huyên náo của Diệu
Đảm.
Quản gia nóng nảy nhìn về phía trắc phi nương nương, không biết nàng có tính
toán gì? Diệu Đảm quận chúa là bảo bối của điện hạ, cầu hôn bị cự đã khiến điện
hạ chịu đủ đau khổ, nếu như biết Diệu Đảm bị giam lỏng chẳng phải càng thêm gấp
gáp!
Thần Quang cười thầm, điện hạ gấp gáp? Gấp gáp còn có thể đi dạo kỹ viện! Nam
nhi thế gian đều phụ bạc, thấy một người yêu một người, ôm lấy người mới thì
trong lòng đâu còn rãnh rỗi nhớ người cũ!
“Vương Toàn, trước đó vài ngày điện hạ vào cung đã xảy ra chuyện gì?” Có một số
việc không phải là bí mật gì, nhưng nàng không tiện tự mình mở miệng hỏi Triêu
Mặc.
“Bẩm nương nương, đều là Yêu Cơ Hiền phi kia a...” Quản gia đầy lòng căm phẫn
lại không tự chủ im bặt, kinh hoàng che miệng nhìn chằm chằm Thần Quang.
“Cứ nói đừng ngại, chúng ta cùng ở Mặc vương phủ thì chính là có phước cùng
hưởng, có họa cùng chia.”
Giống như lấy được khích lệ, Vương Toàn tức giận bỏ mặc tất cả, nói ra ngọn
nguồn. Hiền phi lại bắt đầu tà nói chuyện mê hoặc người khác, làm hại điện hạ
bị Đế Quân khiển trách. Người gió chiều nào theo chiều đó trong triều đình đều
nghiêng về La gia rồi!
Hôm nay triều đình phân ba phái, lực lượng của La gia thiên về Triêu Dực, Phan
gia kiên trì con trai trưởng là lớn, Cảnh Ngọc Trung hàng năm đóng ở biên
5quan, coi như là phần tử trung gian.
Diệu gia xưa nay kính trọng Phan Tả tướng, vì vậy coi như có mấy phần kiêng kỵ
với điện hạ, khi Đế Quân lên tiếng gả, bọn họ cũng giơ hai tay tán thành. Ai
ngờ kể từ khi Tiết Nhân Cẩn chết, Phan Tả tướng ngày càng thất thế, khiến cho
bọn gian nịnh ngoại thích như La gia bò lên, cũng muốn danh chánh ngôn thuận
đẩy ngã điện hạ, lập Tứ hoàng tử Triêu Dực.
Thần Quang trầm mặc một cái chớp mắt, ngước mắt nói, “Hiện tại Đế Quân coi như
càng già càng dẻo dai, nếu không có nguyên nhânmạnh, ai cũng đừng mơ tưởng làm
hư quy củ con trai trưởng là lớn.”
“Nương nương nói đúng lắm, nhưng...” Ai, quản gia thở dài.
Thái độ làm người của điện hạ rất khiêm tốn, đành chịu La gia nhìn chằm chằm,
từ lúc Đoan Tĩnh hoàng hậu mang thai, ngày tháng đều chưa từng yên ổn.
Thần Quang từ từ xoay người, không hiểu tại sao Triêu Mặc biết rõ nguy hiểm còn
muốn đi ra ngoài? Lại còn đến chỗ bẩn thỉu đó! Mình luôn luôn tỉnh táo nhưng
khi nghĩ đến tình cảnh Triêu Mặc cười nói ở thanh lâu lại có chút không tập
trung, mơ hồ dâng lên ý giận!
Đã phái người đi Túy Yên lâu đưa thư, Triêu Mặc chỉ xem một chút, thuận miệng
phân phó, trở về bẩm báo nương nương, chơi hai ngày nữa ta tự sẽ trở về.
Thần Quang hung hăng cắn môi dưới.
Chẳng lẽ hắn cũng không quan tâm Diệu Đảm luôn!
Cây cối ở Tiềm Long cốc của đế quân sinh trưởng tốt, nên tiến cử một nhóm huơu
sao (mình có đốm) cao lớn mạnh khỏe, đặc biệt ban thánh dụ, muốn mời Vương Tôn
quý tộc hộ tống thánh giá đi săn thú. Nghe nói nhóm huơu sao này là Hiền phi
phái người không ngại vất vả chuyển từ Kim Cương đến, đường đi phải trải qua
con sông Bắc dài rộng, xa xỉ không dứt.
Tuy nói mấy ngày trước đây mới vừa mắng Triêu Mặc, nhưng rốt cuộc là con trai
ruột, Đế Quân cũng không muốn gây quá cương, vì vậy lúc thái giám truyền lời
cười híp mắt bổ sung một câu, điện hạ có thể mang theo gia quyến cùng nhau đi
du ngoạn.
Mọi người dập đầu tạ ơn, Triêu Mặc một mực cung kính đón lấy thánh chỉ, sai
người đưa lên bao tiền lì xì, thái giám vung phất trần, nghênh ngang ra.
“Tới sớm không bằng tới khéo, xem ta mới vừa vào cửa nhà thánh chỉ đã đến.”
Triêu Mặc không có việc gì nói nhảm với Thần Quang, hai tay nhỏ bé của nàng nắm
lại trong tay áo, lông mày nhíu lại, đại khái là giận hắn rồi.
Cho người lui ra, Triêu Mặc lại nhanh chóng ôm chặt thân thể mảnh khảnh của
nàng từ phía sau, vừa cắn lỗ tai nàng vừa nói, “Mấy ngày nay có nhớ ta hay
không, nếu nói nhớ, ta liền dẫn ngươi đến Tiềm Long cốc du ngoạn.”
Mặc dù cảnh cáo mình vô số lần, không được biểu lộ ý tưởng muốn gần nàng quá
mạnh mẽ, nhưng bây giờ hắn đang làm gì?
“... Điện hạ phong trần mệt nhọc, hay là tắm sạch vị son phấn cả người đi rồi
hãy khi dễ Quang nhi!” Thật vô sỉ!
“Nàng ghen?”
“...” Thần Quang khẽ xoay mặt, mặc cho Triêu Mặc càng thêm không chút kiêng kỵ
mút lấy da thịt trắng nõn trên cổ nàng.
Chắc là hoa khôi ở Túy Yên lâu không cho hắn ăn no, hắn lại càng không chút
kiêng kỵ, Thần Quang nổi lên một tầng da gà thật nhỏ, ỡm ờ lôi kéo hắn tắm rửa,
e sợ trên người hắn dính bẩn gì. Sắc mặt của Triêu Mặc càng ngày càng thối.
Thừa dịp đối phương tắm rửa, Thần Quang liền thoát thân, xoa xoa vành tai bị
hắn cắn hồng, âm thầm hoài nghi hắn có tính toán khác hay không, dù sao lâu như
vậy, Triêu Mặc nàng nhìn thấy từ trước đến giờ đều là không hề vội vã, đối với
chuyện gì cũng không để tâm, lại vĩnh viễn đều làm giọt nước không lọt.
Thừa dịp sắc trời còn sớm, nàng tiện tay lật lật sổ sách chi tiêu trong phủ tháng
này, thẩm tra đối chiếu từng chút. Lại nghĩ đến chuyện du ngoạn Tiềm Long cốc,
trường hợp như vậy nàng từng gặp một elần, vương tôn quý tộc trùng trùng điệp
điệp, phía sau tiếp bt