a. Không biết viên giao châu bị con hổ nuốt chửng sẽ thế nào. Quân sư
phụ nói viên giao châu được phong ấn Hoa Tư dẫn huyền bí, với công lực tự thân
đã có thể làm cho người chết sống lại trong ba năm.
Tôi không biết nó sẽ
khiến cho con hổ sống thêm bao nhiêu năm. Tình huống xấu nhất sẽ là sau tối nay
trên đời sẽ xuất hiện một con hổ trường sinh bất lão, lại không phải là Tiểu
Hoàng, không biết sẽ tác động thế nào đến cân bằng sinh thái. Tôi chạy thục
mạng ngược hướng con hổ, thực ra thế nào cũng được, tôi chẳng có tài cán gì, có
lẽ không thể sống qua đêm nay, nhưng dù không thể sống mà ra khỏi khu rừng này
cũng không thể gây hại cho người khác.
Mặc dù hơi sợ, tôi vẫn
nắm chặt con dao găm đã bị nước mưa xối rửa sạch sẽ, run run thử ướm vào ngực
mình. Nếu bị con hổ phát hiện, phải đâm dao vào ngực, nhất định phải hủy viên
giao châu.
Tôi căng thẳng chờ đợi,
không nghe thấy tiếng hổ gầm nữa, chỉ có tiếng bước chân loạng choạng vang lên
sau lưng. Trời mưa to như vậy nhưng tôi vẫn nghe thấy hơi thở gấp gáp của người
đó.
“A Phất”. Tiếng gọi khàn
đến mức không giống giọng của chàng. Tôi đang ngây người đứng đó, chờ đợi cả
nghìn vạn năm nhưng không có can đảm ngoái đầu. Khóe mắt liếc thấy thanh kiếm
trong tay chàng, miếng thạch ngọc khảm trên chuôi kiếm phát ra ánh sáng màu lam
lóng lánh, ánh lên một góc tay áo đỏ như đóa yên chi, trông tuyệt vời nho nhã.
Đó chính là chàng. Có thể
cảm thấy bàn tay chàng chầm chậm đặt lên vai tôi, hơi ngừng lại rồi kéo tôi vào
lòng. Mưa trút xối xả nhưng tôi không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, chỉ cảm
thấy thiên hoang địa lão, bể dâu cũng hóa thành tro bụi. Môi chàng áp sát vành
tai tôi, tôi nghe thấy hơi thở dần bình ổn của chàng, một lúc lâu sau chàng khẽ
nói: “Cô làm tôi sợ chết đi được”.
Đó chính là chàng, rõ
ràng không ngửi được nhưng tôi lại cảm thấy hương hoa mai thoang thoảng quanh
mình, hai tay run run ôm lấy cánh tay chàng tựa như nhìn thấy một vạn bông mai
nở trên núi tuyết.
Đó chính là chàng, tôi
nghe thấy giọng mình run rẩy: “Tôi tưởng không bao giờ được gặp huynh nữa”.
Chàng ôm chặt hơn nhưng vẫn thận trọng né tránh vết thương ở bả vai do vuốt con
báo gây ra, ngón tay lạnh lẽo vuốt ve mắt tôi.
Một khắc trước còn cảm
thấy không thể sống qua đêm nay, còn lúc này Mộ Ngôn đã ở đây, tất cả mọi bất
an đã hóa thành tro bụi bay đi, nhưng nỗi buồn lại ứ dâng, vốn định tỏ vẻ bất
cần, không muốn để chàng nhìn thấy sự yếu đuối bi lụy của mình nhưng không thể,
nước mắt đã trào ra, tôi khóc nức nở, càng khóc càng không kìm được, Mộ Ngôn
lặng lẽ ôm tôi, ngón tay dán vào mặt nạ, lau nước mưa và nước mắt. Nhưng chỉ
uổng công, lát sau chàng áp má vào trán tôi, thở dài.
Bấy lâu nay, tôi luôn
nghĩ nếu tôi có một người trong lòng, nhất định sẽ đem mọi sung sướng khổ đau
của mình phổ thành khúc nhạc gảy cho chàng nghe. Người của lòng tôi, lúc này,
đang ở đây.
Không nhìn rõ bóng chàng,
chỉ cảm thấy người mình từ từ quay lại. Những ngón tay lành lạnh lướt qua mái
tóc, dừng lại trên đuôi mắt tôi: “Có tự đi được không?”.
Tôi gật đầu, ngừng một
lát, lại lắc. Người bị nhấc bổng lên, giọng ai sát bên tai: “Không biết bị đau
chỗ nào, nếu đau thì nói”.
Tôi lắc đầu, ngừng một
lát, lại gật. Nhất định chàng thấy tôi rất đáng thương, sự xót thương một con
chim sẻ bị bắn gẫy cánh, rất hy vọng sẽ là tình yêu, ước gì được như thế. Tôi
biết mình mù quáng, nhưng cho dù mù quáng, tôi cũng muốn mù quáng thêm lát nữa.
Tôi được Mộ Ngôn bế về
quán trọ, suốt chặng đường không ai nói gì, mưa vẫn không ngớt. Trước cửa quán
trọ, Chấp Túc xa cách đã lâu tay cầm chiếc ô đứng đợi. Không biết tại sao cô ấy
đột nhiên xuất hiện, có lẽ hộ vệ của Mộ Ngôn vẫn bí mật bám theo suốt dọc
đường, tuy không lộ diện nhưng vẫn theo dõi hành tung của chủ, khi chủ gặp nguy
hiểm lập tức ra tay.
Chấp Túc thu cái ô lại,
định đón tôi từ tay Mộ Ngôn, tôi đang do dự không biết có nên đứng xuống, lại
cảm thấy bàn tay ôm khoeo chân và eo mình xiết chặt. Nhờ ánh sáng của ngọn đèn
lồng, tôi ngẩng đầu nhìn rõ bờ môi mím chặt, mái tóc ngấm mưa ướt đẫm, sắc mặt
trắng xanh của Mộ Ngôn.
Chưa bao giờ thấy chàng
tỏ ra lạnh lùng như vậy, như lớp lớp băng đóng trên mặt sông mùa đông. Tôi giơ
tay định bám vai chàng, tay vừa chạm vào cổ áo, bàn chân chàng trên sàn nhà trọ
đã dừng lại: “Đau à?”.
Nước mưa nhỏ từ tóc
xuống, từng trận gió lớn làm ngọn đèn lồng trong tay Chấp Túc chao đảo, cuối
cùng tắt phụt. Trong bóng tối, tôi len lén ôm cổ chàng, không thấy có phản
kháng, khẽ trả lời: “Không đau”, nghĩ một lát, lại hỏi chàng: “Tôi nặng lắm
phải không, huynh vất vả quá!”.
Tôi biết chàng sẽ trả lời
thế nào, nhất định là nửa cười nửa không châm biếm tôi: “Cũng nghĩ đến sự vất
vả của tôi cơ đấy?”. Nhưng lần này chàng không nói như vậy. Có vật gì khẽ chạm
vào đầu, phả hơi âm ấm. Tôi nghĩ ra đó là gì, mặt chợt nóng bừng.
Hành lang ván gỗ của quán
trọ kêu cót két dưới chân. Cửa phòng mở ra, tôi thấy sau bức bình phong vẽ khóm
hoa tử oanh thấp thoáng cái chậu gỗ to nước bốc hơi nghi n
