều mười sáu trọng trấn Mạc thành, hàng năm còn phải nộp lên cho liên minh ba triệu lượng bạc, lấy mỹ danh là “phí giao hảo”.
Điều kiện chịu nhục mất chủ quyền như vậy, bất kỳ một quân vương nào đều
không thể đáp ứng, huống hồ là Hoàng triều Thượng Quan luôn tự phụ quốc
gia mênh mông rộng lớn. Mà sau hàng loạt điều kiện này, phần cuối còn có một điều kiện do đích thân Hoàng Đế Bắc Triều – Nguyễn Văn Đế ngự bút
thêm vào. Nguyễn Văn Đế, là hoàng tử dòng chính của Tiên Đế Bắc Triều,
từ khi mười chín tuổi kế vị tới hiện tại đã mười năm, ngoại trừ một lần
duy nhất giận dữ vì hồng nhan, hắn xem như là một hiền minh quân chủ một trăm phần trăm. Đặc biệt là từ sau lần chiến bại đó, hắn lại càng thêm
nằm gai nếm mật, khắp nơi thu nạp hiền sĩ, nỗ lực muốn chấn hưng Bắc
Triều. Trong vòng bốn năm ngắn ngủi, Bắc Triều đã từ trong đống đổ nát
sau chiến tranh hưng thịnh dần lên, khôi phục lại, sau đó là phát triển
không ngừng. Mà bản thân hắn, ta từ chỗ nhị ca, người từng cùng hắn giao chiến trực diện nghe được, cũng là một người phong lưu lỗi lạc, tài mạo xuất chúng, một vị công tử tuấn mỹ ưu nhã vượt trên trần thế. Phong
thái tuyệt thế như vậy, lại là thiếu niên nắm quyền quân vương. Hai mươi chín năm trong đời của hắn, e rằng không có gì phải tiếc nuối, ngoại
trừ Tư Đồ Mẫn.
Thế nhân đều biết từ sau khi Nguyễn
