ất khỏi tầm mắt ta. Thế nhưng dáng người gầy yếu của Hứa cô cô lẳng lặng nằm bên trong vũng máu đã bắt đầu đen lại, tựa như một vì sao xiên ngang bầu trời, chậm
rãi biến mất khỏi tầm mắt ta. Ta được Tôn Tham tướng cẩn thận từng li
từng tí đặt trên giường, hắn liền đứng dậy muốn rời đi, ta lại kéo góc
áo hắn lại: “Đông Dịch”, đây là lần đầu tiên ta kêu tên của hắn. Hứa cô
cô không còn, vào lúc này, hắn là người duy nhất ta có thể dựa vào. Ta
tựa như bị ai đó kẹp chặt lấy cổ họng, thanh âm cũng bị đè nén vào
trong. Ta khó khăn nói ra: “Hứa cô cô có phải sẽ không bao giờ trở về
nữa?”. Sắc mặt ta tái nhợt, người đầy vết máu, Hoàng hậu Tư Đồ gia ngày
hôm nay rơi vào hoàn cảnh chật vật như vậy, bất kể là ai cũng không thể
ngờ tới được.
Tôn Tham tướng nhẹ nhàng quỳ gối trước giường ta: “Nương nương, người chết
đã chết rồi, người còn sống phải tự mình mưu sinh!”. Tiếng nói của hắn
dịu dàng như dòng xuống róc rách nơi thôn dã, một võ tướng như hắn, nếu
là khi trước, ta rất khó liên hệ hắn với bốn chữ nhẹ nhàng ôn nhu, nhưng hiện tại tựa như hắn trời sinh chính là dáng vẻ này, ta từ trong thanh
âm trầm thấp nhu hòa của hắn, chậm rãi bình tĩnh lại. “Dựa theo vi thần
suy đoán, có thể đêm khuya xông vào điện Chiêu Dương sau khi cửa cung đã đóng, người này nhất định là ở trong cung. Hiện tại cửa cung các nơi
đều đóng chặt, vi thần cũng đã tăng số người tuần tra khắp nơi, thế
nhưng không nhìn thấy bóng dáng hắn. Vi thần cảm thấy người nọ rất có
thể là trốn trong một cung điện nào đó. Vi thần khẩn cầu nương nương hạ
chỉ, cho phép vi thần dẫn Ngự Lâm quân lục soát mỗi cung điện, thay
nương nương thu dọn tai họa, báo thù cho Hứa cô cô”.
Câu nói sau cùng của hắn đã kích động ta. Báo thù cho Hứa cô cô! Hứa cô
cô là vì cứu ta mà chết, ta quyết không thể khiến cho bà hi sinh vô ích. Ta đột nhiên ngồi dậy, khiến Tôn Tham tướng giật nảy mình. “Lạc Nhi,
giúp bổn cung rửa mặt thay y phục. Bổn cung muốn đích thân tới mỗi cung
điện cùng lục soát!”. Đang khi nói chuyện, ta đã xuống giường tìm giày:
“Mối thù này bổn cung muốn tự tay thay Hứa cô cô báo!”.
Trong thời gian một nén hương ngắn ngủi, ta đã chỉnh trang xong. Ta mặc một
thân y phục màu đen, không chút son phấn, chỉ để một gương mặt mộc. Đôi
mắt vì khóc lóc mà sưng đỏ lên, môi tuy không có son tô điểm, nhưng bởi
vì vừa rồi cố nén nỗi xúc động muốn khóc mà bị cắn đến tươi đẹp ướt át.
Ta chậm rãi đi qua tiền viện, thi thể Hứa cô cô đã bị rời đi, vết máu
đen nơi bà vừa nằm hiện tại chỉ còn là một khoảng trống, khiến cho ta có chút hoảng hốt, tựa như vừa rồi chưa từng phát sinh bất cứ chuyện gì,
Hứa cô cô chỉ là ở một góc nào đó, ngược xuôi vì chuyện của ta, chỉ chốc sau sẽ trở lại bên cạnh ta, nhẹ nhàng gọi ta một tiếng tiểu thư, sau đó giục ta trước khi đi ngủ uống canh tổ yến nhân lúc còn nóng.
Ta đứng trước vị trí vũng máu kia, không tự chủ được lắng tai nghe, ngây
ngốc chờ đợi tiếng gọi ta quen thuộc, ta nín thở lẳng lặng chờ đợi, tựa
như thời gian cũng ngừng trôi. “Nương nương”, Tôn Tham tướng ở phía sau
nhẹ nhàng nhắc nhở, thuận tiện phủ lên vai ta một tấm áo khoác lông cừu: “Việc này không thể chậm trễ, nương nương, chúng ta lên đường thôi”. Ta lưu luyến liếc mắt nhìn về phía điện Chiêu Dương, chiếc lược Hứa cô cô
vừa dùng chải đầu cho ta vẫn còn nằm trên mặt đất, còn có giá cắm nến
dính đầy máu. Ta ở trong lòng quyết tuyệt nói: “Hứa cô cô, Gia nhi cam
đoan với người, bất kể là ai, Gia nhi đều khiến cho nàng chôn cùng
người!”.
Trong hoàng cung, ba bước một lầu gác, năm bước một trạm gác, khắp nơi đều là binh lính Ngự Lâm quân. Nhiều đội binh lính giơ đuốc tuần tra bên ngoài mỗi cung điện, nhìn thấy ta và Tôn Tham tướng đi qua, đều dồn dập hành
lễ. “Nương nương, người xem chúng ta trước tiên nên tra cung điện nào?”, Lý Giáo úy bên người Tôn Tham tướng tiến lên dò hỏi ý ta. Không hổ là
Ngự Lâm quân tinh anh được huấn luyện nghiêm chỉnh, phía sau hắn theo
chừng trăm người, nhưng lại yên lặng tựa như chỉ có một người tiến lên
như thế.
“Điện Huỳnh Dương!”, ta chậm rãi nói ra ba chữ này, xung quanh hoàn toàn yên
tĩnh, chỉ có tiếng xèo xèo của cây đuốc bùng cháy trong mỗi góc hoàng
cung. Trực giác nói cho ta biết, Đinh Phu nhân nhất định có quan hệ với
chuyện này! Khi ta đến điện Huỳnh Dương, nơi này đã bị Ngự Lâm quân vây
chặt tới mức một giọt nước cũng không lọt. Nhìn thấy ta đi vào, binh
lính bên ngoài chính điện giãn ra thành một lối để ta qua. Ánh lửa đỏ
rực soi sáng trên gương mặt ta, sắc mặt tái nhợt dần dần cũng đỏ bừng
lên. Ta nhấc váy bước lên bậc thang điện Huỳnh Dương, mỗi một bước đi
trong lòng đều cảm thấy căng thẳng. Ta hiện tại có phải càng lúc càng
gần tới chân tướng? Đinh Phu nhân ngồi ngay ngắn giữa điện, mấy ngày
không gặp, nàng ta so với lần trước ta gặp, khí sắc đã tốt hơn nhiều,
nhưng vẫn không che giấu nổi vẻ suy nhược bẩm sinh. Nàng nhìn thấy ta đi vào, mới đứng dậy, hơi hơi quỳ gối hành lễ, nhẹ nhàng nói: “Thần thiếp
cung nghênh Hoàng hậu nương nương”.
Đinh Tử Nghi ở bên cạnh nào, đầu tóc hơi rối l