ng bụng còn tồn tại một đứa bé như vậy. Hiện
tại nó vẫn còn ổn sao? Mấy ngày nay ta quật cường tuyệt thực, con của ta sẽ không sao chứ? Ta đưa tay chậm rãi chuyển qua phần bụng của chính
mình, nơi đó vẫn rất bằng phẳng, không nhìn ra chút dấu hiệu mang thai
nào. Nhưng chính một cái chạm tay nhẹ nhàng này, mẫu tính trời sinh của
nữ nhân lại thức tỉnh. Ta chí ít còn có bảo bảo. Ta quay đầu nhìn về
phía Hứa cô cô, mấy ngày nay bị giày vò, Hứa cô cô tựa như già đi cả
chục tuổi, bình thường bà vẫn lấy làm kiêu ngạo với phần trán nhẵn mịn,
mà hiện tại cũng đã có nếp nhăn. Bà trong một đêm già đi, chỉ là trước
đây ta không chú ý tới. Nhiều năm như vậy, Hứa cô cô vẫn hầu hạ bên
người ta và a tỷ, tỉ mỉ chu đáo quan tâm chăm sóc chúng ta. Cho dù chúng ta nghịch ngợm hồ đồ, bà đối với chúng ta vĩnh viễn chỉ có khoan dung
cùng sủng nịch. Tình thương yêu của bà đối với chúng ta cũng tựa như mẫu thân đối với hài tử. Nhìn thấy ta tự tàn phá thân thể của chính mình,
bà hẳn là rất đau lòng.
Bởi vì suy yếu, cho dù ta dùng hết toàn lực, tiếng nói vẫn nhỏ như muỗi
kêu: “Hứa cô cô, dìu ta ngồi dậy, giúp ta uống chút canh đi!”. “Ai, được được!”. Hứa cô cô vội vã đáp ứng, cẩn thận từng li từng tí đỡ ta dậy.
Sau khi đặt rất nhiều đệm dựa sau lưng ta mới để thân thể ta lùi lại
phía sau, sau đó bưng bát sứ thanh hoa tới, ngồi ở một bên giường, cẩn
thận thổi nguội canh, mới dùng thìa múc lên đưa tới bên miệng ta. Bởi vì mấy ngày nay vẫn không ăn uống gì, trong miệng ta chỉ toàn vị đắng,
canh đưa vào miệng lại nuốt không trôi. Nhưng ta đã quyết ý không thể
lại để Hứa cô cô phải lo lắng cho ta, cố nén cảm giác buồn nôn, nuốt
xuống từng ngụm, từng ngụm canh. “Hứa cô cô, giúp ta rửa mặt, ta muốn
xuống giường hoạt động một chút”. Nhìn vẻ mặt vui mừng của Hứa cô cô,
một dòng nước ấm chảy qua trong lòng ta.
Hứa cô cô vội vàng đáp ứng, cẩn thận đỡ ta xuống giường, giúp ta ngồi
xuống chiếc ghế trước gương. Hứa cô cô dỡ mái tóc dài của ta, dùng lược
làm từ sừng trâu ngâm nước hoa hồng nhẹ nhàng chải xuôi theo mái tóc ta. Ta nâng mắt nhìn chính mình trong gương, sắc mặt tái nhợt, hai gò má
hõm lại, dung mạo diễm lệ vẫn còn, nhưng lại thêm một phần tang thương.
Hậu cung vàng son lộng lẫy này, thực sự là một cái vực sâu không đáy ăn
tươi nuốt sống người. Biểu cô cô, Mạc Phu nhân, a tỷ của ta, hiện tại
tới phiên ta, tương lai còn có thể có bao nhiêu nữ tử trẻ tuổi chôn vùi
tuổi thanh xuân, thậm chí là sinh mệnh ở nơi đây?
Đang lúc xuất thần, ta đột nhiên nhìn thấy sau lưng Hứa cô cô có một bóng
đen. Sau bữa cơm chiều là giờ lên đèn, theo quy tắc, thị vệ hẳn là đều
chờ bên ngoài điện, mà cung nữ không có ta dặn dò cũng sẽ không bước
vào. “Ai?”, ta bỗng nhiên quay đầu lại. Hứa cô cô cả kinh, cũng vội vã
xoay người. Cánh cửa mở ra, mành trướng bên ngoài cũng bị gió lớn thổi
bay, lay động che khuất nửa người bóng đen kia. Hứa cô cô cầm lấy giá
cắm nến trên bàn trang điểm lên soi sáng, ta cùng Hứa cô cô đồng thời
kêu lên kinh hãi. Bóng đen kia thực sự là toàn thân đen như mực, một
thân y phục dạ hành, còn dùng một miếng vải đen che mặt, chỉ có một đôi
mắt hình tam giác lộ ra ở bên ngoài, bắn ra hung quang. Mà càng khiến
cho người ta hãi hùng khiếp vía chính là, người đến trong tay còn nắm
một thanh trường kiếm lóe ra ánh sáng rét lạnh, trên mũi kiếm lấp lóe
màu xanh lam nhàn nhạt.
“Người đâu, có thích khách!”. Hứa cô cô phản ứng lại, lớn tiếng kêu cứu. Ta
chỉ thấy trước mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, Hứa cô cô liền ngã
xuống. “Hứa cô cô!”, trong hỗn loạn, ta đã quên mất an nguy của chính
mình, chỉ nhớ rõ tiếng thân thể Hứa cô cô ngã xuống đất, tựa như trực
tiếp đánh thẳng vào lòng ta. Một ý nghĩ còn chưa kịp xoay chuyển, bóng
đen kia đã giống như u hồn lướt tới bên cạnh ta, thời điểm hắn tới gần,
ta nghe thấy sau tấm vải đen truyền tới một giọng nói khàn khàn: “Tư Đồ
Gia chịu chết đi!”. Ta còn chưa kịp phản ứng, kiếm trong tay hắn đã nâng lên, hướng về phía đầu ta chém tới. Ta theo bản năng sinh tồn nghiêng
người né đi, chỉ nghe tiếng gió rít vù vù bên tai mang theo một luồng
hơi lạnh xẹt qua bên mặt ta. Đây hẳn là cái gọi là kiếm khí đi. Thanh
kiếm thẳng tắp chém xuống bàn trang điểm phía sau, bàn trang điểm làm từ gỗ tử đàn tốt nhất bị chẻ ra tựa như đậu hũ. Hắn không ngờ rằng vào lúc này, ta vẫn có thể phản ứng lại, hơi thừ người trong giây lát, lại
chuẩn bị chém xuống kiếm thứ hai.
Hắn trì trệ trong chốc lát, lại cho ta thời gian. Khi hắn lấy lại được tinh thần, ta đã nắm chặt thanh chủy thủ luôn mang theo bên người ở trong
tay. Trước đây thời điểm nhị ca tập võ ở nhà, ta cũng sẽ ồn ào đòi huynh ấy chỉ dạy cho ta mấy chiêu, tuy rằng phụ thân không cho phép ta một nữ hài tử trong nhà vũ đao lộng thương, nhưng nhị ca vẫn vui vẻ đồng ý dạy cho ta một ít chiêu thức đề phòng bất trắc, mà ta cũng học rất chuyên
tâm. Không nghĩ tới lòng hiếu kì thời niên thiếu bây giờ lại có thể cứu
ta một mạng. Ta nghiêng người về phía sau, khi xoay tay, thanh chủy thủ
kia đã đâm thật sâu vào cánh tay trái củ