trăng thật mê người, mà người ôm tất ngắm trăng
ngoài cửa sổ lại càng mê người hơn, ánh trăng bàng bạc rơi trên thân thể nàng,
chảy qua đầu mày khóe mắt, toát lên vẻ nhu tình, khiến người ngắm lòng xao
động, nhịn không được càng muốn lại gần…
Người chật vật té xuống đất, Giang đại thiếu gia không
khỏi cười khổ:“Nương
tử, nàng xuống tay cũng quá nhanh.”
“Huynh
về giường ngủ đi.” – nàng nhăn mày trợn mắt nhìn hắn, kéo áo choàng ra
trả lại cho hắn: “Đem áo của huynh đi đi.”
“Vi
phu đắc tội nàng nhưng áo choàng không có, cần gì cứ phảigiận chó đánh mèo như
vậy?”
Lăng Thanh Tuyết cầm gối đầu trên nhuyễn tháp ném hắn.
Giang Tùy Vân ôm lấy gối, cười khẽ: “Trên gối đầu
còn vương mùi của nương tử, ta ôm vào cũng sẽ gặp mộng đẹp, tuy nhiên __” – hắn nhướng mày, chống lại ánh mắt xấu hổ của nàng,
nói tiếp: “Nương tử lấy gì gối đầu đây?”
“Giang
Tùy Vân __”
“Ta
đây.”
“Đừng
ép ta động thủ với huynh.”
Giang Tùy Vân “À” một tiếng, sau đó giọng nói chứa vài phần hoang mang: “Động
thủ động cước với vi phu không khỏi khiến nương tử trở thành bất nhã, hay để vi
phu động thủ động cước với nàng có vẻ tốt hơn.”
Lăng Thanh Tuyết quét mắt nhìn khắp nhuyễn tháp một
lần, cuối cùng ném áo dài về phía hắn.
Nhất thời, Giang Tùy Vân từ đầu đến chân bị phủ bởi áo
nàng, giọng nói pha ý cười sau lớp áo truyền ra: “Nương tử thật thơm nha.”
Nàng muốn điên rồi. Sao nam nhân này cứ thích trêu
chọc nàng như vậy hả?
Khoảnh khắc Giang Tùy Vân chui ra khỏi lớp áo xống
lùng nhùng, đã thấy nàng lại bó gối nhìn ra cửa sổ, không khỏi nhẹ nhàng lắc
đầu, đặt gối đầu và áo lên nhuyễn tháp.
“Nương
tử, nghỉ ngơi sớm đi.”
Nàng không để ý đến hắn.
Giang Tùy Vân vươn tay, bàn tay sắp chạm đến mái tóc
huyền đã suy sụp buông xuống. Có một số việc không nên nóng vội, tâm tình của
nàng lúc này có vẻ không tốt lắm, không nên tiếp tục trêu nàng, vạn nhất thẹn quá hóa
giận, e rằng nàng lại bỏ đi.
Lăng Thanh Tuyết nghe âm thanh hắn về giường nằm
xuống, trong lòng nhẹ nhàng thở ra.
Dần dần, nàng từ ôm gối chuyển sang nửa dựa vào cửa
sổ. Dường như đã lâu nàng không có tâm trạng phiền muộn như vậy, cô độc ngồi
trước cửa sổ lặng lẽ ngắm ánh trăng bi thương.
Ánh trăng mờ ảo đi mất cũng là lúc bóng đêm nhạt dần,
mà người dựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi lúc nào không biết, giấc ngủ thật sự sâu,
khóe miệng còn vương nét cười nhợt nhạt.
“Khụ
khụ...”
“Mời
thiếu phu nhân uống thuốc.”
Lăng Thanh Tuyết nâng nha hoàn dậy rồi ngồi xuống, dựa
vào lớp đệm thật dày, đón lấy chén thuốc đen như mực từ tay một nha hoàn khác,
vẻ khổ sở thoáng hiện trên mặt.
