ôi rất khó chịu, nắm tay Mộ Ngôn khẽ hỏi: “Một cô gái ngay chơi bóng cũng
không biết là người không có văn hóa đúng không?”. Mộ Ngôn xoa đầu tôi, cười
cười lắc đầu: “Em nói thế nào thì là như thế”.
Cô gái cùng đến với Mộ
Ngôn nghe nói tên là Doãn Đường, là con gái một người bạn thâm giao của Mộ gia,
hai người gặp nhau ở Cô Trúc sơn, vì cô ta muốn lên núi ngắm hoa phật tang, nên
chàng để cô ta cùng đi. Vốn tưởng hết mùa hoa phật tang mới được gặp lại Mộ
Ngôn, mặc dù sớm hơn lời hẹn, nhưng không phải chàng đến đón tôi, chỉ là dừng
lại nghỉ mấy ngày trên đường đi nước Triệu, tôi cảm thấy hơi buồn, nhưng nghĩ
tới lần gặp này là được thêm ngoài dự kiến, nên đổi buồn thành vui.
Chàng định đến nước
Triệu, thực ra là chàng đi đường vòng đến đây, cho dù muốn gặp Công Nghi Phỉ
thương lượng chuyện quan trọng, nhưng đâu phải không có chim bồ câu đưa thư.
Nghĩ tới đó lòng lại rưng rưng ngọt ngào.
Mộ Ngôn rõ ràng bận hơn
trước nhiều, buổi sáng cùng tôi xem bóng một lúc, sau bữa trưa lại đóng cửa mật
đàm với Công Nghi Phỉ, mãi đến bữa tối vẫn chưa thấy bóng dáng, tôi nghĩ, trước
khi đi ngủ sẽ tìm chàng, lựa chọn đúng lúc chàng sắp quay lại, đang định đi ra,
lại sực nhớ một vấn đề vô cùng khẩn cấp... chàng ở phòng nào? Muộn thế này một
cô gái lang thang đi dò hỏi, thật không tiện chút nào, đành buồn bã khép cửa sổ
chuẩn bị đi ngủ.
Cộc, cộc, cộc, đang định
tắt đèn, chợt có ba tiếng gõ vào cánh cửa sổ, viên giao châu trong ngực tôi cơ
hồ nảy lên. Tôi vội ra mở, nhưng cánh cửa sổ chưa đóng chặt, tự bật ra, Mộ Ngôn
tay ôm mấy cuốn sách nhảy qua cửa sổ vào phòng, ném mấy cuốn sách lên bàn, ngồi
lên chiếc ghế hoa lê giơ tay vẫy tôi: “Lại đây”.
Tôi trố mắt đi đến ngồi
đối diện chàng, ngoái nhìn cửa sổ, lại nhìn chàng: “Tại sao cửa chính không đi
lại nhảy qua cửa sổ?”.
Chàng dùng một cái kim
bạc dài khêu to bấc đèn, mắt cười lấp láy nhìn tôi: “Bí mật hẹn hò có ai đi cửa
chính bao giờ”.
Tôi cắn phải lưỡi: “Chàng
đến là để bí mật hẹn hò với em? Nhưng... nhưng em không biết nên hẹn hò thế
nào, chưa ai dạy em”.
Vai chàng hơi rung, tôi
sốt ruột hỏi: “Có phải chàng thấy em quá ấu trĩ? Nếu biết sớm em đã đi hỏi Quân
Vỹ, xem các cô gái bí mật hẹn hò thế nào, tuy em không biết nhưng em có thể
học”.
Ngọn đèn sáng hơn một
chút, chàng đứng lên, để cái kim bạc xuống bàn tôi mới phát hiện, thì ra người
ta đang cười, chân tay tôi luống cuống không biết để vào đâu, chàng vẫn cười,
tôi vừa giận dỗi lườm chàng vừa nghĩ, đây chính là người của lòng tôi, chàng
cười thật đẹp, chờ chàng cười đủ, lại giơ tay vuốt lông mày tôi, hỏi như chưa
có chuyện gì xảy ra: “Sao lại cau mày, gặp tôi không vui sao?”.
