óc tôi.
Lúc này tôi mới chú ý, giữa mái tóc đen mướt của cô ta cài một bông hoa tường
vi kết bằng dải lụa tối màu.
Nếu cô ta chính là Tử
Yên, nhất định cô ta chưa quên Mộ Ngôn.
Nhưng cô ta đã hành thích
Mộ Ngôn.
Tôi không biết nên tỏ
thái độ thế nào, cũng không biết tâm trạng mình bây giờ ra sao. Chỉ nghĩ nếu
mình có thể sớm tìm thấy Mộ Ngôn, tìm thấy chàng trước khi chàng gặp cô ta, hôm
nay sẽ thế nào?
Nhưng ba năm, bao nhiêu
ngày, bao nhiêu đêm tôi không tìm thấy chàng, lúc sắp chết cũng không được gặp
chàng một lần, ý trời là vậy.
Cô ta ngồi gần lại, ngón
tay rê trên trán, cau mày, có lẽ đã chếnh choáng, khuôn mặt say rượu dưới ánh
nến hồng toát ra một vẻ đẹp tuy hơi lạnh lùng nhưng thực sự say lòng, như nhìn
tôi, lại như nhìn vào một điểm hư không nào đó, thoáng mím môi, lại tiếp: “Lúc
đó tôi là nhạc sư trong Triệu cung, gặp chàng trong một đại yến, chiến công
lừng lẫy của chàng ai không biết, cả Triệu vương cung, bao gồm mấy vị công
chúa, không ai không ngưỡng mộ chàng”.
Ánh mắt cô ta dừng trên
mặt tôi, miệng lại hơi nhếch: “Nhưng chàng chỉ đưa mình tôi về nước”. Ngừng một
lát, mắt vẫn hướng vào tôi như cười, “Cô chỉ nhìn thấy tư phong nho nhã, trác
việt của chàng, nhưng đã bao giờ nhìn thấy chàng nhẫn nại, ôn tồn dịu dàng âu
yếm chưa?”.
Tôi lắc đầu. Cô khẽ cười:
“Những gì chúng tôi có với nhau, cô không thể tưởng tượng được đâu”.
Lòng tôi nổi từng cơn
sóng, lớp lớp dềnh lên, ép tới, nặng như đá tảng, nhưng lại không thể tỏ ra yếu
thế, giống như gặp chó sói trên đồng hoang, dù sợ hãi đến mấy cũng phải ngẩng
đầu nhìn nó, kẻ cúi đầu xuống trước là thua.
Cả cuộc đời, phụ vương
không dạy được tôi điều gì hữu ích, ngoài một điều khi lòng càng hoảng loạn
càng phải tỏ ra bình tĩnh. Thực ra tôi muốn hỏi cô ta, đã thích chàng như vậy,
sao nỡ hại chàng, làm chàng bị thương nặng như thế, cũng không ngoái nhìn một
lần. Chung quy chỉ tại tôi không hiểu, làm tổn thương người yêu cũng là một
cách thể hiện tình yêu.
Ở đời người ta thường hay
suy nghĩ không thông, trong tình cảm lại càng như thế, tất cả những suy nghĩ
của tôi đều chỉ dựa vào kinh nghiệm cá nhân mà về mặt này rõ ràng tôi chưa từng
trải.
Bên ngoài có tiếng bước
chân, mặt cô ta biến sắc, đứng bật dậy, kéo xoạch bức bình phong, ánh sáng
trước mắt lập tức mờ hẳn, chỉ lưu lại một ám ảnh nặng nề lan dần trong đầu mà
trước đó tôi còn chưa biết là gì, bây giờ xem ra chính là những tưởng tượng mơ
hồ về cảnh cô ta và Mộ Ngôn âu yếm bên nhau, lại thêm chiếc khăn mùi xoa nhét
trong miệng, khiến tôi không thể cất lời.
Vẫn còn ôm một hy vọng
mong manh, cố nhướn lưng, mong được thấy cảnh tượng khác, có thể an ủi bản
thân, lại nghe thấy ba tiếng gõ cửa quen thuộc, cánh cửa phòng từ từ mở ra. Một
giọng nói vang lên, nhẹ mềm như một nhành tơ liễu ngày xuân, cùng với tiếng
cười: “Tôi tìm em đã lâu, Tử Yên”. Đó là Mộ Ngôn. Cô gái nghẹn ngào: “Em vẫn
đợi chàng, vẫn luôn đợi chàng đến tìm em”.
Vai và lưng đột nhiên như
rũ xuống, không thể chịu đựng hơn nữa, bải hoải tựa vào tường, cái lạnh như khi
sắp chết từ sống lưng lan ra, chỗ viên giao châu trong lồng ngực đột nhiên thấy
đau. Quả rất kỳ lạ.
Đúng lúc đó, ván giường
như bị lật nghiêng, khi trấn tĩnh được đã thấy bị ném vào chỗ nào đó, một tia
sáng lờ mờ không biết từ đâu lọt ra, tôi đoán đây là một cái hang núi dài. May
trước đó tôi đã cởi được dây trói, dù bị ném xuống hố sâu cũng không bị thương.
Ngồi tựa vách hang nhìn
lên, không biết lúc này cảnh tượng trong phòng thế nào.
Có thể hình dung bên
ngoài nhất định là một bầu trời sao sáng, chàng giẫm lên ánh trăng đẩy cửa đi
vào, vẫn phong nhã du nhàn như vốn dĩ. Có câu nói thế nào nhỉ, hình như là,
“Bóng trăng lay động đầu cành, tường hoa in bóng văn nhân lại gần”. Nhưng không
phải đến vì tôi.
Logic của tôi rất đơn
giản, cho rằng Tử Yên đã đâm chàng, nhất định không còn là người của chàng,
chàng sẽ không thích cô ta, tôi là một người chết, thực ra không có tư cách gì,
nhưng mong chàng có thể tìm được người tốt hơn.
Thực ra, tôi đang nói
dối, tôi không hề mong chàng tìm được cô gái tốt hơn. Nói trắng ra tôi ích kỷ,
nhưng nếu nhất định phải lựa chọn, tôi thà thấy chàng yêu cô gái khác, nhất định
không thể là Tử Yên, giống như suy nghĩ của Dung Viên. Nhưng họ vẫn gặp nhau,
xem ra cả hai vẫn còn nhiều lưu luyến.
Tử Yên nói rất phải, tôi
giống một con rối nực cười. Nhưng nếu đó chính là tình yêu của tuổi trưởng
thành thì quả thực tôi không hiểu. Nhìn bàn tay mình, bàn tay phải đã mất đường
sinh mệnh, càng nghĩ càng không hiểu, lòng buồn thấm thía nhưng không biết tự
an ủi ra sao.
Tôi cầm lên chiếc mặt nạ
dưới đất, lấy tay áo lau sạch, đeo vào mặt, còn có thể như thế nào nữa, vậy là
chia tay. Tôi nhớ chàng, nghĩ tới sau này không bao giờ gặp lại, cuộc đời tôi
kết thúc quá sớm, gặp chàng lúc còn nhỏ, không biết yêu là gì, khi hiểu được,
chàng đã yêu người khác. Trong hang dài tịch mịch như vô tận, tôi từ từ khụy
xuống, gục mặt vào hai đầu gối, bật khóc.
Khóc một lúc cũng thấy dễ
chịu hơn, t
