ua bốn đình bia, hành đại lễ
bái thiên địa, một trăm năm sau em nhất định sẽ được táng trong mộ phần của Mộ
gia”.
Tôi vẫn nhắm mắt, mặt vẫn
áp lên ngực chàng, nghe thấy tiếng nói run run của mình: “Nhưng, nhưng...”.
Chàng lặp lại: “Nhưng?”.
Tôi vòng tay ôm chàng,
mãi mới nói được: “Tại sao?”.
Chàng trầm mặc một lát,
khẽ nói: “Tôi không còn cách nào khác”.
Tôi không hiểu, ngẩng đầu
hỏi chàng: “Chàng nói gì?”.
Chàng cau mày, giọng lơ
đãng: “Một trang hảo hán cho dù bất tài, ít nhất cũng phải giữ được hai thứ,
mảnh đất dưới chân và người đàn bà trong lòng mình”. Ngừng một lát, chàng thong
thả nói tiếp: “Lúc đó em bất động nằm trước mặt tôi, mà tôi lại không biết làm
thế nào”.
Tôi suy nghĩ một lát, hơi
nhổm người, chăm chú nhìn vào mắt chàng: “Chàng không có gì là không làm được”.
Cùng nhìn nhau một lát,
nụ cười ngập tràn trong mắt chàng: “Phải, quả thực không có gì tôi không làm
được”.
Tôi ngây ra: “Chàng thiếu
khiêm tốn quá, lúc này người ta thường khiêm tốn một chút, sẽ nói đại loại như
thực ra cũng không vạn năng đến thế, rất nhiều sự việc không thể nào kiểm soát
được, phải nói như thế chứ...”.
Chàng thản nhiên: “Em lại
định làm gì?”.
Tôi lại gục xuống ngực
chàng: “Sau đó có thể em sẽ dịu dàng an ủi chàng”.
Chàng khẽ cười: “Vẫn như
ngày trước, vẫn trẻ con như thế”.
Tôi phụng phịu: “Chàng
chê em hả?”.
Chàng khẽ cười: “Cũng
tạm”.
Tôi nghiêm giọng: “Nếu
chàng dám chê em, em cũng chê chàng”.
Chàng cười: “Nói xem, em
định chê ta thế nào?”.
Tôi nghĩ mãi, quả thực
không biết chê chàng thế nào, ngẩng mặt lừ mắt nhìn chàng, nhưng lại không có
sức uy hiếp chút nào, thầm nghĩ, thôi không nên tính toán với người ta, định
khuyên người ta ngủ trước, chính sự ngày mai hẵng hay, thì đã bị người ta kéo
lại, đặt tay lên eo, nhẹ nhàng xiết vào người.
Giọng nói nhẹ như tiếng
gió đùa tơ liễu vang bên tai: “Lúc đó tôi đã nói với em, mọi chuyện đã có tôi,
em chỉ cần sống đến lúc tôi tìm ra cách nào đó, em còn nhớ không?”.
Tôi không biết chàng hỏi
câu đó làm gì, chỉ nói: “Lúc đó em đã đồng ý với chàng”.
Chàng cười, để tay lên
ngực tôi: “Phải nhớ ở chỗ này, trước khi tôi tìm ra biện pháp, phải sống thật
tốt, em là vợ của tôi, đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của người vợ, tuyệt đối
không được chỉ nói suông như trước”.
Tôi nằm trên ngực chàng,
gật đầu lia lịa, nhưng lại thấy không ổn, tôi luôn nói lời giữ lời, chỉ nói
suông lúc nào? Nhưng tôi không biết chàng có thể làm gì để cho tôi sống, có lẽ
chàng tưởng tôi chỉ không có hơi thở không có cảm giác, khác với người sống
bình thường chỉ là do luyện Hoa Tư dẫn mà thành.
Tôi không thể nói với
chàng, kỳ thực tôi đã chết, cho dù nhảy nhót trước mặt chàng cũng là do viên
giao châu mà thôi, có lúc muốn chàng biết, nhưng có lúc muốn chàng vĩnh viễn
không biết.
Cứ nằm như vậy, tôi thiu
thiu sắp ngủ, chàng vén mái tóc tôi xõa xuống trán, ngón tay dừng lại ở đó,
giọng nhẹ nhàng: “Có một số chuyện tôi mãi chưa hỏi em, không phải tôi không
muốn biết”.
Nghe vậy tôi đã tỉnh ngủ
một nửa, bỗng thấy căng thẳng. Đúng là giấu chàng quá nhiều, nhưng những gì
giấu giếm, không chuyện nào có thể kể cho chàng nghe. Tôi khẽ nói: “Muộn rồi,
em buồn ngủ...”.
Mọi lần nếu tôi nói vậy,
nhìn chung chàng sẽ chiều theo, nhưng lần này lại như không thấy sự phản kháng
của tôi, chàng nâng cằm tôi lên để tôi có thể nhìn rõ chàng. Lát sau, chàng khẽ
nói: “Tôi là người nước Trần, em là người nước Vệ, Trần đã tiêu diệt Vệ, A
Phất, em có hận tôi?”.
Tôi thở phào, thì ra là
chuyện này, may quá.
Trước nay Quân Vỹ luôn lo
sợ điều đó, nhưng quả thực chẳng có gì đáng lo, giả sử tôi chưa tuẫn tiết cùng
Vệ quốc, vẫn là một công chúa vong quốc, để không có lỗi với những binh sĩ đã
xả thân vì đất nước, về tình về lý đều không nên giao hảo với nước Trần.
Nhưng Vệ quốc công chúa
Diệp Trăn đã chết.
Tôi chưa bao giờ hối hận
năm xưa đã nhảy từ trên tường thành xuống, cũng không cảm thấy chuyện đó có gì
cao quý, họ Diệp thống trị Vệ quốc tám mươi sáu năm, cuối cùng bị mất ở triều
đại phụ thân tôi, xã tắc sụp đổ một cách bình an, còn uy danh vương thất tạo
lập hơn tám mươi năm tiêu tan mây khói, họ Diệp vốn không còn mặt mũi nào sống
trên đời.
Mặc dù không hiểu tại sao
trừ tôi, mọi người dường như sống rất bình an. Về sau cũng nghĩ ra, suy nghĩ
của tôi và họ khác nhau, những gì tôi coi trọng chưa hẳn người khác coi trọng,
mà cũng chưa hẳn tôi đúng, họ sai, chỉ là mỗi người sống trên đời đều có nguyên
tắc riêng.
Quân sư phụ cứu sống tôi,
đặt cho tôi cái tên Quân Phất, hy vọng tôi quên hết mọi sự trong cuộc đời
trước. Những chuyện không vui, những trách nhiệm không phải gách vác có thể
quên, nhưng những ký ức đẹp, những tình cảm lưu luyến tại sao phải quên.
Nếu trở thành Quân Phất
mà phải quên Mộ Ngôn, sống trở lại như một tờ giấy trắng, giống như hồn ma được
nhập vào thân xác khác, như thế cho dù sống lại thì cũng có ý nghĩa gì. Nghĩ
đến đó bỗng hiểu ra tâm tư của Công Nghi Huân, những hồi ức đẹp nên nhớ suốt
đời.
Mộ Ngôn hỏi tôi có hận
chàn