Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327775

Bình chọn: 9.00/10/777 lượt.

, hai phe thế lực cân đối, trong khoảng

thời gian ngắn sẽ không ai chiếm được nửa phần tiện nghi. Hiện tại ngoại địch trước mặt, ta muốn trước hết hóa giải chút mâu thuẫn đối với

Thượng Quan Bùi, chuyện tranh chấp sau này hãy nói đi.

“Tiền cô cô, nhìn qua Hoàng thượng còn phải bận rộn một lúc lâu nữa, bổn cung trở về trước. Hoàng thượng quốc sự bận rộn, ngươi phải chăm sóc chu đáo sinh hoạt hàng ngày của người”. Vừa đi vào điện Cần Dương, ta liền bàn

giao. Vừa mới đi vào nửa bước, liền nhìn thấy Lạc Nhi chạy tới trước mặt ta. “Nương nương”, nàng nhìn thấy ta đi tới, cuống quít quỳ xuống.

“Chuyện gì vậy? Đứng lên trả lời”. Từ sau lần trước Lạc Nhi thành công hoàn

thành chuyện ta bàn giao cho nàng, nàng ở trong lòng ta đã không còn đơn thuần là một cung nữ, ta đối với nàng còn có chút lòng cảm kích. Chỉ

thấy Lạc Nhi tiến lên vài bước, ghé sát vào tai ta nói mấy câu. Nét cười của ta chậm rãi hiện lên. “Ngươi nhìn thấy rõ ràng?” Ta nhỏ giọng hỏi.

“Vâng, sẽ không sai”. Lạc Nhi hoàn toàn tự tin gật gù. “Bãi giá ngự hoa

viên!”. Trong ngự hoa viên tuy rằng quét dọn rất sạch sẽ, nhưng vẫn

không che giấu được sự tiêu điều của mùa đông. Trên cây, cành lá đều đã

héo úa gần hết, trên ngự hồ cũng kết một tầng băng mỏng, ánh trăng sáng

chiếu trên mặt băng, phản xạ lại ánh sáng lạnh lẽo thê lương, thì ra mùa đông thực sự đã tới rồi.

“Đa tình thùy tự Nam sơn nguyệt, đặc địa mộ vân khai. Bá Kiều yên liễu,

Khúc giang trì quán, ứng đãi nhân lai [1'>”. Giọng đọc của ta lanh lảnh

vang lên, bóng người tinh tế ngồi giữa đình tạ bên hồ bỗng giật mình khẽ run lên, quay đầu lại. Nương theo ánh trăng, ta nhìn thấy hai hàng lệ

trong suốt vương trên gương mặt kiều diễm. Người kia cũng nhận ra ta

đến, vội vàng dùng khăn tay lau khô nước mắt, quỳ xuống trước mặt ta:

“Dân nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương”.

——[1'> Đoạn thơ trích trong bài từ “Thu ba mị – Thất nguyệt thập lục nhật vãn

đăng Cao Hưng đình, vọng Trường An Nam sơn” (Thu ba mị – Chiều ngày mười sáu tháng bảy lên đình Cao Hưng, ngắm núi Nam tại Trường An) của Lục

Du. Dịch thơ:

“Trăng đỉnh núi Nam đa tình mấy,

Vén mây đêm sáng ngời.

Rặng liễu Bá Kiều,

Đình hồ sông Khúc,

Riêng vẫn đợi người”.

(Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo).——

“Đứng lên đi, ngồi xuống cùng bổn cung trò chuyện, đều đã sắp thành người một nhà, không cần khách khí”. Ta trực tiếp ngồi xuống, chỉ vào một chiếc

ghế tròn khác, ra hiệu cho nàng cũng ngồi xuống. Đinh Tử Nghi do dự một

lát, mới hạ người ngồi xuống. “Trận chiến này đến thực sự không đúng

lúc, mấy ngày nữa, vốn nên là ngày đại hỉ của ngươi”. Đôi mắt ta chăm

chú nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của nàng, không bỏ qua bất kì

chút thay đổi nào. Quả nhiên, không nhìn thấy vẻ mặt khổ sở, trái lại

chỉ có giọng nói lạnh nhạt: “Dân nữ hiểu được đương nhiên phải lấy quốc

sự làm trọng, không còn nước nói gì tới nhà?”. “Nói rất hay!” Ta khen

ngợi nói: “Cô nương hiểu được đại nghĩa, tri thư hiểu lễ giống như

ngươi, còn có nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn, gả cho nhị ca của bổn

cung, thực sự là đáng tiếc rồi!”. Ta khe khẽ thở dài.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía ta, đôi mắt to tròn trong veo như nước tràn đầy

nghi vấn. “Nhị ca vẫn nhớ mãi không quên nhị tẩu đã khuất, e rằng cả đời này sẽ không còn quan tâm tới bất kì nữ tử nào khác. Ngươi gả đi, bổn

cung chỉ sợ ngươi từ đây phải trải qua tháng ngày cô đơn vô vị”. Ta nhẹ

nhàng kéo tay nàng lại nắm trong lòng bàn tay mình: “Tuổi thanh xuân như vậy, thực sự là đáng tiếc”. Vành mắt ta không khỏi đỏ lên. Nàng vẫn im

lặng không lên tiếng, nhưng đầu càng cúi thấp. Ta tiếp tục nói: “bổn

cung cũng không biết Hoàng thượng dự định như thế nào, cứ muốn để cho

hai người tâm đã có người các ngươi kết làm vợ chồng”. Lời này vừa nói

ra, ta cảm giác được rõ ràng tay nàng khẽ run lên.

“Tâm đã có người? Dân nữ không hiểu ý của Hoàng hậu nương nương?”. Tuy nói vậy nhưng mặt của nàng đã đỏ lên.

“Không phải sao, Đinh cô nương?” Nét cười của ta càng thêm hòa ái: “Người cô

nương thực sự yêu thích, chẳng lẽ không phải là Hoàng thượng sao?”. Ta

quyết định đi thẳng vào vấn đề. nàng vội vàng giật tay khỏi bàn tay ta,

lập tức quỳ gối trên mặt đất: “Nương nương, dân nữ không có. Dân nữ thực sự không có!”.

“Không sao, bổn cung không có ý trách ngươi. Ngược lại bổn cung có để cảm nhận được sâu sắc nỗi thống khổ của ngươi. Không dối gạt ngươi, bổn cung gả

vào trong cung cũng là vạn bất đắc dĩ, vì lẽ đó tâm tình của ngươi như

thế nào, bổn cung sao lại không hiểu được?”. Lời nói của ta ý vị sâu xa, tuy rằng ta nhỏ hơn nàng bốn tuổi, nhưng hiện tại nghiễm nhiên lại mang phong độ đại tỷ. Nàng cúi đầu, thân thể không ngừng run lên, cuối cùng

vẫn không nhịn được: “Nương nương!”, sau đó khóc, ngã nhào trên đùi ta.

“Bọn họ người người đều biết tâm ý của ta, nhưng phụ thân ta, ca ca, tỷ

tỷ, thậm chí tỷ phu, mỗi người đều ép buộc ta, ta cũng không có cách

nào…”. Ta vỗ lưng nàng an ủi, gió đêm vù vù thổi bên ngoài đình tạ, ta

nghĩ lúc này, trái tim của nàng so với đêm đông này hẳn là lại càng lạnh giá hơn.

“A


Old school Swatch Watches