ỹ, Bách Lý Tấn vẫn đang trầm trồ reo khe
khẽ: “Chà chà, sao mà đẹp thế, thực ra màu vàng rất kén người, mặc màu vàng
cũng có thể đẹp đến thế, thật là quốc sắc thiên hương...”.
Quân Vỹ sầm mặt lườm anh
ta, Bách Lý tiểu đệ lại đổi giọng: “Dù quốc sắc thiên hương đến mấy tôi cũng
chẳng có ý nghĩ gì với cô ta”. Tay vuốt sống mũi, bổ sung, “Thoáng nhìn đã biết
cô ta và công tử áo xanh bên cạnh rất xứng đôi, cho dù tôi nghĩ gì cũng vô
ích”.
Tóm được bốn chữ “công tử
áo xanh” tôi mới nghĩ ra, vừa rồi nhìn Mộ Ngôn, bên cạnh chàng hình như quả
thật có một cô gái vận váy vàng... lập tức trợn mắt lườm Bách Lý Tấn: “Cậu không
có mắt hay sao!”.
Anh ta ngạc nhiên: “Sao
cơ?”.
Tôi nhẫn nhịn, lại không
nhịn nổi: “Họ xứng đôi chỗ nào, rõ ràng không xứng tí nào”.
Bách Lý Tấn nét mặt băn
khoăn.
Tôi dứ nắm đấm về phía
anh ta: “Mau nói lại đi, họ không xứng tí nào, cậu muốn ăn đấm hay sao, dám nói
trước mặt tôi, Mộ Ngôn xứng đôi với cô gái khác!”.
Bách Lý Tấn ngớ người:
“Mộ Ngôn? Ai cơ?”.
Tôi lườm anh ta: “Công tử
áo xanh cậu vừa nói đó, chàng là...”, đột nhiên cảm thấy ngại ngùng, nhưng nghĩ
Mộ Ngôn đã thổ lộ với tôi, tôi đã nhận lời, vậy là lấy hết dũng khí trợn mắt
nhìn cậu ta nói, “... là hôn phu của tôi”.
“Choang!”. Không hiểu sao
Quân Vỹ tuột tay đánh rơi cốc trà xuống phiến đá dưới chân, nước trà bắn lên cả
người tôi. Bàn tay anh ta vẫn dừng trên không, vẻ chấn động, miệng há mấy lần
nhưng không nói ra tiếng, Bách Lý Tấn ghé lại ngắt lời: “Là hôn phu của cô? Vậy
sao vừa rồi không đứng ra chào hỏi?”.
Tôi nhìn mũi giày dưới
chân: “... sẽ bị đánh đòn”.
Bách Lý Tấn đột nhiên im
lặng, chắc là không tin, tôi vội giải thích: “Nếu chàng biết tôi không nghe lời
chàng, chạy ra ngoài chơi bóng, bị ngã lăn trên đất, bị bóng ném vào người,
nhất định tôi sẽ bị đánh đòn...”.
Đằng sau giọng nói khoan
thai du nhàn vang lên: “Ồ, vậy rất đáng ăn đòn”.
Tôi tiếp tục nói với Bách
Lý Tấn: “Trời nắng quá, hình như hơi nhức đầu...”. Nói xong, rất tự nhiên người
lả ra như sắp ngã, bàn tay ai sau lưng đã đỡ, bên tai là tiếng nói quen thuộc:
“Lại giở trò rồi”.
Tôi mở hé một bên mắt,
lập tức bắt gặp ánh mắt tươi cười của Mộ Ngôn, tôi lập tức mỉm cười như phản xạ
có điều kiện, nụ cười càng hiện rõ trong mắt chàng, tôi bỗng nhớ ra bây giờ
không phải lúc cười, lập tức ngoan ngoãn từ trong lòng chàng đứng lên, ngoan
ngoãn cúi đầu: “Em sai rồi”.
Những ngón tay thon dài
của Mộ Ngôn từ từ gập cái quạt giấy, giọng nói từ trên đầu tôi vọng xuống:
“Sao? Nhận tội nhanh thế, nói mau, sai ở đâu?”.
