g lặng gật đầu, nét mặt không giận không vui, rất có vẻ bí hiểm, khó nắm
bắt.
Đợi mười vị chưởng quỹ cáo lui, khi trong phòng thu
chi chỉ còn lại hai người: nàng và Giang lão phu nhân, Lăng Thanh Tuyết mới mở
miệng nói thẳng: “Lão phu nhân, cháu không cần biết người có
dụng ý gì, lúc này cháu chỉ muốn chào từ biệt người, rời khỏi Giang gia.”
Giang
lão phu nhân “Ừh” một tiếng, không hề giữ lại, vẻ tươi cười vẫn chưa
biến mất, “Vậy con đi đường cẩn thận nha.”
Lăng
Thanh Tuyết kinh ngạc liếc mắt xem xét bà, “Như vậy, Thanh Tuyết xin cáo
từ.”
“Ừh.”
Nàng
mang một đầu hoang mang vội vàng trở lại Tê Vân Tiểu Trúc, nơi ở của nàng và
Giang Tùy Vân, cầm bọc hành lý đã được nha hoàn chuẩn bị sẵn, ra khỏi phủ.
Ngoài phủ từ sớm đã có gã sai vặt cầm cương ngựa chờ
sẵn.
Nhanh nhẹn phi thân lên ngựa, nàng ánh mắt phức tạp
quay đầu nhìn đại môn của Giang phủ, sau đó khẽ quát một tiếng, hai chân kẹp
bụng ngựa, một người một ngựa chạy như bay rời đi.
Tại trà lâu, người hầu bưng trà nước miếng như mưa kể
lại sự kiện “hot” nhất gần đây trong giang hồ.
Việc xuất giá của Lăng gia bảo nhị tiểu thư nơi Giang
Bắc xảy ra biến cố bất ngờ, trên đường xuất giá gặp phải bão táp, trượt chân rơi
xuống nước, rồi sau đó âm kém dương sai gả vào Dương Châu Giang gia* phú giáp
thiên hạ (giàu
có nức tiếng trong thiên hạ).
Người nói khí thế dạt dào, một bộ như chứng kiến tận
mắt, người nghe hứng thú dạt dào, hận không thể là nhân vật chính trong câu
chuyện hấp dẫn kia.
Mà nhân vật chính của sự kiện này chỉ có một – Lăng
Thanh Tuyết ngồi ở một góc trà lâu, dùng sức bóp mạnh chén trà trong tay, sắc
mặt đông lạnh.
Hóa ra, đây là lý do Giang lão phu nhân không ngăn cản
nàng.
Người người trong thiên hạ đều đã biết sự thật, bất
luận chân tướng có thế nào đi nữa thì miệng thế gian cũng xối chảy vàng, tiêu
hủy sạch sẽ ngay cả mẩu xương cũng chẳng còn.
Nàng – Lăng Thanh Tuyết, đã là thê tử danh chính ngôn
thuận của Giang Tùy Vân.
Chuyện này làm nàng tức giận không thôi, mà lại vô kế
khả thi.
Nàng bệnh ở Giang gia những nửa tháng, tin tức sớm
truyền khắp giang hồ, duy chỉ có đương sự là nàng đến lúc này mới biết. Nàng
không khỏi cười khổ.
Mẹ con Giang gia này quả nhiên là “nhất mạch tương
truyền”. A!
Với tình hình này, nàng quyết định thật nhanh, không
trở về Lăng gia bảo.
Lúc này trở về gần như tự chui đầu vào rọ, hiện giờ nàng
chỉ có thể làm một việc, đó là tìm ra đầu sỏ gây nên tất cả những chuyện này,
tiểu thư Lý gia.
Khi Lăng Thanh Tuyết tìm tới Vạn Sự Thông nổi tiếng
trên giang hồ, lão một bộ “chờ đã lâu”, không cần hỏi câu nào, lập tức nói hết
những tin tức mình biết cho nàng, “Cháu còn chưa ra giá nữa,
chẳng lẽ lão không sợ cháu quỵt sao?” –
nàng nhịn không được trêu ghẹo đối phương.
Vạn Sự Thông cười nói: “Hôn sự của Nhị
tiểu thư biến đổi bất ngờ, trong ván bài này lão đã kiếm được không ít, nên tin
tức này xem như quà tặng miễn phí.”
Sóng
mắt Lăng Thanh Tuyết chuyển động, nàng cười hỏi:“Chẳng lẽ lần này lão
cũng thắng?”
Vạn Sự Thông gật đầu, “Người xưa có
câu “bất quá tam”, mà nhị tiểu thư đã trải qua ba lần thất bại, lão
biết lần thứ tư này ắt cơ duyên sẽ đến, sự thật chứng minh trực giác của lão
vẫn chuẩn như vậy.”
“Xem
ra cháu phải chúc mừng lão rồi.”
“Không
dám, không dám, tất cả đều nhờ phúc của nhị tiểu thư, như vậy lão mới có thể tiến
như vậy chứ.”
“Thế,
ta không quấy rầy lão phát tài nữa, cáo từ.” –
còn đứng đây, e rằng nàng sẽ không nhịn được mà động thủ làm biến dạng vẻ mặt
dương dương tự đắc của lão mất. Ba lần hôn ước đối với nàng là một loại tai nạn
dị thường, thế mà trong mắt người khác lại trở thành trò cười, những năm gần
đây, nàng đối với chuyện này vẫn rất chán ghét và thống hận.
“À đúng rồi,
nhị tiểu thư.”
“Chuyện
gì?” – Lăng Thanh Tuyết đã ra đến cửa, nghe hỏi liền quay
đầu.
“Tề trang chủ
đã tìm vị Lý tiểu thư này ở chỗ ta.”
Mâu
quang chợt lóe, nàng gật gật đầu, “Cám ơn đã cho cháu biết.”
Vạn Sự Thông nghiền ngẫm nhìn nàng, “Nhị
tiểu thư không muốn nói gì sao?”
“Không
thể phụng bồi.” – nàng phi thường rõ ràng cự tuyệt việc cung cấp thông
tin giải trí.
Rời khỏi nơi ở của Vạn Sự Thông, Lăng Thanh Tuyết dừng
trước một ngã ba đường.
Trầm ngâm một lát, nàng kéo kéo dây cương, giục ngựa
đi vào một trong hai ngã rẽ mới.
Võ lâm đại hội năm năm tổ chức một lần, năm nay phát
thiếp mời bằng hữu giang hồ về Cô Tô.
Trên đường tới đây, nàng thấy thật nhiều nhân sĩ võ
lâm.
Lăng Thanh Tuyết dắt ngựa trong Cô Tô thành, tìm nơi
trọ.
Khách sạn lớn nhỏ dọc đường đều treo biển “hết chỗ”
khiến nàng đành thở dài, rốt cuộc vẫn đến trễ.
Khi nàng dẫn ngựa ngang qua một tiểu lâu thật lớn, một
tên tiểu nhị từ điếm chạy ra, ngăn nàng lại.
Vẻ mặt Lăng Thanh Tuyết khó hiểu.
“Thiếu phu
nhân, mời vào.”
Lăng
Thanh Tuyết mím môi. Hóa ra đây là sản nghiệp của Giang gia. Nàng không nói gì,
bỏ qua tiểu nhị, hướng tới phía trước tiếp tục đi.
“Nương tử.”
Khoảnh
khắc nghe giọng nói này, Lăng Thanh Tuyết cảm thấy đầu to ra, gần như không có