ì
hết, chỉ là khó khăn lắm mới gặp chàng, muốn ở bên chàng. Nhưng tận mắt nhìn
thấy chàng bế cô đã chết trên tay đến đình bia...”.
Cô ta dừng lại, dùng ống
tay áo lau nước mắt, “Thật không hiểu chàng nghĩ gì, chàng có thể có được những
thứ tốt hơn”. Nước mắt giàn giụa, “Nhưng tôi hiểu tôi nên từ bỏ, vương tỷ không
được, tôi cũng không được. Chỉ có điều tôi không cam lòng, cô có thích Mộ ca ca
thật không? Vì chàng, cô không nên ở bên chàng”.
Tôi lặng lẽ nhìn cô ta,
cô gái này có thể còn ít tuổi hơn tôi, cô ta đau lòng như vậy, những giọt nước
mắt long lanh dưới ánh mặt trời, giống như bao đêm không tìm thấy Mộ Ngôn, tôi
ngồi một mình bên cửa sổ, nước mắt cũng lăn trên má như thế, chỉ có khác không
long lanh bởi ánh mặt trời mà nhạt nhòa dưới ánh trăng khuya.
Trong phòng chỉ có tiếng
nức nở của Dục Đường, tôi nhìn cốc trà trong tay: “Lần trước cô đã kể cho tôi
nghe câu chuyện hoa phật tang, giờ tôi cũng kể cho cô nghe một câu chuyện”.
Cô ta nghi hoặc.
Tôi ngừng một lát thong
thả nói: “Ngày xưa có một cô công chúa, cô phải xa người yêu, cô tìm người đó
mãi nhưng ông trời không tốt với cô lắm, cho đến lúc chết cô vẫn không tìm được
người cô yêu. Lúc cô chết trời đổ một cơn mưa lớn, nước mưa xối trên người cô.
Cô thầm nghĩ, đau đớn quá, nếu trước khi chết có thể được gặp chàng một lần thì
tốt biết bao, dẫu chỉ đứng nhìn từ xa, công chúa lặng lẽ chết, trong lòng ôm ấp
ước nguyện bé nhỏ như vậy”.
Dục Đường ngừng khóc,
ngây người nhìn tôi.
Tôi tiếp tục: “Tôi đã
nghe rất nhiều lời khuyên như vậy, vì muốn tốt cho chàng, cô nên thế này nên
thế kia, nếu không thì không phải thật lòng yêu chàng, nhưng yêu đâu phải là
chuyện của một người, tại sao không để hai người được bên nhau, tốt cho cả hai
thay bằng chỉ tốt cho một người?”. Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta: “Cô đã bao giờ đến
chết vẫn không từ bỏ ước nguyện? Không phải chết trong tưởng tượng mà chết thực
sự, ước nguyện quay cuồng trong đầu cô khiến cô không thể từ bỏ, không thể
quên?”.
Cô ta không trả lời.
Tôi cười: “Nếu có cô sẽ
hiểu, có những thứ cho dù phải trả một giá thế nào cô cũng bằng lòng đánh đổi”.
Hình ảnh cho đến thời khắc cuối cùng trước khi chết vẫn bám riết trong óc tôi
là ảo giác được tạo nên do tôi khư khư bám lấy ước nguyện, chàng trai trẻ vận
áo chùng đen cầm chiếc ô sáu mươi tư nan thong thả đi đến, trước ánh mắt nhòe
máu của tôi hiện ra một rừng mai trắng.
Hai tay tôi đưa lên ôm
ngực: “Tôi rất thích chàng, vì vậy càng phải ở bên chàng”.
“Cạch” một tiếng, chiếc
cốc rơi trên bàn trà, cô ta sững người giơ tay định thu dọn, nhưng tay vừa chạm
chiếc cốc gốm đổ trên mặt bàn liền vội rụt sâu vào trong ống tay áo, mắt khẽ
ngước, trên mặt không còn nét ngây thơ nữa mà bàng hoàng như nghĩ ra điều gì
khó tin.
Tôi chờ cô ta phản bác,
nhưng không ngờ cô ta lại dễ thuyết phục như vây, cô ta ngồi ngây một lát,
không nói gì, đi ra, trước khi đi còn đăm đăm nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Sau khi Dục Đường đi
khỏi, tôi thu dọn ấm chén. Lặng lẽ ngồi thần một hồi, thầm nghĩ Mộ Ngôn đi đến
chỗ Công Nghi Phỉ không thể một lúc về ngay. Lập tức quả quyết đi giày, đẩy cửa
lẻn ra như một tên trộm, thử đi mấy bước trên sân đầy ánh nắng, không thấy ai
chạy ra ngăn cản, xem ra những hộ vệ của Mộ Ngôn cũng không bí mật giám sát,
tôi tạm yên tâm. Bóng tôi đổ dài trên khoảng sân rộng lát gạch, nhớ lại hồi nhỏ
chơi trò giẫm bóng với Quân Vỹ, vậy là nhón chân một mình giẫm bóng mình chơi
cũng rất khoái trá.
Đột nhiên phía cổng có
tiếng nói vang lên “Đang làm gì vậy?”.
Tôi ngẩng đầu, đắn đo gọi
một tiếng: “Mộ ca ca”.
Chân Mộ Ngôn hình như vấp
phải vật gì, người hơi chúi về trước, tôi vội làm ra vẻ muốn chạy lại đỡ, may
chàng không ngã, chàng đi đến vừa đưa tôi trở về phòng vừa hỏi: “Ai dạy em
vậy?”.
Tôi xoa mũi, “Dục Đường
chẳng phải gọi chàng như vậy sao?”. Ngoẹo đầu mắt không nhìn chàng, “... lại
còn gọi rất thân mật nữa”.
Chàng cười nói: “Quân
muội muội”.
Tay tôi hơi run: “A... A
Phất là được rồi...”.
Tất cả đều yên ổn, chỉ có
Công Nghi Huân khiến tôi lo lắng, tính ra đã nửa tháng không gặp, sau khi tôi
tỉnh lại gia nhân của cô mang đến biếu hai củ nhân sâm quý nhưng cô không đến
thăm.
Tôi hỏi người hầu, được biết
cô vẫn thế, chỉ có điều hầu như không ra khỏi cửa .
Tôi thầm nghĩ, bề ngoài
lạnh băng của Công Nghi Huân đâu có dễ để người khác đoán ra tâm trạng, có điều
không ra ngoài đã đủ nói lên rất nhiều điều. Nhưng đây không phải chuyện tôi
cần lo lắng quan tâm.
Tôi chờ cô đến tìm tôi,
nhưng lòng biết, nếu nửa tháng cô không đến nghĩa là sẽ không đến nữa. Xem ra
tính hiếu kỳ muốn biết những ký ức đẹp trong cuộc đời trước của cô đã tiêu tan.
Nhưng đúng lúc tôi cảm
thấy dường như cô đã hiểu ra, không còn day dứt về cuộc đời trước của mình, an
phận sống như bao người thì tối hôm đó, con người tưởng đã nghĩ thông mọi
chuyện đó lại đến tìm tôi. Nửa tháng trước cô nói không muốn biết những ký ức
không vui, nửa tháng sau cô đứng dưới bóng trăng lặng lẽ nhìn tôi: “Tôi muốn
biết, năm xưa rốt cuộc t