ị Trần để mắt đến
cũng khó tránh khỏi số phận diệt vong”.
Quân Vỹ khẽ nói: “Trần có
Tô Dự, Vệ có Diệp Trăn”.
Lần đầu tiên anh ta gọi
tôi như vậy khiến tôi giật mình, bối rối nói: “Không dám, muội không phải là
đối thủ của anh ta, phụ vương không cho muội can dự triều chính, muội chỉ đánh
trận trên giấy vậy thôi”.
Quân Vỹ ngắm nghía tôi
một lát, nghiêng đầu, “Nếu anh ta nhìn thấy muội, nhất định sẽ thích muội”.
Tôi há miệng: “Sao?”.
Quân Vỹ lại tiếp: “Anh ta
nhất định sẽ nhốt muội trong Trần cung, hoa nở hoa tàn, ngày tháng trôi nhanh,
hai bên yêu yêu hận hận, âu yếm, giày vò, muội nhất định sống rất thê thảm”.
Tôi há miệng: “Hả?”.
Anh ta liếc tôi một cái,
“Có gì lạ đâu, từ cổ những chuyện thế này đa phần là thế, cuối cùng không phải
muội giày vò anh ta đến chết thì là anh ta giày vò muội đến chết, sau khi chết
mới thấy giá trị của nhau, tóm lại không có kết cục tốt đẹp gì”. Anh ta thở
dài, quay đầu chăm chú nhìn tôi, “Trước đây huynh luôn sợ muội đi tìm Tô Dự báo
thù, cảm thấy anh ta tiêu diệt nước Vệ, muội sẽ hận anh ta, nhưng thực ra, A Trăn,
muội đánh giá rất cao Tô Dự phải không?”.
Tôi hoàn toàn không hiểu
tâm tư hôm nay của Quân Vỹ, lùi một bước, nói vẻ nghiêm túc: “Huynh đừng nói
bừa, muội rất chung thủy với Mộ Ngôn”.
Anh ta lơ đãng nói: “Bởi
vì cuối cùng muội phải hành thích Trần vương, huynh mới nói chuyện về nước
Trần... nếu huynh nói với muội, Mộ Ngôn...”.
Tôi căng thẳng: “Mộ Ngôn
làm sao?”.
Quân Vỹ đăm đăm nhìn tôi,
chưa bao giờ tôi thấy anh ta có bộ dạng nghiêm túc như thế, lát sau, anh ta lắc
đầu: “Không sao, từ nhỏ muội đã thích anh ta, đến chết vẫn thích anh ta”.
Tôi ngồi đối diện Quân
Vỹ, anh ta dứt khoát quay lưng lại, cách một cái bàn đá lạnh ngắt, giọng lơ
đãng truyền đến: “Nếu có một ngày muội phát hiện không thể ở bên anh ta thì
cũng đừng buồn, A Trăn, huynh, huynh luôn ở đây”.
Tôi ngây người: “Huynh
định nói gì?”.
Vai Quân Vỹ rung rung,
tôi chờ đến phát ngủ gật anh ta cũng không nói nữa, Tiểu Hoàng dưới chân vẫn
nhay nhay gấu váy tôi, phía xa trên khóm hoa phật tang có mấy con bướm màu bay
lượn, xem ra nó muốn rủ tôi đi bắt bướm.
Thầm nghĩ có lẽ cảm hứng
đến bất chợt, Quân Vỹ cần yên tĩnh để sáng tác, không quấy rầy anh ta, tôi kéo
Tiểu Hoàng nhảy nhót rời khỏi đình hóng mát.
Mộ Ngôn nói khi nào hoa
phật tang tàn, tôi sẽ đến đón em, sương mù vấn vít dưới chân, hoa phật tang bên
đường vẫn đang nở rộ, tôi buồn bã ngồi xuống bên đường thầm nghĩ, hoa phật tang
đã rực rỡ khoe sắc hơn hai chục ngày rồi, hoa kỳ bền lâu kiên gan như vậy, bao
giờ mới tàn.
