Polly po-cket
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327605

Bình chọn: 9.5.00/10/760 lượt.

oạn, chỉ khoác tạm một chiếc

áo khoác bên ngoài trung y, hiển nhiên là vừa bị đánh thức không lâu.

Nàng ý tứ sâu xa nhìn ta một chút, sau đó nhanh chóng cúi thấp đầu. Ta

ngồi xuống giữa đại điện, Tôn Tham tướng đứng ở bên cạnh ta, chừng ba

mươi binh lính Ngự Lâm quân võ trang đầy đủ nối đuôi nhau đi vào, phân

ra đứng hai bên. Vừa nhìn điệu bộ này, Đinh Phu nhân nhịn không được khẽ kêu lên: “Hoàng hậu nương nương, đêm hôm khuya khoắt, người mang theo

thị vệ võ trang đầy đủ khí thể hùng hổ tới điện Huỳnh Dương, không biết

có gì chỉ giáo?”, nàng ta ngẩng cao đầu, không chịu thua ta nửa phần khí thế. “Tối hôm nay có thích khách vào điện Chiêu Dương ám sát bổn cung

không thành. Chuyện này ngươi hẳn là đã biết rồi”. Thanh âm lạnh lẽo của ta hoàn toàn đối lập làn da nóng bỏng, ta nhìn chằm chằm không chớp mắt từng biến hóa trên gương mặt Đinh Phu nhân. Chỉ thấy nàng ta hơi run

run, có điều chỉ trong chớp mắt đã khôi phục lại bình tĩnh: “Nương nương không bị thương chứ?”, nàng cẩn thận từng chút một hỏi, con mắt đảo qua toàn thân ta. “Ông trời phù hộ, bổn cung không bị thương”. Ta chú ý ánh mắt nàng ta toát ra một tia thất vọng nhàn nhạt, lửa giận trong lòng

đột ngột bừng lên: “Thế nhưng Hứa cô cô vì cứu bổn cung, mà…”. Ngực ta

tựa như bị thứ gì đó đè lên, đau đớn tới mức không thể chịu đựng được.

“Thực là bất hạnh”, nàng ta bình thản nói ra câu này, sau đó quay đầu nhìn

xung quanh: “Nương nương mang theo nhiều người tới điện Huỳnh Dương như

vậy, lẽ nào hoài nghi thần thiếp cùng chuyện nương nương bị ám sát có

quan hệ?”, trong giọng nói của nàng ta ngầm lộ ra ý xem thường. “Không

phải vấn đề hoài nghi ai, tin tưởng ai. Không chỉ điện Huỳnh Dương, mà

mỗi cung điện bổn cung đều muốn tra!”. Ta liếc mắt ra hiệu với Tôn Tham

tướng. Tôn Tham tướng lớn tiếng ra lệnh: “Mấy người các ngươi vào trong

điện tra, mấy người các ngươi điều tra Thiên điện. Các ngươi vào tiểu

trù phòng cùng hậu hoa viên, các ngươi tới phòng ngủ của nội thị và cung nữ. Điều tra thật cẩn thận cho ta, bất kì vết tích khả nghi nào đều

không thể bỏ qua!”. Các binh sĩ đang định tản ra bốn phía, bỗng nhiên

nghe thấy Đinh Phu nhân lớn tiếng quát: “Tất cả dừng lại cho ta!”. Tất

cả mọi người đều chưa từng thấy một Đinh Phu nhân yếu đuối lại có khí

thế quát người như vậy, không khỏi ngẩn ra, sau đó ngừng lại, hướng về

phía ta tìm kiếm chỉ thị tiếp theo.

“Nương nương, trong hậu cung, thần thiếp là Phu nhân địa vị tối cao chỉ đứng

sau Hoàng hậu, sao có thể tùy ý để Ngự Lâm quân lục soát tẩm cung? Trừ

phi có thánh chỉ của Hoàng thượng, bằng không ai cũng đừng hòng lục soát điện Huỳnh Dương!”. Nàng nói tới lời lẽ chặt chẽ đầy chính nghĩa:

“Dương nhi còn ngủ bên trong điện, các ngươi nếu như quấy nhiễu tiểu

Hoàng tử, Hoàng thượng trách tội xuống, ai dám gánh vác trách nhiệm!”.

Nàng lại dám lấy tiểu Hoàng tử ra làm bia đỡ đạn, quả nhiên Ngự Lâm quân nghe xong, đều giương mắt nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt khó xử. “Rầm” một

tiếng, ta vỗ mạnh xuống mặt bàn, dưới tay lộ ra một khối lệnh bài. “Đây

là Phượng Hoàng lệnh, ngươi hẳn là nghe nói qua. Phượng vũ cửu thiên,

chí tôn vô thượng! Bổn cung sửa trị hậu cung như thế nào, ngay cả Hoàng

thượng cũng chưa chắc có thể nhúng tay, ngươi cho rằng một mình ngươi,

một tần phi nho nhỏ trong hậu cung có chỗ nói sao?”. Ta đảo mắt nhìn

Đinh Phu nhân từ đầu tới chân. “Ngươi cho rằng ngươi là thứ gì? Một cái

Hoàng tử thì tính là cái gì?”, ta nặng nề hừ một tiếng. “Tôn Tham tướng, để bọn họ cẩn thận tra xét từng chút một. Ai không muốn nghe theo…”, ta đứng lên, chậm rãi bước đến trước mặt Đinh Phu nhân, sau đó chậm rãi

phun ra một chữ: “Giết!”.

Sau khi nhận lệnh, binh sĩ cấp tốc tản ra các góc điện Huỳnh Dương, bên tai chỉ nghe tiếng đồ đạc loảng xoảng rơi xuống đất. Chỉ chốc lát sau,

tiếng trẻ con khóc nỉ non từ điện giữa truyền tới. Nghe thấy tiếng khóc, sắc mặt Đinh Phu nhân nhất thời thay đổi, bước nhanh về phía trong

điện.

“Ngăn nàng lại!”, ta ra lệnh. Hai binh lính dùng vỏ đao che trước mặt Đinh

Phu nhân, ngăn nàng chạy vào trong điện. “Dương nhi đang khóc, ta muốn

đi vào!”. Đinh Phu nhân hai mắt đỏ bừng, hung ác nhìn ta chằm chằm.

“Ngươi nếu như không muốn vĩnh viễn không được gặp lại nhi tử của mình,

vậy thì ngoan ngoãn nghe lời ở lại đây!”. Nghe thấy lời này, nàng dùng

hết sức cắn chặt môi dưới, quật cường quay đầu đi, ngồi xuống bên cạnh

muội muội nàng. Ta từ từ nhắm mắt lại, trong lòng lại cảm thấy uể oải vô cùng.

Thời gian khoảng chừng một tuần trà, tất cả binh lính đều lục tục trở về

phục mệnh. “Hồi Hoàng hậu nương nương, trong điện không phát hiện ra

điều gì khả nghi”. “Hồi Hoàng hậu nương nương, Thiên điện không có vấn

đề gì”. “Hồi Hoàng hậu nương nương, tiểu tù phòng, hậu hoa viên, còn có

phòng ngủ của cung nữ không tra ra vấn đề gì”.

“Không có vấn đề gì, Hoàng hậu nương nương, người đã nghe rõ rồi chư, không có vấn đề gì. Hiện tại người có thể mang những Ngự Lâm quân này rời đi

rồi”. Đinh Phu nhân đắc ý đứng dậy từ trên ghế, lấy tư thế của người

chiến thắng nhìn ta. T