h Giang Tùy Vân hơi hơi thẳng lên, gật gật
đầu, “Vậy là tốt rồi, mấy ngày nữa phiền đại phu tiếp tục chẩn
bệnh cho chuyết kinh.”
“Đây vốn là
việc của lão phu.”
“Quản sự,
tiễn đại phu về.”
Quản
sự của Giang phủ tiễn đại phu ra ngoài, sau đó trở lại thư phòng.
“Thiếu gia.” – hắn biết chủ tử nhất định có việc muốn phân phó.
Lật lật giấy viết thư trên bàn, Giang Tùy Vân dường
như không chút để ý, nói: “Chuyện của Lý gia xử lý tốt chưa?”
“Đã xử lý
thỏa đáng.” – quản sự dừng lại, cẩn
thận nói tiếp:“Thiếu gia cũng đừng quá lo lắng cho thiếu phu nhân,
thiếu phu nhân là người tập võ, thân thể cũng khỏe mạnh hơn người thường nhiều,
hơn nữa vừa rồi đại phu cũng nói sau vài ngày nữa sẽ khỏi hẳn, bây giờ thiếu
gia hẳn nên tính toán xem chừng nào đến Lăng gia bảo một chuyến có lẽ hay hơn.”
Giang Tùy Vân vuốt cằm, “Việc này
đúng là quan trọng hơn thật, để tránh nhạc phụ đại nhân trách móc, đích thân ta
đến mới có vẻ thận trọng.”
“Đúng vậy.”
“Trung
thúc.”
“Thiếu
gia.” – quản sự trả lời, đợi câu tiếp theo.
Giang Tùy Vân lại rơi vào trầm mặc, đứng dậy khoanh
tay nhìn ra cửa sổ, thân hình có vẻ đơn bạc mà trong trẻo, nhưng lạnh lùng.
Quản sự nhìn hắn lớn lên từ tấm bé, tất nhiên hiểu
được suy nghĩ trong lòng hắn, không khỏi mở miệng khuyên nhủ: “Thiếu
gia đừng nghĩ nhiều, thiếu phu nhân cũng vì bệnh cũ chưa hết mà lại hứng gió
lạnh cả đêm nên mới khiến bệnh tình thêm trầm trọng, chỉ cần điều dưỡng thật
tốt, nhất định sẽ không có vấn đề gì.”
“Ta
muốn yên tĩnh một lát.”
Quản
gia nhìn hắn một lát, rồi im lặng lui ra.
“Nương tử,
chúng ta đánh cược một chút, nếu ngày mai bệnh tình của nàng chuyển biến tốt,
ta sẽ lên đường đi Lăng gia bảo, được không.”
Trong
thư phòng yên tĩnh, Giang Tùy Vân thì thào một mình.
~~~~~***~~~~~
Hoa viên của Giang phủ cực kỳ lịch sự tao nhã, tụ tập
lâm viên đặc sắc xinh đẹp của vùng đất Giang Nam.
Khúc kính thông u*, tiểu kiều lưu thủy*, thậm chí còn
có một hồ nước thiên nhiên, giữa hồ xây một lương đình hình bát giác. Trong hồ
đầy sen, mà mùa này chính là mùa hoa nở, gió nhẹ thổi, bích diệp bồng bềnh trên
mặt nước, hoa sen vươn lên lay động trong gió, đẹp không bút nào tả xiết.
*khúc
kính thông u: đường
mòn quanh co dẫn vào nơi tĩnh mịch, có câu thơ là:
“Khúc
kính thông u xứ,
Thiền
phòng hoa mộc thâm.”
dịch
nghĩa:
“Đường
mòn quanh co dẫn vào nơi tĩnh mịch,
Thiền
phòng nằm sâu trong đám cây hoa.”
trong
đó “thiền phòng” là căn phòng tĩnh mịch chuyên dùng để ngồi thiền.
*tiểu
kiều lưu thủy: “kiều”
là cây cầu, “lưu thủy” là nước chảy, nguyên câu này là một câu tả cảnh của
người Trung Quốc, nghĩa là: “cầu nhỏ nước chảy”, có câu thơ như sau:
“Khô
đằng lão thụ hôn nha,
Tiểu
kiều lưu thủy nhân gia,
Cổ
đạo tây phong sấu mã,
Tịch
dương tây hạ;
Đoạn
tràng nhân tại thiên nhai...”
dịch
nghĩa:
“Cổ
thụ cằn cỗi trong chiều tối,
Cầu
nhỏ nước chảy bên nhà,
Ngựa
đi qua lối cũ,
Nắng
chiều rơi rớt về (phía) tây,
Nơi
thiên nhai có người đứng, thắt ruột gan...”
trong
đó, “nhai” nghĩa là vực.
Lương đình đã buông lụa mỏng, ngồi trong đình, thưởng
thức cảnh đẹp động lòng trước mắt, Lăng Thanh Tuyết không những tâm trạng tốt
mà tinh thần cũng khá hơn nhiều.
“Thiếu gia đã
dặn nô tỳ rằng, nếu thân thể thiếu phu nhân khá hơn một chút, thì khi người cảm
thấy buồn chán, có thể xem những cuốn sách này để giết thời gian.”
Nha
hoàn cung kính đặt mấy quyển sách lên bàn đá trong đình.
Lăng Thanh Tuyết khoát tay, ý bảo cô ta có thể lui
xuống.
Đúng lúc nha hoàn sắp rời khỏi lương đình, nàng bỗng
nhớ tới một chuyện, liền hỏi: “Hình như mấy ngày nay ta không
thấy Giang Tùy Vân, hắn bận gì thế?”
Nha hoàn cung kính trả lời: “Bẩm thiếu phu
nhân, thiếu gia đã rời nhà lo chuyện buôn bán, lúc gần đi có nói là trễ nhất
cuối tháng sẽ hồi phủ.”
“Ừh.”
Nha
hoàn thấy nàng không nói gì nữa, thức thời lui xuống.
Thiếu phu nhân không thích người khác hầu hạ, dù miễn
cưỡng cho người đi theo cũng chỉ trong vòng hơn mười bước, không được lại gần.
Lăng Thanh Tuyết hôm nay tinh thần khỏe khoắn, hiếm
hoi được lúc nhàn nhã, nghĩ đến sáng sớm hôm đó, thái độ hưng phấn của Giang Tùy
Vân mang theo chút kỳ dị.
Bọn họ biết nhau chưa lâu, nhưng trước mặt nàng hắn
đều thong dong bình thản, thông thường, người bị chọc đến cả người đều tức giận
phẫn nộ đều là nàng.
Chuyện có thể làm hắn hưng phấn như vậy, lại còn ánh
mắt hắn nhìn nàng lúc ấy khiến bất an không ngừng lan ra trong lòng nàng.
Thân thể đang dần khỏe lại, phải mau mau rời khỏi
Giang gia thôi, còn chần chừ nữa e rằng sẽ hết đường chối cãi.
Lăng Thanh Tuyết nhìn thoáng qua mấy quyển sách trên
bàn, nhẹ nhàng bay xuống dưới, rời khỏi bàn đá, đến bên chiếu ngồi xuống, nội
lực lưu chuyển toàn thân.
Nha hoàn ở ngoài xuyên qua tấm lụa mỏng thấy hành động
này có chút kinh ngạc nhưng vẫn bình tĩnh quan sát sự thay đổi này.
Nghe nói