Tôi ngoảnh mặt đi: “Nhưng
chàng cười em”.
Chàng bật cười ngồi trở
lại ghế, tay chống đầu: “Sao tôi có thể cười em, nếu em biết hết những chuyện
đó tôi mới không vui”.
Tôi hoài nghi: “Thật
không? Vậy hôm nay chàng đến để dạy em?”.
Chàng lắc đầu: “Tôi đã
hai mươi mấy tuổi, lần đầu nghe nói dạy hẹn hò”. Nói đoạn nhấc ấm trà tự rót
cho mình: “À, sáng nay em đang định nhận lỗi với tôi thì bị ngắt lời, thế nào,
bây giờ nghĩ ra mình sai ở đâu chưa?”.
Tôi đứng dậy rời khỏi
ghế: “Em rửa mặt đi ngủ đây...”. Bị chàng kéo lại: “Vẫn chưa nghĩ ra ư?”.
Thực ra hết trận cầu tôi
đã nghĩ, lúc tôi trốn sau lưng Quân Vỹ, người đi qua lúc đó nhất định không
phải Mộ Ngôn, chàng không thể đi nhanh như vậy, hơn nữa có Doãn Đường đi cùng,
thế nào cũng phải nghe thấy hai tiếng bước chân. Nếu vậy, tôi vừa nhìn chàng đã
trốn mất, nhất định chàng đã nhìn thấy, nhất định chàng đang nói chuyện này,
nhưng nên giải thích thế nào? Giải thích thế nào để mình khỏi ngượng...
Quả nhiên chàng hỏi:
“Nhìn thấy tôi sao lại trốn?”.
Cúi đầu đứng trước ghế
chàng ngồi, vừa ngước lên lại bắt gặp ánh mắt chàng, tôi cố cãi: “Không...”.
Ngón tay chàng gõ nhẹ lên
thành ghế, mắt cười cười: “Vậy để tôi đoán nhé”. Làm ra vẻ suy nghĩ, mắt liếc
nhìn tôi: “Là bởi vì gặp lại tôi mà chưa kịp đeo trang sức đẹp nhất, mặc y phục
đẹp nhất, để cho tôi phải lóa mắt, đúng không?”.
Tôi kinh ngạc: “Sao
chàng...”. Vừa nói đến đó lại nghĩ, nếu thừa nhận như vậy thì quá mất mặt, vội
nói chữa: “... à không!”.
Mắt chàng như có ngàn ánh
sao, lát sau kéo tôi vào lòng: “Không trang điểm cũng không sao, còn rất nhiều
thời gian, em có thể từ từ trang điểm cho tôi ngắm”.
Tôi gục lên vai chàng,
sụt sịt lắc đầu: “Chàng không được nhìn thấy em lúc em đẹp nhất, khi em mười
bảy tuổi mặt không có vết sẹo này, ngay phụ thân cũng nói em là đứa con gái đẹp
nhất của ông, nếu lúc đó chàng nhìn thấy em có phải tốt biết bao, nếu
chàng...”. Nhưng không thể nữa rồi.
Chuyện đó luôn khiến tôi
đau lòng, tôi lau nước mắt, ôm chặt cổ chàng, nói ra câu định nói lúc gặp
chàng: “Em rất nhớ chàng”.
Chàng yên lặng, ôm tôi
chặt hơn, hơi thở ngay bên tai, đây là thời khắc tôi mong mỏi nhất, ngẩng đầu
nhìn thấy ánh đèn vàng nhạt, giống như điểm sáng hy vọng duy nhất trong đêm
lạnh mênh mông, trên bức tường in bóng hai người áp sát vào nhau, nếu thời gian
dừng lại, ước gì