Tiểu Hoàng nhảy nhót bắt
bướm cạnh khóm hoa bên dưới, chạy vòng quanh đến mấy chục lần, chắc váng đầu
mới thong thả bò lên, nhìn nó chơi sung sướng như vậy tôi mới sực nhớ nhiệm vụ
chính hôm nay là đi dạy Công Nghi Huân học múa, vội vàng dắt Tiểu Hoàng quay về
hoa đình giao cho Quân Vỹ.
Cách hoa đình gần chục
bước, thấy Quân Vỹ vẫn ngồi y nguyên như lúc tôi rời đi, còn sau lưng anh ta
chỗ tôi vừa ngồi là Bách Lý Tấn. Đang định đi đến chào hỏi, phát hiện thấy Bách
Lý Tấn mặt lộ vẻ lúng túng, giọng Quân Vỹ lạnh lùng có phần nhẫn nhịn: “Cậu
luôn nghĩ tôi chỉ nói đùa, nhưng những gì tôi nói đều rất thật lòng, tôi thích
cậu lâu như vậy, cậu thật sự không biết hay giả bộ không biết(4)?”.
Bách Lý Tấn ngây người
ngồi yên, lúng túng: “Tôi không biết thật”.
Quân Vỹ nghe có tiếng
động quay phắt đầu lại, do quá vội khuỷu tay đập vào mép bàn đá, đau há miệng
không nói ra lời, Bách Lý Tấn vội đi đến: “Huynh... huynh đừng xúc động, tôi...
tôi trở về suy nghĩ thêm, được không?”.
Quân Vỹ nén đau, khẽ nói:
“Cậu...”.
Bách Lý Tấn giận dữ nhìn
anh ta: “Huynh đẹp như vậy, tại sao không phải là con gái!”. Nói xong quay
người chạy thẳng. Quân Vỹ phía sau bàng hoàng giơ tay cơ hồ muốn níu anh ta
lại.
Tôi trấn tĩnh nấp sau
khóm hoa vỗ đầu Tiểu Hoàng: “Cha con quả nhiên bừa bãi rồi, vẫn còn muốn giấu
mẹ, nhưng chúng ta không nên coi thường huynh ấy, huynh ấy đã bừa bãi như vậy
thì không xứng làm cha, nhưng không sao, mẹ đã tìm cho con người cha mới, cha
mới rất đẹp trai, kiếm thuật cũng giỏi, lại còn rất biết kiếm tiền, con có vui
không?”.
Tiểu Hoàng buồn bã vùi
đầu vào lòng tôi.
Tôi nói thêm: “Kiếm được
tiền sẽ mua thật nhiều gà rán cho con ăn”.
Tiểu Hoàng lại tươi tỉnh
mặt mày.
Tôi dạy Công Nghi Huân
điệu múa đã nhìn thấy trong ký ức của cô, ý thức quả rất thần kỳ, cho dù cơ thể
được tái sinh, quên hết ký ức cũ, tôi chỉ biểu diễn sơ sơ, động tác cứng như
que củi, ngay gia nhân mang trà và đồ điểm tâm đến cũng che miệng cười, vậy mà
Công Nghi Huân vẫn dáng lạnh lùng, khục hồi nguyên dạng vũ điệu ngày xưa, thân
người mềm như sóng, từng động tác đẹp mắt lộ dần ra, giống như từ mầm cây mới
nhú lớn dần, cành lá xanh tươi vươn thẳng lên trời, nở ra một vòm hoa rực sắc
màu, huy hoàng không gì sánh được.
Tôi kinh ngạc thốt lên:
“Roi chín khúc cô sử dụng tốt như vậy, múa cũng tuyệt vời, mặc dù không có ký
ức quá khứ, nhưng cô không thấy cô như thế này chẳng phải chính là cô ngày xưa