g thấp bao quanh, chỉ vẽ ra trường địa, dựng lên hai
cây trúc, có lưới chăng, hai đội đối kháng đội nào đá bóng vào lưới coi như
được một quả, cuối cùng dựa vào số quả đá trúng phân định thắng thua. Hai đội
đều là khách của Công Nghi Phỉ, trong lễ hội săn thú này, không ai vào núi săn
thú.
Trong nửa trận đầu, đối
phương sợ làm tôi bị thương, chỉ cần thấy tôi đứng gần lưới là không dám mạo
hiểm đá bóng qua, sợ bóng đập trúng tôi.
Sau đó mỗi khi thấy đối
phương chuẩn bị đá, tôi đều tự giác đứng dưới lưới, đội tôi liên tục giành được
thắng lợi quan trọng trong phòng thủ, tôi trở thành cát nhân của đội mình. Thủ
thuật hồi nhỏ nghĩ ra đế trốn rửa bát dưới sự phối hợp của Quân Vỹ cũng được
phát huy ổn định, ngáng chân, cướp bóng, tôi cũng may mắn đá trúng ba quả.
Thật không hiểu nổi ngày
trước, lúc thi vào sư môn tôi giở bài dưới gầm bàn, Quân Vỹ phát hiện, không
những không phối hợp mà còn đứng lên tố cáo. Hồi đó quả thực anh ta không biết
điều.
Đá xong nửa trận, mọi
người chia nhau tản ra ngồi nghỉ dưới bóng cây, Quân Vỹ kéo tôi đến ngồi dưới
một gốc cây to, gia nhân đưa khăn mặt ẩm lau mồ hôi. Bách Lý Tấn ở đội bên kia
hớn hở chạy lại định ngồi với chúng tôi, Quân Vỹ dùng chân vẽ một vòng tròn bên
ngoài bóng cây, trợn mắt nói: “Đứng ở đó, cấm vào đây”.
Bách Lý Tấn lấy tay áo
che nắng, rụt vai rụt cổ nói giọng tủi thân: “Tại sao?”.
Quân Vỹ nhướn mày: “Cậu
nói xem”.
Bách Lý Tấn nghiêm túc
nghĩ một hồi, mặt dần đỏ lên: “Có phải lúc tôi tranh bóng bị đội trưởng sờ vào
đùi, chỉ là ngẫu nhiên, ngẫu nhiên, chơi bóng mà, khó tránh...”.
Nước trà trong miệng tôi
suýt phun ra ngoài, Quân Vỹ nghiến răng: “Ông không biết mi bị ai sờ, ông hỏi
mi tại sao đá hai quả đều trúng người A Phất?”.
Bách Lý Tấn ngớ ra, cúi
đầu lẩm bẩm: “Vận... vận khí không tốt”.
Quân Vỹ gõ vào trán anh
ta: “Đá vào người ta lại còn nói người ta vận khí không tốt”.
Bách Lý Tấn tủi thân xoa
trán: “Tôi nói là tôi vận khí không tốt, tôi làm sao biết tôi đá trúng Quân cô
nương, rõ ràng tôi không nhằm vào cô nương...”.
Quân Vỹ nhướn mày ngắt
lời: “Nói vào trọng tâm!”.
Bách Lý Tấn dè dặt liếc
Quân Vỹ rồi nhìn tôi: “Cho nên vừa nghỉ giải lao là tôi chạy đến định xin lỗi”.
Quân Vỹ băn khoăn hừ một
tiếng. Tôi kéo Bách Lý Tấn vào bóng râm: “Vậy cậu mau xin lỗi đi”.
Bách Lý Tấn đỏ mặt gãi
đầu: “Tôi...”.
Tôi nói: “Ấy, trước khi
xin lỗi cậu hãy nói xem, làm thế nào cậu lại bị đội trưởng sờ đùi?”.
Bách Lý Tấn: “...”.
