ng cắn một miếng, dỏng tai nghe.
Trông thần sắc Quân Vỹ có
vẻ còn kinh ngạc hơn tôi, ngây người một lát, lên tiếng: “Thôi, nói chuyện
chính trước. Gần đây hai nước Trần, Triệu xảy ra chuyện lớn, muội có biết
không?”.
Tôi cắn miếng nữa, lắc
đầu. Tay Quân Vỹ bám vào mép ghế, hạ giọng: “Chuyện ba tháng trước Trần thế tử
Tô Dự bị một nữ nhạc sư sủng ái hành thích, có lẽ cô cũng nghe nói, nữ nhạc sư
đó cũng có lai lịch nhất định, Triệu thái hậu và thân mẫu Tô Dự lại là chị em
ruột, coi như là dì của Tô Dự.
Tháng hai năm nay, trong
sinh nhật lần thứ bốn mươi của Triệu thái hậu, Tô Dự đến chúc mừng, gặp nhạc sư
trong Triệu cung, vừa gặp đã mê, liền đưa về nước Trần, càng thêm sủng ái,
nhưng không ngờ hai tháng sau bị nhạc sư đâm suýt chết. Sau đó Tô Dự buồn rầu
vì tình duyên đi lang thang khắp thiên hạ, còn ở nước Trần và các nước chư hầu
lại dấy lên tin đồn, nói là nhạc sư kia là do nước Triệu phái đến, trước khi
vào cung được Triệu vương đặc biệt huấn luyện...”.
Tôi xua tay xen lời: “Cái
gọi là huấn luyện đặc biệt có lẽ chỉ là chỉ dạy cô ta lễ nhạc, sắp xếp cho cô
ta chân nhạc sư trong cung, chờ thời cơ mê hoặc Tô Dự”.
Tô Dự thích nhạc, rất am
hiểu nhạc lý, thiên hạ đều biết, nghe đồn cuốn cầm phổ do anh ta soạn lưu lạc
trong dân gian không biết thế nào bị xé thành hai nửa, do hai vị công chúa hai
nước Đường - Lầu mỗi người giữ một nửa. Hai vị công chúa đều muốn có cả cuốn,
cả hai đều sẵn sàng bỏ giá cao muốn mua nửa còn lại. Khi tôi còn là công chúa
nước Vệ, nghe nói giá của nó là một tòa thành.
Nhưng tôi không hiểu hai
vị công chúa kia sao lại phải làm vậy, đã có thể trả giá cao bằng một tòa
thành, thà bí mật đi tìm Tô Dự xin một cuốn, tôi dám cược Tô Dự muốn duy trì
hình ảnh hiền đức của mình, đừng nói một tòa thành, dù chỉ một viên gạch xây
thành cũng không lấy, chung quy là tại hai vị công chúa kia nhát gan.
Quân Vỹ gật đầu tán thành
ý kiến của tôi, nghĩ một lát, bổ sung: “Tất cả là lời đồn, Tô Dự thích một người
như thế nào, Triệu vương vốn là biểu huynh của anh ta biết rõ nhất, cho nên
thiên hạ cho rằng, tin đồn này cũng có vài phần căn cứ. Sau khi chuyện xảy ra,
ở các nước chư hầu lại lan truyền một tin đồn khác, nói là nước Trần biết nước
Triệu phái thích khách hành thích thế tử của họ, vô cùng căm phẫn, đang ráo
riết chuẩn bị lương thảo định khai chiến với Triệu. Triệu vương tuổi trẻ, thần
tử triều đình cũng khí huyết sục sôi, coi chiến tranh lãng mạn như sử thi, định
nhân cơ hội làm nên nghiệp lớn, trong buổi hội đàm trên triều đa phần chủ
chiến, từ bốn tháng nay, quan hệ Trần - Triệu vẫn vô cùng căng thẳng, nhất là
sau khi Trần quốc nhị công tử Tô Tạ do gây ra cung biến bị xử trảm tháng sáu
vừa rồi, Tô Dự nắm đại quyền, các nước chư hầu càng dấy lên dư luận, cho rằng
sách lược của Tô Dự nhất định là muốn thắng ngoại địch trước hết nội tình phải
yên, sau này nhất định sẽ lấy cớ bị Triệu hành thích, xuất chinh thôn tính nước
Triệu, Trần quốc đã có dấu hiệu xưng bá một phương, không ít chư hầu bí mật
hành động, xem ra định kết đồng minh, nếu Trần có động tĩnh, rất có thể sẽ liên
minh với nhau chống lại Trần”.
Quả táo trong tay chỉ còn
hạt, Tiểu Hoàng thức dậy chớp mắt ngây ra nhìn hạt táo trong tay tôi, tôi vỗ
vai Quân Vỹ: “Còn táo nữa không? Cho Tiểu Hoàng một quả”.
Quân Vỹ cau mày: “Còn
đâu, quả vừa rồi vốn định cho Tiểu Hoàng, cuối cùng muội lại ăn hết”. Nói xong
ngẩng đầu: “Muội thấy thế nào?”.
Tôi nhìn hạt táo, lại
nhìn Tiểu Hoàng tiu nghỉu gục đầu dưới chân tôi, làm bộ mếu máo: “Thấy thế nào,
mua cho nó quả khác chứ sao”.
Khóe miệng Quân Vỹ giật
giật: “Huynh hỏi chuyện hai nước Trần, Triệu cơ, muội thấy thế nào?”.
Quốc sự đối với tôi bây
giờ đã là chuyện của đời trước, Diệp Trăn đã chết, ở ngôi vị nào gánh vác trách
nhiệm của ngôi vị đó, bây giờ tôi đã không còn là công chúa nước Vệ, cũng ít
quan tâm chính trị, may mà thời còn là công chúa từng quan tâm, tư duy vẫn tốt,
nghe Quân Vỹ kể cảm thấy tình hình trước mắt rối ren như mê cung.
Chuyên tâm suy nghĩ một
hồi, rút ra một cành phật tang từ bó hoa Quân Vỹ tặng, bứt cánh hoa, nhụy,
cành, lá rải trên mặt đất dựng lên bản đồ cục diện Trần, Triệu và các vấn đề
liên quan.
Khi Quân Vỹ thấy tôi bứt
cánh hoa định nói gì lại thôi, cân nhắc một hồi tôi phân tích tình hình cho
Quân Vỹ nghe: “Nước Triệu có vẻ như đang bị kẻ khác hãm hại, với quốc lực của
họ, không có lý do chủ động khiêu chiến với Trần, huống hồ giữa hai nước lại có
quan hệ liên hôn. Giống như Tiểu Hoàng dù đói đến đâu cũng không ăn thịt muội
và huynh. No bụng một bữa, bữa sau ai kiếm tiền mua gà rán cho mà ăn?”.
Nhưng lại nghĩ hình như
Quân Vỹ trước nay cũng chưa kiếm tiền mua gà rán cho Tiểu Hoàng ăn, lại nói
chữa, “À không, có thể cho nó ăn thịt huynh”, bị Quân Vỹ lườm một cái.
Tôi ngồi xuống nhìn bản
đồ trên đất tiếp tục suy nghĩ, Quân Vỹ cũng ghé lại gần, tôi dùng cành hoa phật
tang chỉ cho anh ta: “Đây nhất định là mưu kế của một nước khác ngoài hai nước
Trần, Triệu, đưa thích khách vào Triệu cung mượn dao
