dũng khí quay lại nhìn.
Nàng trước cũng biết Tô – Dương hai châu cách nhau
không xa, nàng tới nơi này, tám chín phần mười đụng phải người Giang gia, lúc
này, xem ra nàng thật đen đủi, gặp ai không gặp, lại gặp đứa con của chủ gia
đình Giang gia mà nàng muốn tránh còn tránh không kịp (cái câu dài dòng này
chỉ có 1 nghĩa thôi =.= là gặp Vân ca).
“Nương tử.” – tiếng kêu gần hơn.
Nàng nắm chặt cương ngựa, xoay người, “Sao
anh lại ở Cô Tô?”
Giang Tùy Vân nhìn nàng mỉm cười, nói như lẽ tất
nhiên: “Ta nghĩ nương tử nhất định sẽ tham dự đại hội võ lâm,
nên tới đây thật sớm để đợi nàng.” –
Hắn nhìn cương ngựa trong tay nàng, “Nương tử.”
Lăng
Thanh Tuyết vài phần bất đắc dĩ ném dây cương cho tiểu nhị vẫn đứng chờ một
bên, cất bước tiến vào tửu lâu.
Đã đến thì trốn không thoát, vậy thì phải đối mặt
thôi.
Nàng theo Giang Tùy Vân vào một nhã gian, thức ăn trên
bàn chỉ còn non nửa.
“Phân phó đầu
bếp làm thêm một ít thức ăn đem lên.” –Giang
Tùy Vân dặn gã sai vặt đang đứng chờ sẵn ở cửa.
“Tiểu nhân đi
liền.”
“Nương
tử, mời ngồi.”
Lăng
Thanh Tuyết gần như lười so đo cách xưng hô của hắn, kính tự ngồi xuống, rót
chén trà.
Giang Tùy Vân kín đáo đánh giá nàng. Thần thái sáng
láng này mới đúng là thần thái nàng nên có, bên ngoài mềm mại, bên trong lại ẩn
ẩn vẻ hiên ngang của nữ tử giang hồ.
“Nương tử sao
không trở về Lăng gia bảo?”
“Phụ
thân đã biết ta bình an vô sự, trở về hay không cũng thế thôi.”
Giang Tùy Vân cười thấu hiểu, “Khách
sạn trong thành đều đã đầy khách, tối nay nương tử tính ở đâu?”
Nàng liếc hắn một cái, “Ta có thể tự
tìm chỗ ở sao?”
Hắn vẻ mặt săn sóc lấy lòng, “Việc nhỏ
như vậy hãy để vi phu ra tay, nương tử không cần bận tâm?”
“Vậy
huynh cứ làm đi, cần gì hỏi nữa?” –
dứt lời, nàng nhịn không được trừng hắn.
“Ta thấy hỏi
qua tốt hơn.”
“...” – Lăng Thanh Tuyết uống một ngụm trà.
Thức ăn nhanh chóng được mang lên, Lăng Thanh Tuyết
chuyên tâm dùng cơm, mà Giang Tùy Vân lại bày ra bộ dạng nhàn nhã, phần lớn
thời gian đều thưởng thức trà xanh, tùy ý ngồi một bên.
Nàng biết hắn luôn nhìn nàng, không những thế, ánh mắt
càng lúc càng càn rỡ. Cuối cùng, không thể nhịn được nữa, nàng buông đũa, căm
tức nhìn hắn: “Nè, huynh chưa từng thấy ai ăn cơm sao?”
Giang Tùy Vân bình thản ung dung nói: “Đây
quả thật là lần đầu vi phu ngồi cùng bàn dùng bữa với nương tử.” – giọng nói nhẹ nhàng, hắn cười khẽ: “Nương
tử thật đẹp.”
Mặt
Lăng Thanh Tuyết không tránh khỏi nóng lên, nàng hơi hơi lảng tránh ánh mắt
hắn, “Không
được nhìn nữa.”
