gia, cho nên do thám biết hắn đang ở
chỗ nhà họ Đồng liền tới đây, không khéo lại gặp một màn này.
Mặc dù cô không chết, nhưng dư âm vụ nổ mạnh cắt đứt xương, đứa nhỏ trong
bụng thiếu chút nữa cũng không còn, may mà Lạc Lịch tìm bác sĩ nổi danh
nhất trên thế giới tới, cứu chữa cho cô, cho nên trong vòng mấy tháng
cuối cùng của thai kì cô đều vượt qua ở trong bệnh viện, chưa từng đi ra ngoài một bước.
Phục Linh từng cho rằng cô là một người hoạt bát hiếu động, tuyệt đối không nhịn được muốn đi ra ngoài, nhưng mà không
có, cô rất an tĩnh ở trong bệnh viện vượt qua thời gian mang thai cuối
cùng.
Sau đó cô sinh vào một buổi sáng.
Là một bé trai.
Cô đặt tên bé là Mạnh Vân Tranh, không có ý nghĩa gì, chính là rất dễ nghe.
Ban ngày phơi xong rồi tắm nắng, Phục Linh thoạt nhìn rất không có tinh
thần đi ăn bữa ăn tối với Hoa Chân, liền đi về chỗ ở bây giờ của mình
trước.
Tranh Tranh đã ngủ rồi, cũng là Hoa Chân yên tĩnh ôm bé,
cô (HC) từ từ bị Lạc Lịch làm xúc động, sau đó cởi bộ quần áo kỳ lạ này
ra, nhưng có một số việc nên làm thì vẫn phải làm.
Bởi vì quá mức nhàm chán.
Mà Hoa Chân cô có thể làm, cũng chỉ là giết người mà thôi.
Thay quần áo xong đi ra, lại thấy Phục Linh mặc quần áo đi hộp đêm xong, một bộ váy màu đen bọc lấy dáng người có lồi có lõm của cô ấy, giống như là hoa anh túc có độc trong đêm tối.
Việc đời thay đổi nhiều năm như vậy, người phụ nữ đơn thuần trái tim
trong sáng cuối cùng đã biến mất vào năm đó, cô biết cô ấy bị thiêu đốt
hoàn toàn ở trong cuộc hỏa hoạn đó, năm năm này cô ây vẫn tự tê liệt
chính mình để trải qua.
Phục Linh huýt sáo một hơi: "Đi thôi."
Trên xe thể thao Lamborghini số lượng giới hạn của mình, di chuyển thành một đường cong xinh đẹp ở trong đêm quá ồn ào.
Sau nửa giờ, xe dừng lại ở hội sở giải trí nổi tiếng nhất Italy, nhìn
thấy chiếc xe nổi tiếng dừng lại, em trai nhỏ ở bãi đậu xe lập tức tiến
lên chào hỏi, trong nháy mắt nhìn thấy cửa xe mở ra kia, dường như nước
miếng đều đã chảy ở trên mặt đất, xem ra rất choáng váng.
"Xoa nước miếng của cậu đi." Phục Linh buồn cười nói, sau đó sống lưng
thẳng tắp, cổ ưu nhã đứng thẳng thành một độ cong duyên dáng, sau đó uốn cong, nhếch môi cười, quyến rũ chúng sinh.
"Tiểu thư, xin hỏi cô có đặt phòng trước không?"
Phục Linh mở khóe miệng điên đảo chúng sinh cười một tiếng: "Tôi muốn ngồi ở đại sảnh một chút, làm phiền anh dẫn tôi đi."
Nhân viên phục vụ nhất thời bị mê hoặc không tìm được phương hướng, lập tức gật đầu một cái liền dẫn Phục Linh đi tới đại sảnh.
Nhìn xung quanh nơi này một cái, Phục Linh không khỏi chép miệng.
Không hổ là chỗ ăn chơi nổi tiếng nhất Italy, khắp nơi đều lắp đặt thiết bị giống như hoàng cung, thủy tinh giẫm ở dưới mặt đất này là từng viên được khai thác ở Nam Phi, mà từng cái đèn trang trí trên trần nhà đều
là kim loại hiếm và kim cương ghép lại mà thành, nhìn cả phòng này, Phục Linh không khỏi phỏng đoán, rốt cuộc người sau lưng này *** có nhiều
tiền mới có thể làm ra nơi biến thái như vậy.
Đến rồi!
Nhân viên phục vụ kéo cửa đại sảnh ra, sau đó khom lưng mỉm cười: "Tiểu thư xinh đẹp, chúc cô chơi vui vẻ."
Phục Linh cười duyên một tiếng, sờ soạng da mặt anh ta một cái, sau đó
móc ra mấy tờ tiền giấy từ trong ví đặt ở túi trước ngực của anh ta:
"Anh đẹp trai, làn da của anh tốt thật."
Chờ thời điểm hồn nhân viên phục vụ tỉnh lại từ cú chạm dịu dàng mềm mại như không xương, đã không thấy bóng dáng của Phục Linh, sau đó mới
tránh ra.
Phục Linh gọi một ly Kaz Blues rồi đường hoàng ngồi xuống ở trên quầy bar như vậy, nhìn mọi người phía dưới.
Lúc chợt, âm nhạc càng lớn thêm, Phục Linh cũng bắt đầu chuyển động
theo, mà không biết từ lúc nào, DJ trên sân khấu đã đổi thành Hoa Chân,
người phụ nữ kia thật sự không phải là người, cái gì cũng biết, nắm bắt
cái gì tới cái gì, xem ra có lúc làm cho người ta cực kỳ khó chịu.
Hoa Chân cho Phục Linh một ánh mắt, Phục Linh hiểu rõ gật đầu, tiếp tục đong đưa thân thể.
Cửa chính đột nhiên bị một đám người áo đen mở ra, người đàn ông mặc áo
khoác màu đen, trên đỉnh đầu đội mũ hiệp sĩ, thoạt nhìn dáng vẻ vô cùng
thân sĩ, nhưng điều kiện tiên quyết là bạn phải bỏ qua khí thế mãnh liệt và ánh mắt âm trầm của người đàn ông này.
"Quá ồn rồi!" Người đàn ông kia đột nhiên nhẹ nhàng nói ra.
"Bùm ——" Một tiếng súng đột nhiên vang lên ở trên cao, tất cả mọi người
dừng động tác lại, tiếng nhạc cũng dừng lại, nhưng lại có một người vẫn
điều khiển âm nhạc ở chỗ cũ, đó là Hoa Chân.
Mà còn có một người đang nhảy say sưa, đó là Phục Linh.
Ở đây cũng có người có thân phận địa vị, nhưng lại thay đổi sắc mặt trong nháy mắt này, giống như là nhìn thấy ma quỷ.
Người đàn ông nhìn lại có thể có người nhìn không nhìn anh, tức giận
nhất thời mọc lan tràn, cầm lấy súng từ trong tay thủ hạ liền trực tiếp
hướng về phía Hoa Chân đang điều khiển âm nhạc, mà trong nháy mắt đó,
Hoa Chân quay đầu, mị hoặc cười một tiếng, giống như là mẫu đơn nở rộ, ở một mảnh xinh đẹp trung độc lĩnh phong tao.
Người đàn ông chấn động, đột nhiên cười nhan hiểm,