Tôi cúi đầu càng thấp:
“Diễn không giỏi bằng chàng...”.
Mộ Ngôn trầm mặc một lát:
“... Nhìn nhận rất sâu sắc”.
Tôi cười nhạt, nhích lại
gần, dè dặt nhìn chàng, thử nắm tay áo chàng: “Vừa rồi là em nói bừa, chàng
đừng giận, em không nên chạy ra đây chơi bóng, em nên ở trong sân chơi đàn,
hoặc ngồi bờ ao cho cá ăn, nhưng anh ta nhất định kéo em đi”. Nói xong lừ mắt
nhìn Quân Vỹ, anh ta hiểu ý, cười gật đầu: “Đúng, là tôi rủ A Phất đến đây”.
Tôi nghiêng đầu, phát
hiện quả nhiên không phải do ánh sáng, ngạc nhiên hỏi Quân Vỹ: “Sắc mặt huynh
sao trắng thế”. Vừa nói vừa đến gần để nhìn anh ta, bị Mộ Ngôn nắm tay kéo lại.
Quân Vỹ còn chưa mở
miệng, cô gái áo vàng được Bách Lý Tấn ca ngợi là quốc sắc thiên hương lại ngây
thơ nói thật: “Bất luận thế nào con gái đều không thể đá bóng với đàn ông, ở
nước chúng tôi, con gái như thế sau này sẽ không có đàn ông nào muốn lấy”.
Nói xong tự cảm thấy lỡ
lời, nhún vai lè lưỡi, liếc sang tôi lại bổ sung một câu, “Dù gì, là con gái
cũng không nên tùy tiện ở bên đàn ông, mặc dù tôi từ nhỏ lớn lên ở chốn dân dã,
cũng chưa bao giờ chơi với con trai”.
Tôi căng thẳng hỏi: “Cô
và Mộ Ngôn có cùng một nước không?”.
Cô ta lắc đầu, “Không,
tôi là người nước Đường”.
Tôi vỗ ngực thở phào, vỗ
xong vẫn chưa thấy yên tâm, ngẩng đầu hỏi Mộ Ngôn: “Ở nước chàng có phong tục
đó không? Vậy em thường xuyên chơi đùa với Quân Vỹ có phải là rất không hay?
Nhưng Quân Vỹ là sư huynh của em...”.
Mộ Ngôn cười ngắt lời:
“Mộ Nghi cũng thích chơi bóng, không thích các trò chơi khác, thường rủ hộ vệ
của ta cùng chơi. Trần quốc không có phong tục như Đường quốc”.
Tôi thở phào, lại đắn đo:
“Nếu vậy, em không sai, tại sao phải nhận lỗi?”.
Mộ Ngôn thong thả phe
phảy quạt, nhìn tôi tán đồng: “Em cứ thử được nước lấn tới xem”.
Vừa nói xong, trận bóng
lại bắt đầu, ba chúng tôi quả nhiên bị loại khỏi sân, nhân lúc mọi người tập
trung xem bóng, tôi nén cười xích lại gần Mộ Ngôn: “Được nước lấn tới có phải
là thế này không?”.
Chàng ngây người, bật
cười, giơ tay kéo tôi vào lòng chàng, tự nhiên như hái một bông hoa, cúi đầu
khẽ cười: “Đúng, chính là như thế”.
Cô gái áo vàng đúng lúc
ngoái đầu, mặt hớn hở: “Mộ ca ca”. Chợt tròn mắt nhìn chúng tôi, im bặt, có lẽ
là Đường quốc của họ đầu óc quá bảo thủ, tôi chun mũi làm mặt xấu với cô ta, cô
ta cắn môi, hừ một tiếng ngoảnh mặt đi.
Đoán là cô ta định hỏi Mộ
Ngôn về cách chơi bóng, Bách Lý Tấn lại bảo cô ta và Mộ Ngôn rất xứng đôi,
khiến t