“Ừh.” – hắn không phải thật tình hưởng ứng.
“Tề trang
chủ, hạnh ngộ.” (rất vui khi gặp lại)
“Trình chưởng
môn đừng khách khí.”
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng người hàn huyên làm
hai người trong nhã gian đều ngẩn ra.
Giang Tùy Vân theo bản năng nhìn thê tử.
Lăng Thanh Tuyết hơi hơi nhíu mi, sau cái bĩu môi lại
tiếp tục uống canh của mình.
Giang Tùy Vân vì phản ứng của nàng mà tâm trạng tốt
hẳn, vì thế liền ngồi sát vào nàng, ôn nhu gọi, “Nương tử.”
Nàng
thuận tay gắp một miếng thịt nhét vào miệng hắn, đôi mắt hạnh ẩn ẩn mấy phần uy
hiếp, “Câm
miệng.”
Giang
Tùy Vân cười cười nhai thịt trong miệng, ngoan ngoãn không nói nữa.
Khi hai người ra khỏi nhã gian, vừa khéo gặp những
người ở cách vách ban nãy.
Nhất thời, không khí nơi hành lang trở nên càng quỷ
dị.
Cuối cùng, vẫn là Giang Tùy Vân lên tiếng, phá vỡ trầm
mặc của đôi bên, “Tề trang chủ, đã lâu mới gặp.”
Tề
Hạo Vũ chẳng nhìn đến hắn, chỉ tập trung vào Lăng Thanh Tuyết vẫn trầm mặc
không nói gì, nhẹ giọng gọi: “Thanh Tuyết.”
Lúc
này, Lăng Thanh Tuyết không thể không lên tiếng, “Tề đại ca, thật khéo.”
Giang Tùy Vân tiến lên vài bước, lơ đãng mà cố ý ngăn
cản tầm mắt của Tề Hạo Vũ, “Trang chủ và bằng hữu dùng cơm tại
đây, Giang mỗ thân là chủ nhà, bữa cơm này xem như Giang mỗ mời.”
Tề
Hạo Vũ giọng nói có chút lạnh, “Không cần.” – Nói xong lại nhìn vào mắt Lăng Thanh Tuyết, rồi cùng hai người bên
cạnh đi qua, xuống lầu tính tiền.
Bằng hữu của hắn cũng rời đi, nơi hành lang chỉ còn
lại Lăng, Giang hai người.
Giang Tùy Vân lắc đầu thở dài, “Chuyện
này vẫn luôn là Giang mỗ thẹn với Tề trang chủ mà.”
Lăng Thanh Tuyết liếc hắn, lẩm bẩm: “Nói
gì thì nói, là ta chứ có phải ai khác, can hệ gì đến người ngoài đâu.”
“Vi
phu sai rồi.” – hắn vui đùa khom người nói.
“Mặc kệ
huynh.” – Lăng Thanh Tuyết xoay người
xuống lầu.
Hắn cười đuổi theo.
Khách đến trọ đều không còn phòng trống, nhưng ông chủ
ở trọ nhất định vẫn sẽ có phòng, vì thế, hai người ở cùng một phòng, vợ chồng
với nhau – đây rõ ràng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Có phòng dĩ nhiên sẽ có giường, đây là chuyện lớn nhất
mà Lăng Thanh Tuyết hiểu.
Tầm mắt nhấn nhá quanh phòng một vòng, cuối cùng đậu
lại trên bàn.
Giang Tùy Vân cởi ngoại bào ra, móc lên giá áo, xổ xổ
chăn rồi ngoái lại nhìn nàng, “Nương tử, vẫn chưa nghỉ à?”
Lăng
Thanh Tuyết đi lại bàn, lật bát trà lên, nhảy lên mặt bàn, ngồi khoanh chân.
“Nương tử...” – phản ứng đầu tiên là kinh ngạc, rồi Giang Tùy Vâ