mặt trắng như tuyết của Công Nghi Huân ửng hồng, tựa như
đóa yên chi phớt hồng nở giữa biển băng, ánh mắt ngạo nghễ nhìn Công Nghi Phỉ
như không bận tâm, nhưng bàn tay lại nắm chặt giấu trong ống tay áo sau lưng.
Cô muốn được một lời khen của chàng ta, cô đang đợi chàng ta khen ngợi, tâm
trạng này tôi hiểu.
Người hầu bước ra chuyển
đi chiếc bàn thấp trước mặt Công Nghi Phỉ, chàng ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào
mắt cô đang nhìn mình, thần sắc dửng dưng cười nhạt: “Vũ khúc thật đặc biệt,
trước đây chưa thấy Huân tỷ múa bao giờ”.
Tôi đang thấy lạ, Công
Nghi Huân vốn yên lặng, không ngờ lại lạnh lùng cất tiếng: “Sao lại chưa thấy
bao giờ, họ nói khúc nhạc này ngày trước đệ phổ cho tôi, vũ khúc này tôi biên
cho riêng đệ”.
Rừng trúc vốn tĩnh mịch
càng thêm tĩnh mịch, nếu là chị em thật, những lời hai người vừa nói với nhau
quả là không ổn, Công Nghi Phỉ thôi cười cau mày, Công Nghi San bên cạnh đứng
phắt lên: “Cô!”.
Công Nghi Huân hơi
nghiêng đầu, chậm rãi: “Lẽ nào không phải?”.
Xem ra hai người sắp cãi
nhau, một giọng trẻ con ỏn ẻn vang lên từ bàn tiệc: “Không phải là vũ khúc cô
cô soạn, nhạc khúc này chính mẹ dạy cha đàn, vũ khúc này mẹ cũng múa cho cha
xem, tối qua mẹ còn múa cho chúng cháu xem, cô cô nói bừa”.
Đứa bé trai đó là con
trai Công Nghi San, chuyện quá khứ tôi chỉ biết một nửa, không biết đây có phải
là cốt nhục của Công Nghi Phỉ.
Công Nghi Huân đứng ngây,
tôi cũng đứng ngây không hiểu, rõ ràng vũ khúc này chỉ có hai chúng tôi biết,
tại sao Công Nghi San cũng biết.
Lúc này đã thấy Công Nghi
Phỉ ôm cây đàn tiến lại, đó là cây đàn tôi đem đến, có lẽ chàng ta mang trả
tôi.
Công Nghi Huân đã trấn
tĩnh trở lại, cau mày: “Tôi sao có thể nói bừa, đó là tôi...”.
Lời chưa hết đã bị Công
Nghi Phỉ ngắt lời, giọng rất nhỏ: “Đủ rồi, tỷ là tỷ tỷ của tôi, San muội là phu
nhân tôi, cũng là tiểu muội của tỷ, có gì đáng tranh giành với cô ấy, sao
chuyện gì tỷ cũng muốn hơn, nên nhường nhịn một chút, hãy ra dáng đại tỷ, suốt
ngày cãi cọ với tiểu muội của mình còn ra gì nữa”.
Chút sắc hồng trên má
Công Nghi Huân đã tan biến, thần sắc vẫn trấn định, tay càng nắm chặt ống tay
áo, chàng ta đi ngang qua cô, cô giơ tay túm tay áo chàng ta, chàng ta vẫn
không dừng lại, bóng áo màu bạc lướt qua cô.
Một giọng cười khinh thị
vang lên giữa bàn tiệc ngổn ngang chén bát, Công Nghi San quàng tay ôm đứa bé
trai bên cạnh vào lòng, mắt lạnh lùng nhìn cánh tay chơi vơi trên không của
Công Nghi Huân. Công Nghi Phỉ cơ hồ không nhận ra tất cả những điều đó, mỉm
cười đưa cây đàn cho tôi: “Cây đàn rất tốt, xin trả lại Quân cô nương”.
Sự việc không ngờ lại kết
thúc như vậy. Vũ khúc “Thanh hoa huyền tưởng” Công Nghi Huân múa rất tuyệt,
chưa bao giờ tuyệt đến thế. Nhưng Công Nghi Phỉ lại nói đủ rồi.
Chàng ta không hề biết cô
đã luyện vũ điệu này vất vả thế nào. Ký ức đã mất, người dậy chỉ vụng về biểu
diễn qua loa vậy mà cô thể hiện hoàn hảo hơn cả ngày xưa. Nếu không có một động
lực mãnh liệt nào đó thôi thúc bên trong, sao có thể làm được như vậy.
Tôi không biết giữa cô và
Công Nghi Phỉ rốt cuộc là quan hệ gì, tỷ đệ hay là quan hệ nào khác, nhưng
dường như cô chỉ muốn dành cho chàng ta những gì tốt đẹp nhất, nếu có thể làm
được, bất luận thế nào cô cũng quyết làm. Nhưng chàng ta lại cho là cô hiếu
thắng. Tôi nghĩ, có lẽ chúng tôi đã sai khi sắp xếp chuyện này.
Trên bàn tiệc tiếng đàn
hát lại vang lên, Công Nghi Huân vẫn lặng lẽ đứng đó, giống như một cây tùng cô
đơn, lạc lõng giữa chốn phồn hoa. Trên mặt hồ lăn tăn ánh vàng phía xa, một con
cá nhỏ nhảy vọt lên khỏi mặt nước, rồi “bõm” một tiếng lại lao xuống, Công Nghi
Phỉ tay cầm chén rượu bằng sứ màu lam ngoảnh mặt nhìn ra, Công Nghi Huân lấy
cây đàn trong tay tôi: “Về thôi, tôi hơi mệt”.
Ký ức của cô tối hôm
trước dừng lại ở cảnh đại hỉ đường ngày hôn lễ của Công Nghi Phỉ và Công Nghi
San. Sự đời có nhân có quả, hôm nay chàng ta lạnh lùng với cô như vậy ắt có căn
nguyên, mặc dù biết chuyện chẳng liên quan đến mình, nhưng tôi lại nóng lòng
muốn biết, cuộc đời trước của Khanh Tửu Tửu kết cục thế nào.
Nhưng chẵn ba ngày Công
Nghi Huân không ra khỏi tiểu viện của mình.
Sáng sớm ngày thứ tư,
Quân Vỹ thấy tôi ủ dột, cố nài tôi cùng đi chơi bóng. Thực ra trình độ chơi
bóng của tôi rất siêu, do hồi nhỏ, tôi và Quân Vỹ không ai chịu rửa bát, nên
thường chơi bóng để phân định thắng thua.
Nhìn chung là Quân Vỹ rửa,
nếu thua, tôi khóc lóc chạy đi tìm sư phụ, cuối cùng vẫn là Quân Vỹ rửa. Có thể
ôn lại chuyện xưa, tôi hào hứng cùng đi, đột nhiên sực nhớ, lúc chia tay Mộ
Ngôn đã dặn phải chú ý chăm sóc bản thân, nên lại hơi do dự, một hoạt động mạnh
như vậy ngộ nhỡ bị thương, Mộ Ngôn biết thì sao, ôm đầu nghĩ một hồi, đột nhiên
đầu óc sáng láng, nghĩ ra là có thể nói dối mình bị mộng du, bị ngã trong khi
mộng du, tinh thần lại lập tức phấn chấn vẫy tay với Quân Vỹ: “Đi thôi, đi chơi
bóng thôi”.
Biệt viện của Công Nghi
gia quả rất rộng, đi vòng vo mãi mới tới sân bãi. Khác với Vệ vương cung, bãi
bóng ở đây không có tườn