Quân Vỹ: “...”.
Cuộc đấu chưa kết thúc,
trước ánh mắt mọi người ba tuyển thủ của hai đội đối địch khoác vai nhau cười
nói vui vẻ, có thể thấy nửa trận sau ba chúng tôi sẽ không có cơ hội ra sân.
May vừa rồi tôi đã chơi
rất vui, bao nhiêu phiền muộn bay biến, ngẩng nhìn trời cao gió thoảng, phía xa
nước biếc mây ngàn. Tôi uống một cốc trà lạnh, lại uống thêm cốc trà lạnh nữa,
nhớ lại hồi nhỏ thường cùng Quân Vỹ mang ấm nước ra đình hóng mát ngồi chơi,
dạo đó còn ngây thơ khờ khạo, Quân Vỹ cũng vậy, vốn tưởng sẽ trở thành nhân tài
kết quả lại trở thành lãng tử.
Đang mệt mỏi buồn ngủ,
loáng thoáng nghe tiếng Bách Lý Tấn tranh luận với Quân Vỹ về trận bóng vừa
rồi, chợt anh ta reo lên: “Này, mọi người nhìn xem, cô gái áo vàng kia xinh
quá!”.
Tôi giật mình bởi tiếng
reo phấn khích của anh ta, cốc trà trong tay sánh ra ngoài một nửa, thầm nghĩ
không biết cô gái nào xinh đẹp mà mình lại không nhìn thấy, vừa nhìn theo ánh
mắt sáng rực của anh ta, bỗng trong đầu như có gì bùng nổ. Cuối tầm mắt tôi,
màu áo lam trang nhã nổi bật giữa biển hoa phật tang vàng rực, tôi vừa nhìn đã
nhận ra ngay.
Mộ Ngôn. Trước lúc đi
chàng nói, khi nào hoa phật tang trên núi tàn, chàng sẽ quay lại đón tôi. Từ đó
mỗi ngày trước khi đi ngủ, tôi nghĩ đến câu đó, ghi nhớ trong lòng, tâm niệm
cầu mong ngày hôm sau tôi tìm thấy dù chỉ một bông hoa tàn, như vậy có thể sớm
được gặp chàng.
Tôi dụi mắt, lại dụi mắt,
xác định không phải mình nằm mơ, còn chàng đang rẽ hoa đi đến, càng đến càng
gần, nhàn tản ung dung, như bước trên vệt sáng thời gian chờ đợi của tôi.
Tôi cảm thấy không thể
kiềm chế, muốn chạy ra lao vào lòng chàng, gót chân đã nhón đi một bước, một ý
nghĩ lại vụt qua đầu như tia chớp, chàng đã dặn nếu không nghe lời chàng tự bảo
vệ mình, nhất định sẽ bị đánh đòn, do dự một lát cảm thấy không nên gặp nhau
lúc này, hơn nữa bây giờ người đầy bụi bặm lem nhem, càng không thể gặp chàng,
vội vàng lủi trốn sau lưng Quân Vỹ.
Không biết tại sao chàng
lại đi nhanh thế, vừa núp sau lưng Quân Vỹ đã nghe thấy tiếng bước chân rất
gần. Thực ra tôi rất muốn nhìn chàng, nhưng lại sợ bị lộ, mà lần nào gặp lại cũng
bị chàng bắt gặp trong bộ dạng chẳng ra gì, lần này quyết không để tái diễn,
nhất định phải tạo ra một cảnh trùng phùng thật lãng mạn, phải vận bộ cánh thật
đẹp, ngồi trong đình hóng mát ung dung ôm đàn hay nhàn tản cho cá ăn, tóm lại
phải làm chàng kinh ngạc.
Tiếng bước chân vừa đi
qua trước mặt, tôi vừa thở phào, vừa không hiểu sao lại cảm thấy một chút thất
vọng, hơi ló đầu ra khỏi lưng Quân V