XtGem Forum catalog
Hoa Tư Dẫn

Hoa Tư Dẫn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327973

Bình chọn: 8.5.00/10/797 lượt.

cô những chuyện đó cũng chẳng ích

gì, cô chỉ cần biết, vì bản thân chàng, Mộ ca ca sẽ biết nên thành thân với ai

thì tốt. Cô không giống chúng tôi, không biết thân ở ngôi cao, hôn nhân tượng

trưng cho cái gì, cô chẳng giúp gì cho chàng, gia tộc chàng cũng không cho phép

chàng lấy cô, những cô gái như cô trong thiên hạ không thiếu, nhưng Đường quốc

Quỳnh Hoa công chúa thiên hạ chỉ có một. Bất luận thế nào kết cục cũng là chia

ly, tại sao không chấm dứt sớm đi? Cô cũng muốn có kết cục như hoa phật tang

sao?”.

Lời cô ta thực ra rất có

lý, tôi vốn định nhân buổi đẹp trời hoa nở chim ca, tâm trạng mọi người đều

tốt, thuyết phục cô ta không ngờ cuối cùng lại thành ra tôi bị cô ta thuyết

phục.

Trở thành Quân Phất đã

lâu, dường như gần quên mất, hôn nhân chốn vương thất đa phần bị bóp méo, mọi

người đều cho rằng hôn nhân nhất định phải đổi được cái gì.

Mặc dù tôi không phản đối

liên hôn vương thất vì lợi ích quốc gia, giống như Thẩm Ngạn và Tống Ngưng năm

xưa, nhưng thầm nghĩ, một quân vương có trách nhiệm không nên dựa vào hy sinh

hôn nhân để đổi lấy lợi ích quốc gia, liên hôn là thủ đoạn chính trị không cần

thiết.

Giá trị của công chúa,

vương tử lẽ nào chỉ có thế, yêu cầu của quốc gia đối với họ cao hơn thế nhiều,

mọi người có thể nỗ lực theo hướng khác.

Nhưng những lời đó cho dù

nói ra cũng không thuyết phục được vị công chúa này, tôi nghĩ thực ra cô ta nói

đạo lý lớn lao với tôi, chẳng qua là bởi vì cô ta thích Mộ Ngôn, không tiện nói

ra, nên mượn cớ môn đăng hộ đối, nhất định mượn danh nghĩa tỷ tỷ của cô ta.

Cô ta nhìn tôi hỏi: “Sao

không trả lời, cô đang nghĩ gì?”.

Tôi cười: “Tôi đang nghĩ,

một cô gái như tôi quả thật rất nhiều, không có gì đặc biệt, Quỳnh Hoa công

chúa của Đường quốc quả thật chỉ có một. Nhưng trên đại lục này không chỉ có

một công chúa”.

Tôi biết nói thế nhất

định cô ta sẽ nổi giận, quả nhiên cô ta nổi giận, nghiến răng kèn kẹt hồi lâu,

cười khẩy: “Ngoài Văn Xương công chúa Diệp Trăn của Vệ quốc đã tuẫn tiết, đại

lục này tuy nhiều công chúa nhưng ai có thể túc trí đa mưu sánh bằng vương tỷ

tôi? Nếu cô từng nghe danh Quỳnh Hoa công chúa thì chắc biết Đường quốc coi

vương tỷ như viên minh châu, nếu vì cô mà khiến Đường quốc công chúa phải chịu

nhục, chính là khiến quốc thể Đường quốc chịu nhục, Đường quốc quyết không cam

lòng, quan hệ Đường - Trần nhất định xấu đi, một trận ác chiến là khó tránh.

Còn cô không những không thể giúp Mộ ca ca, trái lại khiến chàng rơi vào khốn

cảnh, cô không áy náy sao?”.

Tôi cảm thấy kinh ngạc,

cô gái trước mặt đích thực là quốc sắc thiên hương, cho dù nóng giận trong

giọng nói cũng có vẻ rất ngây thơ, nhưng lời nói ra lại không giống công chúa

một nước chút nào, không biết cả ngày cô ta nghĩ gì.

Tôi quay đầu đứng thẳng

nhìn cô ta: “Vương tỷ của cô quý là bởi thân phận công chúa, nhưng có biết thế

nào là công chúa không, thân là do phụ mẫu sinh ra, nhưng nuôi dưỡng nên người

là muôn dân thiên hạ. Một cuộc chiến tranh phải trả giá bằng tính mệnh muôn

dân, lẽ nào có thể khinh suất phát động? Con dân thiên hạ hiến dâng tính mệnh

là để bảo vệ mỗi tấc quốc thổ dưới chân chứ không phải vì tình yêu của một cô

công chúa ngu ngốc. Tôi chưa bao giờ thấy một cuộc chiến tranh ấu trĩ như thế,

cũng chưa từng thấy một công chúa khiến mẫu quốc xấu hổ như thế”.

Cô ta sững người nhìn

tôi, lát sau cơ hồ suýt khóc: “Cô có tư cách gì nói tôi như thế, tôi phải đi

tìm Mộ ca ca, xem có thật chàng bằng lòng vì cô mà làm xấu đi quan hệ với Đường

quốc chúng tôi. Thực ra sao chàng có thể thích cô, ngay đến thân phận thực sự

của mình chàng cũng không cho cô biết”.

Đột nhiên cảm thấy có thứ

gì trào ra cổ họng, vẫn cố nói “Im miệng” nhưng thứ đó đã tràn ra miệng, tôi

sững người nhìn máu phun trên mặt đất, nhưng không ngăn được chất đó trào ứ

trong cổ họng, vừa há miệng máu lại phun đỏ đất. Dục Đường kinh hoàng trố mắt,

tôi lau miệng, nói sẵng: “Chưa bao giờ nhìn thấy máu sao. Không được nói gì với

Mộ Ngôn”. Lời chưa dứt đã ngã lăn ra và ngất đi.

Đối với tôi tất cả chỉ

trong chớp mắt, khoảnh khắc lúc mất đi ý thức tôi đã hiểu đang xảy ra chuyện

gì. Khi xuống núi, Quân sư phụ đã dặn tôi, viên giao châu kế mệnh cứ mười tháng

sẽ có ba ngày trập phục, trong ba ngày đó mọi pháp lực đều bị thu hồi, lúc đó

tôi hoàn toàn giống một người đã chết, phải đề phòng kẻo bị người ta đem chôn.

Tính ra viên giao châu đã

ở trong người tôi vừa tròn mười tháng, tôi lại quên mất chuyện này, khi ý thức

vừa khôi phục, tôi kinh hãi nghĩ, liệu người ta có cho tôi vào quan tài đóng

chặt chuẩn bị đem chôn.

Đó là dự đoán tình huống

xấu nhất, nhưng không ngờ vừa mở mắt, lại thấy đang nằm trong tay Mộ Ngôn. Tôi

đã sợ cứng người, nhìn đôi mắt nhắm nghiền của chàng, hàng mi hơi khép, khuôn

mặt nhìn nghiêng trắng lạnh, trông chàng lúc này cũng giống một người chết.

Lát sau, tôi run run lay

chàng, nghe thấy giọng mình khản đặc không ra tiếng, se sẽ như gió lùa qua tán

lá: “Mộ Ngôn, chàng sao thế?”.

Vừa nói xong, bàn tay kia

đã bị nắm chặt, tôi c