u Thanh nữa, mà nhìn bố Giang,
trong mắt có phần không ủng hộ, nhưng bố Giang là trưởng bối. Cô không
có cách nào oán giận, vì vậy chỉ cảm thấy thêm phần uất ức. Bố Giang
nhíu mày thằng con này dám làm nhiều chuyện như vậy, giáo huấn nhỏ như
vậy, lợi cho nó quá rồi. Kết quả ánh mắt con dâu nhìn về phía mình như
muốn bảo mình là tên ác ma nào đấy.....Lúc đầu con trai muốn kết hôn với Tâm Duy, ông không đồng ý cũng không phản đối. Nguyên nhân không đồng ý là cảm giác tính tình cô gái này không hợp với con trai mình. Nguyên
nhân đồng ý là gia thế cô gái này với nhà mình cũng tương đối, nhưng vợ
thì rất hài lòng với cô con dâu này, nói rằng một người đàn ông thay vì
cưới một người phụ nữ hoàn hảo thì nên cưới một người phụ nữ yêu
mình....
Bố Giang nghĩ tới lời vợ mình nói, bây giờ có mấy phần đồng tình.
Giang Thiếu Thành kéo Thẩm Tâm Duy trở về phòng. Thẩm Tâm Duy lấy thuốc
sát trùng, vì anh bị xước da. Cũng không biết bố Giang xuống tay thế
nào, đánh cho thảm như vậy, đã thế anh bị thương, cũng không nói tiếng
nào, cô ở ngoài không biết anh bị dạy dỗ rồi.
“Đều là vết thương nhỏ, đừng lo lắng.” Ngược lại Giang Thiếu Thành an ủi vợ mình, “Toàn vết thương trên người, không có trên mặt, người khác
không thấy được, anh cũng không bị mất thể diện.”
Anh đưa tay véo mũi cô, nhưng không ngờ lại khiến cô khóc.
Lần này Giang Thiếu Thành ngượng ngùng giải thích, bố anh toàn dạy dỗ
kiểu này từ bé. Ông ấy làm chuyện này, bởi vì anh đã đắc tội không ít
người. Bây giờ đã dùng quan hệ giúp anh, những chuyện này bố anh toàn
phải tự mình giải quyết. Vì anh, bố anh phải vận dụng quan hệ bao nhiêu
năm chưa từng dùng tới........
Hơn nữa, ông còn khiến con dâu lo lắng cho đứa con trai mình như thế, có thể gọi là vì họa được phúc.
“Chắc là rất đau.” Thẩm Tâm Duy nhìn anh cởi quần áo, lộ ra những vết đỏ, chỉ cảm thấy rất đau lòng.
Người đàn ông này đã để cô bị thương nặng như vậy, cô chưa từng nghĩ sẽ
hành hạ anh chút nào. Bây giờ nhìn vết thương trên người anh, làm sao
không khiến người ta khổ sở chứ.
“Vết thương nhỏ thôi không đau đâu.”
Lời của anh không có tác dụng trấn an chút nào, ngược lại càng khiến cô buồn hơn.
Giang Thiếu Thành không biết làm sao cả, “Em còn như vậy thì anh đau thật đấy.”
Động tác thoa thuốc của cô tạm ngừng, kịp phản ứng, đây cũng coi là một lời tỏ tình đi, dù có mịt mờ cũng không thể nữa.
Bình tĩnh lại, tiếp tục thoa thuốc.
Quần áo trên người Giang Thiếu Thành đã cởi xuống, lúc trước Thẩm Tâm
Duy bôi thuốc, đã thấy không ít sẹo trên tay anh. Đột nhiên cô nhớ ra
lời Lương Nguyệt Lăng đã nói, nhờ có vết sẹo này mà Lương Nguyệt Lăng
nhận ra anh. Vết sẹo này, là thuộc về kỉ niệm của Giang Thiếu Thành và
Lương Nguyệt Lăng, điều mà bọn họ nhớ.
Cảm giác này, thật là khó chịu..
Bỗng dưng dừng lại không bôi thuốc nữa, Giang Thiếu Thành nhướng mày, “Sao vậy?”
Thẩm Tân Duy lại ngẩng đầu lên, trừng mắt liếc anh một cái, bỏ thuốc ra
một chỗ, cúi đầu cắn vào tay anh. Hành động nhanh như thế, khiến Giang
Thiếu Thành chưa kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô cắn tay mình,
phản kháng còn không có, đến lúc căm giác đau từ tay truyền tới, anh mới hiểu. Vợ của anh, muốn tay anh cũng đau như chân anh....Bây giờ đau đủ
rồi.
Thẩm Tâm Duy cảm thấy cắn đủ rồi, quá đủ, trong miệng cũng có mùi máu tươi. Lúc cô bỏ ra, trên tay anh cũng có rất nhiều máu.
Giang Thiếu Thành không có cách nào khác nhìn cô, hình như không hiểu
nổi hành động này của cô, rõ ràng còn đang lo cho anh, một khắc trực
tiếp gây thương tổn luôn, thay đổi nhanh như vậy anh cũng không hiểu
nôi.
Trên miệng cô còn máu, ngoan cố nhìn anh, “Giang Thiếu Thành, anh phải nhớ, trên người anh chỉ có thể có dấu vết của em.”
Dấu răng của cô trùm lên vết sẹo của anh. Về sau, anh có nhìn tới vết
sẹo đó cũng chỉ thấy vết răng của cô, chỉ có thể nghĩ về cô.
Nhưng cô cũng biết, việc mình làm cũng hơi quá, lại thấy áy náy.
Được rồi, từ giây phút bắt đầu, anh tổn thương cô, tất cả đều tan biến, ai bảo cô cũng khiến anh bị tổn thương!
Tất cả vết thương của Giang Thiếu Thành đều lành lặn là chuyện của mấy
tháng sau. Trong lúc này, chuyện công ty cũng do bố Giang toàn quyền xử
lý, công bố rằng tạm thời Giang Thiếu Thành được ông xếp cho việc khác,
nhưng theo tin tức nội bộ chính là ông Giang trừng phạt đứa con trai
này. Vì vậy có một số người chủ động cầu ông Giang xin cho Giang Thiếu
Thành, mong ông đừng ác độc như thế. Dù sao Giang Thiếu Thành vẫn còn
trẻ, còn bồng bột làm những chuyện đó, bọn họ làm trưởng bối cũng nên
hiểu chút…..
Vì vậy chuyện của Giang Thiếu Thành với Lương Huy, không có ai nhắc lại nữa.
Thân thể Giang Thiếu Thành khá lên một chút, việc đầu tiên quan trọng
chính là cùng với Thẩm Tâm Duy đi tới thành phố Nam Giang tham gia hôn
lễ. Thẩm Tâm Duy rất coi trọng chuyện này, cũng không phải vì đối tượng
kết hôn lần này có lai lịch lớn. Chẳng qua, cô cảm thấy hôn lễ sẽ mang
đến may mắn cho mình, đúng lúc vết thương của Giang Thiếu Thành đã lành
lặn, hi vọng niềm vui từ đám cưới này sẽ xóa tan mọi điều
