Hoàng thượng sẽ không bỏ qua cho ngươi!”. Nhìn thấy ba thước lụa trắng, Đinh Phu nhân rốt cuộc phản ứng lại, khàn giọng kêu
lên. Bên trong điện, đứa trẻ dường như cảm giác được điều gì, khóc to
lên thành tiếng. “Dương nhi, Dương nhi!”. Nghe được tiếng con khóc, Đinh Phu nhân lệ rơi đầy mặt, giãy giụa muốn bò vào trong điện. “Liêu cô cô, còn đứng ngây ra đó làm gì?”, ta lạnh lùng nói. “Tuân chỉ!”. Liêu cô cô ra hiệu cho hai cô cô vai to eo thô phía sau. Một cô cô tiến lên nhanh
nhẹn bẻ ngoặt hai tay Đinh Phu nhân ra phía sau, dùng dây thừng mềm trói lại, đồng thời Liêu cô cô cẩn thận quấn dải lụa trắng lên cổ Đinh Phu
nhân, một đầu nắm trong tay mình, đầu còn lại đưa cho một cô cô khác.
Đinh Phu nhân sắc mặt trắng bệnh, nhưng vẫn gắt gao cắn chặt răng không kêu
gào, chỉ thẳng tắp nhìn ta chằm chằm. “Ta sẽ không chết vô ích”, nàng
nói một câu cuối cùng như vậy”. “Hứa cô cô cũng sẽ không chết vô ích”,
ta đáp lễ nói. Liêu cô cô hai người bọn họ hiển nhiên đều đã quen tay
hành hình cả đời, nắm chặt dải lụa trắng kéo về phía mình. Đinh Phu nhân quờ quạng giãy giụa mấy lần, con mắt đã trắng dã, đầu lưỡi cũng đẩy ra
ngoài. Thế nhưng Liêu cô cô bọn họ vẫn không buông tha, qua một lúc lâu, mới buông tay ra. Đinh Phu nhân tựa như một chiếc lá khô không còn sự
sống, lẳng lặng rơi trên mặt đất. Đối với bất cứ chuyện gì, cái chết đều là kết cục tàn nhẫn; nhưng đồng thời, chết mới là kết thúc triệt để
nhất.
Hoàng Đức Quyền nhìn thấy Đinh Phu nhân cứ như vậy mà bỏ mạng, lập tức ngẩn
người tê dại ngồi trên mặt đất, sau đó liền đau đớn tan nát cõi lòng kêu lên: “Đại tiểu thư! Đại tiểu thư!”. Nếu như không phải mấy binh sĩ cố
sức đè hắn lại, chỉ sợ hắn đã bò đến bên cạnh Đinh Phu nhân gào khóc.
Hắn đột nhiên ngừng khóc, quay về phía ta quyết tuyệt nói: “Ta dù có
biến thành ác quỷ cũng không tha cho ngươi”. Mắt thấy hắn đã muốn mở
miệng cắn lưỡi tự sát. Trong lòng ta thầm kêu không tốt: “Đông Dịch,
ngăn hắn lại!”, ta bật thốt lên.
Nói thì chậm, làm thì nhanh, Tôn Tham tướng sải bước tiến lên, giơ tay ngăn cản, nắm chặt lấy cằm hắn, cằm của hắn liền lập tức cứng đờ, giữ nguyên tư thế trông rất buồn cười. Hai mắt hắn tràn đầy tơ máu, tàn bạo trừng
mắt nhìn ta, nếu như ánh mắt có thể giết người, ta hiện tại đã vạn tiễn
xuyên tâm. “Giải hắn đi, trông giữ cẩn thận. Bổn cung muốn hắn còn sống
sót để tra khảo, thuận tiện mở mang khiến thức một chút, bộ Hình có biện pháp gì khiến người ta mở miệng”, ta giao phó, “Liêu cô cô, ngươi ghi
lại tất cả những gì Đinh cô nương vừa tố giác, viết xong, để Đinh cô
nương xác nhận lại”. Ta thầm thở phào một tiếng, xem ra cũng có không ít người nguyện chết vì Đinh Phu nhân, ta không thể không cẩn thận đề
phòng. Qua thời gian nửa nén hương, Liêu cô cô đã viết xong, đưa tới
trước mặt Đinh Tử Nghi. Đinh Tử Nghi trước sau đọc qua mấy lần, giơ tay
nắm chặt lấy cây bút Liêu cô cô đưa tới, mực nước tụ lại trên đầu ngọn
bút, đã sắp nhỏ xuống. Nàng ngẩng đầu nhìn ta đứng cách đó không xa, do
dự một lát, vẫn trịnh trọng viết tên mình vào.
Liêu cô cô cẩn thận từng li từng tí nhấc bản cung khai lên, nhẹ nhàng thổi
khô nét mực, sau đó đưa tới trước mặt ta: “Nương nương, người xem qua
một chút”. Ta khe khẽ đọc một lần, gật đầu biểu thị sự hài lòng. Sau khi cẩn thận giao bản cung khai lên cho ta, Liêu cô cô nhẹ giọng hỏi:
“Nương nương, thi thể Đinh Phu nhân nên xử lí như thế nào?”. Ta liếc mắt nhìn Đinh Phu nhân nằm trên mặt đất không còn sức sống: “Liêu cô cô,
trước tiên đưa thi thể Đinh Phu nhân đi, ngày khác an táng ổn thỏa. Tuy
rằng tâm địa nàng ác độc, nhưng dù sao cũng từng cùng Hoàng thượng phu
thê ân ái, tang sự của nàng cũng nên trang trọng một chút”. Ta không
nhịn được nhìn nàng thêm lần nữa: “Giữa chúng ta tại sao nhất định phải
đi đến nước này mới chịu dừng tay?”, trong lòng ta âm thầm nghĩ.
Tuy rằng hiện tại ta lấy tư thế chiến thắng đứng ở nơi này, nhưng ai có thể hiểu được sự trống vắng trong lòng ta giờ khắc hiện tại. Tuy rằng ta có cả trăm nghìn lí do để giết nàng, tuy rằng ta hiểu rõ, hôm nay không
phải ta giết nàng, tương lai chính là nàng giết ta, nhưng dù sao một
mạng người vẫn là một mạng người, mà nàng dù sao cũng là nữ nhi của
người khác, mẫu thân của người khác, nhưng bây giờ, chỉ có thể nói là đã từng. Từ khi vào cung tới nay, mắt ta đã thấy quá nhiều máu tanh, cũng
tự tay gây nên không ít cảnh tượng đổ máu. Cuộc sống như thế này còn
phải tiếp diễn sao? Ta lắc lắc đầu, không muốn tiếp tục suy nghĩ, con
đường đi trên ngai vị Hoàng hậu này đã không có lối về, ta cũng đã đi
qua bao nhiêu khổ cực rồi?
Đinh Tử Nghi vẫn bụm miệng quỳ ở một bên thương tâm khóc lóc, không biết
nàng là đang khóc là bởi oan ức vì bị tỷ tỷ vừa rồi ra sức đánh, hay là
hiện tại nhìn thấy Đinh Phu nhân đột tử trước mặt mà lương tâm nhất thời bộc phát? Ta lạnh lùng nhìn nàng một chút, sau đó quay về phía Tôn Tham tướng: “Tôn Tham tướng, sai người bắt giữ Đinh cô nương lại, cẩn thận
điều tra rõ ràng nàng có liên quan gì tới sự kiện ám sát này hay không.
Tất cả những