a hắn. Hắn không ngờ ta có võ
công, không phòng bị đối với ta. Ta chỉ nghe hắn khó chịu gầm nhẹ lên
một tiếng, ta biết ta đã đắc thủ, thế nhưng hắn không hề từ bỏ ý muốn
tấn công, chỉ hung tàn trừng mắt nhìn ta một chút, ánh mắt đó lạnh lẽo
tựa như sói hoang đói bụng giữa đất trời phương Bắc ngập tràn băng
tuyết. Thanh chủy thủ kia vẫn cắm trên cánh tay hắn, nhưng hắn không để
ý, nhấc kiếm chém thẳng về phía ta. Lần này tốc độ càng nhanh hơn, kiếm
khí lại càn rõ rệt, từ xa đã có thể cảm thấy được sát khí tản ra từ trên người hắn. Phía sau ta là bức tường, bên trái là bàn trang điểm đã bị
phá nát, hắn từ bên phải vọt tới, ta không còn chỗ trốn. Ta thẫn thờ
nhắm hai mắt lại, quyết định chịu đựng một kiếm trí mạng này. Nếu như
đây là kết cục, vậy cứ để cho nó tới đi.
“A!!!”. Ta nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, nhưng không phải thoát ra từ
trong miệng ta. Ta hoảng loạn mở mắt ra, nhìn thấy Hứa cô cô nằm ngã
trên mặt đất không biết từ lúc nào đã nửa quỳ đứng dậy, cầm lấy giá cắm
nến bên người, khi bóng đen đi qua bà liền dí vào chân hắn.
Hứa cô cô một tay dùng sức ôm hai chân người áo đen, một tay dùng giá cắm
nến dí vào cẳng chân hắn, ta ngay lập tức có thể ngửi thấy mùi thịt cháy khét. Người kia đau đớn tới mức gào thét, giãy giụa muốn đá văng Hứa cô cô. “Tiểu thư, may chạy đi, may chạy…”. Hứa cô cô bị hắn đánh một
trưởng vào ngực, toàn thân đau đớn, máu tươi tức khắc trào ra từ trong
miệng bà. Ta tỉnh táo lại, nhấc váy chạy về phía cửa, hai chân vô lực,
toàn thân đau đớn, lúc này cũng đều bị ta quăng đến sau đầu. Ta phải
sống sót, ta phải sống sót. “A!!!”, lại là một tiếng kêu thảm thiết, ta
quay đầu nhìn lại, nhất thời nước mắt phủ kín hai gò má. “Cô cô…”, ta
khàn giọng kêu lên thành tiếng, người kia thấy không tránh thoát, nhấc
lên một kiếm chém xuống vai trái của Hứa cô cô. Hứa cô cô thân thể chấn
động mấy lần, sau đó giống như một phiến lá khô, nhẹ nhàng ngã xuống.
Bởi vì dùng sức quá mạnh, kiếm bị kẹt lại trên cổ Hứa cô cô, nhất thời
không rút ra được.
“Nương nương, nương nương!”. Tôn Tham tướng dẫn thị vệ vọt vào, hắn xông lên trước, hai mắt đỏ như máu.
Người kia thấy tình thế không đúng, quay đầu nhảy khỏi cửa sổ vừa nãy đã nhảy vào, biến mất trong màn đêm. “Trước hết không cần đuổi theo, bảo vệ
nương nương quan trọng hơn!”, Tôn Tham tướng phân phó, “Cửa thành đã
đóng, cho dù hắn có cánh cũng không thể bay!”.
Tai của ta ong lên, đầu óc trống rỗng, điều duy nhất nhớ tới lúc này là cây kiếm nghiêng nghiêng cắm trên thân thể Hứa cô cô.
Ta nhoài người tới, ôm lấy thân thể Hứa cô cô, tay bà vẫn cầm chặt giá cắm nến, không chịu buông ra. Xung quanh mặt đất đã là một biển máu. Ta cứ
như vậy quỳ trong vũng máu của Hứa cô cô, khóc nức nở!
Một loạt thị vệ ở bên cạnh ta làm thành một hình quạt, vây ta ở chính giữa. Tôn Tham tướng bước nhanh tới, đưa tay xem mạch cho Hứa cô cô, sau đó
tỏ rõ vẻ tiếc nuối lắc lắc đầu với ta: “Nương nương, đứng lên đi. Hứa cô cô… đã đi rồi”.
Ánh mắt của ta tan vỡ, mờ mịt ngẩng đầu nhìn Tôn Tham tướng: “Đã đi rồi?
Ngươi nói bậy bạ gì vậy”. Thanh âm của ta không tự chủ được sắc nhọn
lên: “Còn không mau đi truyền Thái y, đi truyền Thái y!”. Ta ôm chặt Hứa cô cô, hoàn toàn không để ý máu tươi đã thấm đẫm áo ngoài của ta.
“Nương nương, Hứa cô cô đã chết rồi!”. Thanh âm Tôn Tham tướng tuy rằng
trầm thấp, nhưng lại kiên định không thể phản bác. Hắn đau lòng nhìn ta, lại tha thiết kêu một tiếng: “Nương nương, người phải nén bi thương!
Hiện tại là thời điểm người cần kiên cường nhất!”. Hắn liếc mắt ra hiệu
với Lạc Nhi đứng cách đó không xa, Lạc Nhi cùng một cung nữ khác bước
nhanh tới, cố gắng kéo ta từ trong vũng máu đứng dậy.
Ta liều mạng giãy giụa: “Hứa cô cô không chết, thân thể bà ấy rõ ràng vẫn
còn ấm. Các ngươi lừa gạt bổn cung, lừa gạt bổn cung!”. Ta đã sớm lệ rơi đầy mặt, quật cường ngồi vững chắc trên mặt đất, không chịu đứng dậy,
tựa như sinh tử của Hứa cô cô hoàn toàn đều là do ta quyết định, chỉ cần ta không buông tay, Hứa cô cô liền có hi vọng sống. Lạc Nhi cùng một
cung nữ khác kéo cánh tay ta, thế nhưng không biết ta lấy sức lực từ
đâu, bọn họ làm thế nào cũng không thể kéo được ta dậy. “Nương nương, vi thần đắc tội”. Vừa dứt lời, Tôn Tham tướng đặt kiếm trong tay sang một
bên, đi thẳng tới phía sau ta, hai tay dùng sức gỡ cánh tay đang ôm chặt Hứa cô cô của ta, sau đó nhấc người ta dậy, kẹp dưới cánh tay, “Lạc
Nhi, ngươi ôm lấy hai chân của nương nương, đưa nương nương vào giường
nằm đi”. Nhìn thấy hành động của hắn, Lạc Nhi cũng không khỏi ngẩn ra.
Làm hậu phi của thiên tử, chính là thiên quyến, ngoại trừ Hoàng Đế, nam
nhân khác không thể chạm vào người chúng ta. Tôn Tham tướng ôm như vậy,
đã phạm vào tội chết, thế nhưng hiện tại khắp nơi là máu tanh, Lạc Nhi
cũng không có thời gian chần chừ, liền làm theo lời của hắn.
Bị hắn nhấc lên như vậy, ta ngược lại ngừng giãy giụa, nước mắt tựa như
một dòng suối không bao giờ khô cạn trào ra, làm nhòe mờ đôi mắt của ta. Ta liều mạng muốn mở mắt, không cho Hứa cô cô biến m