Insane
Hồ Vương Thanh Liên

Hồ Vương Thanh Liên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327405

Bình chọn: 7.5.00/10/740 lượt.

được nữa, nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất nàng cũng có thể biết được thái độ hiện giờ của Thanh Liên, biết hắn không

có bài xích tình yêu chốn nhân gian, hắn chỉ là cần một lý do để hắn so

sánh xem nên lựa chọn nàng hay tiếp tục tu hành thành tiên, mà nàng

trong ba năm này sẽ làm cho hắn cảm nhận được tình cảm của nàng, làm cho hắn có lý do để lựa chọn nàng.

“Vậy tốt lắm, tới khách điếm rồi, chúng ta nên xuống xe. Vì những rắc rối ngươi đã gây ra nên xe ngựa này sau này không thể dùng được nữa,

sau này chúng ta muốn đi đâu đều phải dựa vào đôi chân rồi, ngươi có ý

kiến gì không?” Thanh Liên nhẹ nhàng phất tà áo không một vết nhăn, nói.

“Đi bộ thì ta không có ý kiến nhưng mặc ưng kia thì phải làm sao?

Chúng ta không thể để nó tiếp tục trong xe ngựa, ta phải mang nó theo”.

Bảo Bảo lo lắng chỉ mặc ưng vẫn còn hôn mê nói.

” Ta thật sự thực đồng tình với Như Mặc!” Thanh Liên đột nhiên nói

một câu làm Bảo Bảo giật mình, tay phải cũng đưa ra phủ lên đầu mặc ưng, thân hình của mặc ưng dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ nhỏ bằng một

con vẹt bình thường.

Bắc Dao Bảo Bảo lập tức ôm nó lên “ Thanh Liên, cảm ơn”

“Đừng gây thêm phiền phức nữa”. Thanh Liên bình tĩnh nhìn nàng tươi

cười thật tình, trong lòng cũng nổi gợn sóng nhưng ngoài miệng vẫn ung

dung nói.

Bảo Bảo không nhìn ra tâm tư trong lòng hắn, nhu thuận gật đầu “ ta cam đoan sẽ không chủ động gây rắc rối nữa”

Ngụ ý rất rõ ràng, nếu có người tìm tới tận nơi gây phiền toái thì

cũng không trách nàng được, Thanh Liên đương nhiên là hiểu nhưng không

thèm cãi với nàng.

Xe ngựa dừng lại trước một khách điếm lớn nhất ở Bình Dương, Thanh

Liên đi ra ngoài xe trước tiên, nhưng vạt áo sau đột nhiên bị một bàn

tay bé nhỏ nắm lại “ làm sao vậy?”, trong mắt hiện lên sự khó hiểu.

” Không cho ngươi như vậy đi xuống, rất thu hút người, ta không muốn

người khác nhìn thấy khuôn mặt thật của ngươi. Người biến thành một

khuôn mặt bình thường thôi, trong ba năm này, ngươi chỉ có thể dùng

khuôn mặt bình thường xuất hiện trước mặt nhân loại”

Bắc Dao Bảo Bảo cắn cắn môi dưới, biết yêu cầu của nàng có chút tùy

hứng, trong cuộc cá cược của hai người cũng không có quy định như vậy,

nhưng nghĩ đến khuôn mặt tuyệt mỹ, khí khái bất phàm của Thanh Liên bị

phàm nhân nhìn ngắm thì lòng nàng lại thấy không thoải mái.

” Hảo!” Lại là một đáp án ngoài ý muốn của Bảo Bảo, nàng nghĩ hắn sẽ

không đồng ý không ngờ hắn không chút phản đối, không khỏi kinh ngạc,

liền buông bàn tay đang nắm vạt áo của hắn ra.

Thanh Liên xoay người, nhấc màn xe đi ra ngoài, Bảo Bảo biết lúc này bộ dáng của hắn đã không giống như trước.

Do dự một hồi, nàng cũng biến hình, vẫn là khuôn mặt của nàng như

trước nhưng che giấu đi bảy phần linh khí, như thế dù nàng trong mắt mọi người vẫn rất xinh đẹp nhưng giống với người thường hơn.

Đem mặc ưng đã được thu nhỏ nhét vào tay áo, xốc màn xe lên, một bàn tay trắng như ngọc đã chờ sẵn để đỡ nàng xuống.

Bảo Bảo ngước mắt nhìn, thấy khuôn mặt của Thanh Liên trước mặt đã

hoàn toàn khác trước kia, đôi mắt phượng hẹp dài xinh đẹp đã được thay

bằng đôi mắt một mí, cái mũi vẫn cao thẳng như trước nhưng đặt trên

khuôn mặt bình thường lúc này thì không có gì đặc biệt, ngược lại còn

làm người ta có chút ác cảm, đôi môi duyên dáng đỏ mọng lúc này lại có

chút thâm, hoàn toàn không có bộ dáng khêu gợi trước kia.

Ngoài trừ làn da trắng như ngọc vẫn giữ nguyên, Thanh Liên hiện tại

không có một chút bóng dáng của Thanh Liên trước kia, nhưng Bảo Bảo vẫn

dùng ánh mắt ái mộ chăm chú nhìn hắn,bởi vì mặc kệ hắn biết thành dạng

gì thì trên người hắn vẫn toát lên ý vị và nội hàm, còn có ánh mắt mê

người đều làm nàng cảm thấy say mê, vĩnh viễn muốn chìm đắm trong đó.

Nàng lúc này càng cảm nhận sâu sắc là nàng yêu nam nhân trước mắt này nhiều đến mức nào, nàng yêu con người hắn, tâm hồn hắn, cho nên dù hắn

biến thành bộ dáng gì thì chỉ cần linh hồn của hắn vẫn là Thanh Liên là

đủ, bề ngoài cho dù không trọn vẹ, không hoàn mỹ thì trong mắt nàng vẫn

là đẹp nhất. Thật hi vọng Thanh Liên cũng có cảm giác như vậy với nàng,

nếu là thế thì cả đời này nàng không có gì nuối tiếc nữa.

Nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn liền được hắn cẩn thận đỡ xuống xe ngựa,

lại hi vọng cả đời này đều được nắm tay hắn như vậy, thật ra nàng chăm

chú nhìn Thanh Liên như vậy nên làm sao không thấy được Thanh Liên cũng

đang nhìn nàng.

Nàng nhìn thấy hắn trong bộ dáng bình thường như sự ái mộ và thâm

tình trong mắt không hề suy giảm, ngược lại còn phát ra ánh sáng như

ngọc, đủ để hắn hiểu rằng Bảo Bảo không phải yêu hắn bởi vẻ bề ngoài.

Nàng là thật tâm thích chính con người của hắn, tâm hồn hắn. Đối với một yêu tinh vẫn cô độc suốt mấy ngàn năm qua mà nói tình như vậy cũng đủ

làm cho nội tâm của hắn trào dâng mênh mông, hắn nghĩ có lẽ không cần đế ba năm, mỗi ngày đều nhìn thấy ánh mắt thâm tình của nàng như vậy, hắn

sẽ rất nhanh buông vũ khí đầu hàng.

Hai người tập trung vào suy nghĩ của mình mà không để ý chung quanh,

không biết rằng sự xuất hiện của bọn họ đã làm mọi người chú ý