Đêm khuya ngắm trăng để lại hậu quả thật nghiêm trọng,
nàng ngủ quên tựa vào cửa sổ, nhiệt độ ban đêm xuống thấp cùng sương sớm mát
lạnh làm nàng bị cảm, chưa kể bệnh phong hàn do rơi xuống nước lần trước vẫn
chưa dứt hẳn, hiện giờ bệnh càng thêm bệnh, ngã bệnh ở Giang gia, muốn đi xa ư
– lòng có dư mà lực thì không đủ.
Nước thuốc chua xót chảy vào yết hầu, cả người như
chìm trong mật đắng, Lăng Thanh Tuyết vội đưa tay nhón khối hoa quế ngòn ngọt,
bỏ vào miệng, làm dịu bớt vị đắng gai người kia.
“Thiếu
phu nhân còn gì phân phó không ạ?”
“Không
có, các ngươi lui xuống đi.”
“Vâng
ạ.”
Dù bệnh tình có chuyển biến tốt, tinh thần Lăng Thanh
Tuyết vẫn không khá nổi, bảo hạ nhân lui ra rồi, nàng một lần nữa nằm xuống
giường.
Thời điểm Giang Tùy Vân vào là lúc thuốc bắt đầu có
tác dụng, nàng gần như đã chìm vào giấc mộng.
Hắn ngồi ở mép giường, vươn tay sờ trán nàng, thấy
không nóng hơn, mới yên tâm hạ tay xuống.
Nhìn nhìn khuôn mặt vì bệnh mà có vẻ tiều tụy, mày hắn
nhíu lại. Nàng nói hôn sự của nàng đã bị nguyền rủa, tại sao hắn vẫn không bị
gì?
Từng nữ nhân gả cho hắn đều chẳng sớm thì rất sớm mất
mạng, mà nàng, một nữ tử đã quen với đao kiếm trên giang hồ, lại cũng bệnh
không dậy nổi. Hắn vì ý nghĩ này mà trong lòng lo lắng không thôi.
“Khụ khụ...”
Lúc ngủ, Lăng Thanh Tuyết bật ra vài tiếng ho khan,
thân thể không thoải mái, hơi nghiêng người chuyển tư thế, một mặt dây chuyền
là một khối ngọc gắn trên sợi dây bạc vì động tác của nàng mà rơi khỏi vạt áo.
Giang Tùy Vân mắt khẽ động, cầm sợi dây ánh bạc kia
lên, nhìn khối ngọc thiền trụy chỉ khắc hai chữ “Thanh Tuyết”, trầm mặc một lúc
lâu.
Cuối cùng, hắn vẫn nhẹ nhàng đặt lại ngọc trụy vào vạt
áo nàng, trong lòng thầm thở dài một tiếng.
Rời khỏi phòng, hắn phân phó gã sai vặt đang đứng đối
diện cửa,“Mời đại phu đến thư phòng gặp ta, mời cả quản sự vào.”
“Vâng ạ.”
Không lâu sau, đại phu đến phủ để chẩn bệnh cho Lăng
Thanh Tuyết và quản sự của Giang phủ đều đến thư phòng.
Giang Tùy Vân ngồi sau áng thư rộng rãi, đôi mắt hạ
xuống, vẻ mặt khó lường, thanh âm trầm thấp mà ngắn gọn: “Đại
phu, bệnh tình của nương tử tại hạ thế nào vậy?”
“Xin Giang thiếu gia yên tâm, bệnh tình của
tôn phu nhân đã có dấu hiệu khởi sắc, tiếp tục uống thêm vài đơn thuốc, lão hủ
bảo đảm tôn phu nhân sẽ hoàn toàn khỏe mạnh như cũ.”
“Thật
sao?”
“Lão
hủ cam đoan.” – lão đại phu vô cùng tin tưởng.
Thân hìn