tỷ của bổn cung, cũng chính là Hoàng hậu của Tiên Đế, vì Tiên Đế tuẫn
tình. Bổn cung không có tỷ muội, rất cô đơn. Từ lần đầu tiên nhìn thấy
ngươi, bổn cung đã có cảm giác đặc biệt thân thiết. Không bằng bổn cung
cùng Đinh cô nương kết làm tỷ muội khác họ, từ đây có phúc cùng hưởng,
có họa cùng chịu” Ta đề nghị. “Nếu như ngươi đồng ý, bổn cung cũng đồng ý giúp ngươi đạt được tâm nguyện”. Ta nhẹ nhàng nâng gương mặt nàng, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ. “Bổn cung cũng không muốn nỗi khổ mình đã
từng trải qua, lại đổ lên đầu một người khác”. “Cùng nương nương kết làm tỷ muội, dân nữ sao dám lỗ mãng?”. Nàng kinh hoảng cúi thấp đầu. “Tỷ
tỷ!” Ta thốt lên: “Chuyện kết nghĩa kim lan, chỉ có trời biết, ngươi
biết, ta biết. Khi có người ngoài, ta vẫn là Hoàng hậu, khi chỉ có hai
chúng ta, ta lại là muội muội!”. Ngữ khí của ta ngọt ngào tựa như quế
hoa cao tháng tám.
“Nương nương, nhưng tỷ tỷ nàng… Tỷ tỷ nàng sẽ không đáp ứng cho ta vào cung”. Nàng khóc tới đứt từng khúc ruột.
“Bổn cung có biện pháp để giấc mộng của ngươi trở thành sự thực. Đợi đến khi ván đã đóng thuyền, tỷ tỷ của ngươi cũng không thể nói gì được nữa. Mà
người ngoài nhìn vào, lại là một đoạn giai thoại Nga Hoàng Nữ Anh. Ngươi nói tốt hay là không tốt?”. Nét cười của ta tựa như tỏa ra từ đáy lòng
sưởi ấm tâm hồn người khác.
Nàng ngẩn ngơ nhìn ta, con ngươi lấp lánh tựa như ánh sao trên trời rơi vào
trong đôi mắt nàng, mà nét cười của ta vẫn giống như gió xuân dịu dàng
ôn nhu. Hai chúng ta cứ đối diện như vậy, ai cũng không nói lời nào. Hồi lâu sau, nàng rốt cuộc gật đầu với ta, sau đó nhẹ nhàng kêu một tiếng:
“Muội muội tốt!”.
Thượng Quan Bùi dự định ba ngày sau sẽ khởi giá thân chinh, đây là lần thứ ba
trong tám mươi năm lịch sử kiến quốc của Hoàng triều Thượng Quan, Hoàng
Đế ngự giá thân chinh. Người đầu tiên là Hoàng Đế Thượng Quan Đạt vào
năm thứ hai mươi hai sau khi đăng cơ, vì bình định phản loạn Vân Quý mà
quyết định tự mình xuất chinh, giành thắng lợi hoàn toàn nhưng sau bởi
vì vết thương bị nhiễm trùng nên đã qua đời trên đường trở về. Vị Hoàng
Đế thứ chín Thượng Quan Úy quyết ý chiếm đoạt Ô Lan, đánh bao lâu vẫn
không xong, trái lại bị đại pháo thần vũ của phe địch bắn trúng, mất
mạng ngay tại chỗ. Tuy rằng cuối cùng Ô Lan vẫn bị Tân Đế kế vị đánh
bại, thế nhưng cái giá phải trả cũng là quá lớn. Ngự giá thân chinh từ
đó trở về đối với các Hoàng Đế Hoàng triều Thượng Quan mà nói chỉ còn là một giấc mơ. Sau đó là những năm tháng thái bình hoặc dẫu có khói lửa
chiến tranh, cũng không có một Hoàng Đế nào đồng ý lấy thân thử nghiệm
phá tan ma chướng, mãi cho tới tận bây giờ. Từ miệng Thượng Quan Bùi lại xuất hiện bốn chữ “ngự giá thân chinh”.
Khó trách triều thân nhìn nhau, có khổ mà không nói ra được, khuyên Thượng
Quan Bùi từ bỏ ý niệm này không thể nghi ngờ chính là làm nhiễu loạn
quân tâm trong khi đại chiến đã ở ngay trước mắt, thế nhưng để hắn tự
mình xuất chinh, có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn không may này hay
không, ai cũng không dám chắc. Bởi vậy trong vòng ba ngày này, toàn bộ
triều đình đều bị bao phủ trong một bầu không khí ảm đạm. “Hoàng thượng
giá lâm!”. Nội thị cao giọng thông báo Thượng Quan Bùi đã tới. Đây là
lần đầu tiên kể từ sau khi hồi cung từ phủ Tể tướng, ta và Thượng Quan
Bùi chính thức gặp mặt. “Thần thiếp cung nghênh thánh giá”. Ta nhìn thấy hắn khoan thai bước tới gần, mới hạ thấp người hành lễ. “Hoàng hậu miễn lễ”. Hắn mặc một thân áo bào màu tím nhạt, khẩu khí ôn nhu một cách lạ
kỳ, vươn tay tự mình dìu ta đứng dậy, cử chỉ không thích hợp này không
khỏi khiến ta lén nhìn trộm hắn.
“Trẫm mấy ngày gần đây quốc sự bận rộn, không có thì giờ quan tâm tới thân
thể Hoàng hậu. Xem tình hình này, độc tên người Hoàng hậu hẳn là không
có dấu hiệu muốn phát tác”. Hắn ngồi vào chỗ của mình bên cạnh ta, gần
tới mức ta có thể nhìn thấy một giọt nước đọng trên mi mắt hắn. Bên
ngoài đã bắt đầu đóng băng kết sương rồi. “Nhờ có bảo bảo bảo vệ, thần
thiếp mấy ngày nay vẫn tốt”. Ta nói rất đơn giản, thực sự không hiểu hắn đột nhiên xuất hiện lấy lòng, đến tột cùng là muốn làm gì. Mà hắn sau
khi đối lập cùng ta, xé rách mặt mũi rồi, còn có thể giả bộ như chưa
từng có chuyện gì xảy ra, ta ngược lại cũng bội phục “trí nhớ tệ” của
hắn. “Vậy thì tốt! Chuyện thuốc giải, trẫm nhất định sẽ lưu tâm!”. Hắn
nhẹ nhàng nói, sắc mặt của hắn rơi vào trong mắt ta lại hoàn toàn là
nghĩ một đằng, nói một nẻo.
Ta dùng khóe mắt liếc hắn một cái. Hắn bị ta lườm như thế, sững người
trong giây lát, sau đó lập tức quay đầu đi. Nét cười của ta trong nháy
mắt lại hiện lên trên gương mặt, đã không để ý tới sinh tử, ngược lại
đối với chuyện gì cũng thản nhiên. Trong lòng cũng không có mấy hi vọng
hắn có thể đem thuốc giải tới cho ta. Chỉ cần để ta có đủ thời gian an
bài tất cả mọi chuyện, vậy ta cũng không có gì hối tiếc. “Nguyễn Văn Đế
này thực sự là quá gian trá, đầu tiên là mưu toan đoạt lấy a tỷ của
nàng, hiện tại còn mơ tưởng muốn cướp nàng đi. Trẫm lần này không tiêu
diệt Bắc Triều, thề khô