pacman, rainbows, and roller s
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327802

Bình chọn: 7.00/10/780 lượt.

Văn Đế nhìn thấy chân dung a tỷ ta bốn

năm về trước, hắn tựa như phát điên, si cuồng nàng không lí do. Vì có

được a tỷ ta, hắn không tiếc tuyên chiến với Hoàng triều Thượng Quan

quốc lực cường thịnh, có thể thấy được mức độ tẩu hỏa nhập ma của hắn.

Thế nhưng bởi vì hắn luôn được dân tâm, cho dù sau khi chiến bại, bách

tính Bắc Triều ngược lại, một cách lạ kỳ, cũng không oán hận hắn bao

nhiêu. Vào thời điểm a tỷ cưỡi hạc đi Tây Thiên cách đây không lâu, có

người nói Nguyễn Văn Đế công nhiên lấy hình thức tế bái thê tử cử hành

nghi lễ long trọng tiếc thương cho a tỷ ta. Mà hiện tại, điều kiện thêm

vào cuối cùng trong chiến thư này, hắn bất ngờ yêu cầu Thượng Quan Bùi

giao ta ra, bởi vì hắn muốn lập ta làm hậu! Nguyên nhân cuối cùng chỉ là vì ta lớn lên quá giống a tỷ mà thôi.

Từ khi nhận được phong chiến thư này cũng đã cũng đã ròng rã. Bốn ngày

này, Thượng Quan Bùi chưa từng về lại điện Triêu Dương, cũng chưa từng

tới tẩm cung của bất kì phi tần nào, toàn tâm toàn ý ở lại điện Cần

Dương cùng triều thần thương lượng đối sách. Có điều trong thời gian này cũng có ngoại lệ, hắn lại ngoài dự đoán của mọi người, tới điện Chiêu

Dương mấy lần. Mỗi lần tới đều là khi trời tối người yên, ta đã sớm yên

giấc từ lâu. Hắn cũng không cho Hứa cô cô đánh thức ta, chỉ đơn giản

nhìn một lát, liền trở lại điện Cần Dương. Hắn như vậy tới tới đi đi ba

bốn lần, ta ngược lại sinh ra chút hiếu kỳ, không biết rốt cuộc hắn lại

có mưu đồ gì, trong lòng lại nhớ tới tình huống nhị ca ở Mạc thành. Vì

thế hôm nay, vừa dùng xong bữa tối, ta quyết định tới điện Cần Dương

thăm dò tìm hiểu thực hư.

Điện Cần Dương là nơi Hoàng Đế cùng đại thần thương nghị chuyện quốc gia đại sự, thường ngày Hoàng thượng cũng coi nơi đó giống như Ngự thư phòng.

Tổ chế quy định, phi tần hậu cung nếu như không có thánh chỉ triệu hoán, không được tự ý tiến vào điện Cần Dương, vì thế ta chỉ có thể chờ ở

gian điện bên cạnh. Trong gian điện phụ này bày một tấm gương, mấy ngày

nay Thượng Quan Bùi vẫn sinh hoạt ở nơi này. “Nương nương, thỉnh dùng”.

Chấp sự cô cô điện Cần Dương – Tiền cô cô tự mình ở bên cạnh hầu hạ ta.

“Đây là trà Mẫu Đơn Tử Ngọc do Lạc thành vừa tiến cống”. Chén trà còn

chưa mở, hương thơm đã thần kỳ tản ra. “Hoàng thượng hiện tại đang cùng

mấy vị đại nhân nội các nghị sự, đoán chừng phải một lúc nữa mới có thể

kết thúc”. Ta gật gật đầu, nhẹ nhàng nhấc nắp trà. Hương hoa quả ngọt

ngào tinh tế nhất thời tựa như nước vỡ đê, từ bốn phương tám hướng vây

quanh ta. “Hoàng thượng thường ngày khi nào thì nghỉ ngơi?”. Ta hít một

hơi thật sâu, để hương thơm dễ chịu này ngưng đọng lại trong cổ họng.

“Hoàng thượng mấy ngày nay, không tới nửa đêm sẽ không đi ngủ”. Tiền cô cô một mực cung kính trả lời. “Hơn nữa Hoàng thượng mấy ngày nay ăn cũng ít,

ngự thiện do ngự thiện phòng đưa lên, Hoàng thượng gần như không chạm

qua thứ gì”. “Bổn cung biết rồi. Nơi này có Hứa cô cô hầu hạ ta là được, ngươi lui ra đi”. Ta nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, mùi vị lạ kỳ tản ra

trong khoang miệng, đâu đâu cũng cảm thấy vị hơi ngòn ngọt. Sau khi Tiền cô cô rời đi, ta từ từ đi dạo đến bên cạnh cánh cửa ngăn cách giữa điện phụ cùng chính điện, cách một màn lụa mỏng nhìn về phía chính điện. Ta

liếc mắt liền nhìn thấy Thượng Quan Bùi. Hắn mặc một thân y phục màu

vàng nhạt ngồi ở vị trí chính giữa, trông đặc biệt bắt mắt. Phía dưới có bảy người, ngoại trừ phụ thân cùng hai ca ca ta, ta có thể nhận ra còn

có Phụ tướng Điền Ngải Thanh đứng hàng cuối cùng với Quân cơ đại thần Tô Nghiên Cốc. Dáng vẻ Điền Ngải Thanh vẫn giống như lần đầu tiên ta gặp

hắn. Cặp mắt nhỏ, dáng người thấp, nhưng lại có một cái mũi to tỉ lệ

hoàn toàn tương phản với vóc người mình. Mỗi lần nhìn thấy hắn, ta cũng

không nhịn được vừa cười vừa tự hỏi mình, tại sao một người mỹ lệ ôn nhu như dì khi đó bất chấp ông ngoại phản đối, đồng ý gả cho hắn, mà hắn

khi đó mới chỉ là một tú tài lên kinh dự thi mà thôi.

Tô Nghiên Cốc có biệt hiệu là “Cưỡng Ngưu”, bởi vì tính cách của hắn đúng

là cứng đầu như trâu, nhưng hắn vẫn là một người khiêm tốn cương trực

công chính. Lúc đó, thời điểm phụ thân hắn, trọng thần tam triều Tô Nhạc Lâu mất, Tiên Đế cảm kích ông vì triều đình cống hiến, trong nỗi đau

buồn xót thương sâu sắc, muốn để cho Tô Nghiên Cốc khi đó mới chừng hai

mươi tuổi liên tục vượt ba cấp, tiến thẳng vào Phòng Quân cơ làm việc.

Thế nhưng không ngờ hắn một mực từ chối ý tốt của Tiên Đế, kiên trì

không công không hưởng lộc, không muốn dựa vào công lao của bậc cha chú

để một bước lên mây. Hắn làm quan hai mươi năm qua, cũng thực sự chứng

minh được thái độ làm người liêm chính, làm quan công bằng. Thời điểm

hắn giữ chức Thượng thư Bộ Hình, đã từng vì khăng khăng muốn chém lệnh

công tử Hầu gia ăn hối lộ trái pháp luật mà không tiếc cùng Tiên Đế

tranh luận, cuối cùng nói tới mức Tiên Đế á khẩu không thể trả lời được, chỉ có thể mặc hắn công bằng mà làm việc.

Còn hai nam tử cao gầy, ta chưa từng gặp qua. “Hắn vọng tưởng!”. Đột nhiên

một tiếng quát lớn vang lên khiến ta cả k