, cầm tiền rồi nên đi thật xa, bây giờ cô tính làm gì?"
Hạ Sơ lại bắt đầu kêu gào..., cũng hấp dẫn tầm mắt của mọi người.
Doãn Văn Trụ trầm mặt khiến cô sợ, sợ sẽ xảy ra biến cố.
Mà nếu như ở trước mặt nhiều người như vậy, cô tin anh sẽ không dám vứt bỏ mặt mũi.
Doãn Văn Trụ chưa bao giờ biết mình chán ghét Hạ Sơ như vậy.
Người đàn bà này sự dịu dàng và khéo léo toàn bộ
đều là ngụy trang, mắng lên người đến không chút nào nhường một chút
đường sống.
Mấy tầm mắt quanh mình, khiến anh rất tức giận.
Thê Thê của anh lại làm sao cho người khác tới khi dễ?
Cô có thể tới, anh rất vui vẻ, thật sự rất vui vẻ.
Nhưng anh tình nguyện cô không đến.
Không muốn cô bị thương.
Nhưng nếu như không kiên trì, cô chỉ chịu sự tổn thương lớn hơn nữa.
Anh muốn cô bình an .
Thủ đoạn của Quý Thư, anh là biết, cho nên không thể mạo hiểm.
Anh không thể để cho cô gặp chuyện không may, tuyệt đối không thể.
Xã hội này, bề ngoài thì ngăn nắp, nhưng lại có quá nhiều hắc ám, có một số việc, anh không cách nào đi đánh cuộc.
Phương Thê lại dường như không thấy những tầm mắt quanh mình, chỉ là nghiêm túc nhìn anh, chờ một cái đáp án của nah.
Ánh mắt như thế, khiến Doãn Văn Trụ thiếu chút nữa chịu đựng không nổi.
Nhưng anh biết, Quý Thư đang nhìn, anh khẳng định anh ta đang nhìn.
Cho nên anh không ngừng nhẫn nhịn.
Nhưng mà anh còn chưa có mở miệng nói chuyện, Hạ Sơ đã ra tay, rất nhanh đẩy Phương Thê ra.
Phương Thê muốn tránh, nhưng cô tránh không khỏi.
Mới vừa rồi đứng lâu như vậy, đáy lòng khẩn trương như vậy, chân cũng có chút cứng ngắc.
Cũng có lẽ trong tiềm thức của cô không muốn tránh, muốn nhìn Doãn Văn Trụ rốt cuộc sẽ có
Nhưng mặc kệ ra sao, bởi vì một ít đẩy, Phương Thê té ngã.
Doãn Văn Trụ không có đưa tay kéo cô lại, cũng không có bất kỳ phản ứng gì.
Trầm mặc như thế tựa hồ đã tuyên cáo tất cả.
Nhưng Phương Thê lại như cũ muốn nghe đến đáp án kia.
Cho dù có tàn nhẫn cũng không sao.
Nếu như đáp án kia sẽ làm cô thất vọng, như vậy sẽ thấy tàn nhẫn một chút, tàn nhẫn đến để cho cô có đầy đủ lý do đi quên anh.
"Người tới, đưa người này mang ra ngoài."
Cuối cùng không cách nào nói ra những lời trái lương tâm, chỉ có thể gọi người tới dẫn Cô đi.
Ít nhất như vậy cô sẽ không bị thương nữa.
Thế nhưng chính lời nói này, ở trong tai Phương Thê lại là một chuyện khác.
Cô đứng lên, thẳng tắp nhìn Doãn Văn Trụ, "Trả lời em."
"Cái người đàn bà này——"
Hạ Sơ lại muốn đưa tay đẩy Phương Thê, thế nhưng
lần này đây Phương Thê không cho cô ta được như ý, đưa tay nắm lấy tay
của cô ta.
Người đàn bà này quá phiền.
Hơn nữa cô cũng không phải là người mặc cho người khác khi dễ.
"Trụ."
Rõ ràng trước một khắc còn khí thế hung hăng, sau một khắc cô ta lại lập tức trở nên điềm đạm đáng yêu.
Doãn Văn Trụ cảm giác mình thật sự là thấy rõ tất cả.
"Buông tay."
Anh trầm giọng quát lên.
Không cần vì người đàn bà này mà thương hại tới mình.
Anh rất muốn nói cho cô biết, nhưng không thể nói.
"Không buông."
Cũng không biết là dũng khí từ đâu tới, hay chẳng qua là Phương Thê từ trước đến nay đều quật cường.
Nếu đã đến bước này, cô không muốn lui lại nữa.
Tay lại không khỏi siết chặt mấy phần, Hạ Sơ lập tức kêu lên, "Trụ, đau quá ——"
Doãn Văn Trụ đưa tay nắm lấy tay Phương Thê, khi
chạm lên da thịt của cô, đáy lòng không khỏi ngẩn ra, tuy nhiên nó không có biểu hiện ra.
Anh tách tay Cô ra, không muốn làm cho cô cứ tiếp tục như vậy nữa.
Vì sao anh không nói đáp án ra được?
Chẳng biết tại sao, đáy lòng có chút sợ.
Quyết tuyệt như vậy khiến người khác sợ hãi.
Phương Thê vẫn không chịu buông tay, Doãn Văn Trụ
thoáng dùng chút lực, tay Phương Thê đau, người cũng vì vậy bị đẩy ra
vài bước, chân không cẩn thận đạp phải, lần nữa ngã nhào trên đất.
Nhưng lúc này đây, Cô đau lòng
Đây chính là lựa chọn sao?
Đẩy Cô ra.
Được, Cô hiểu, Cô hiểu.
Cô sẽ không dây dưa nữa, hơn nữa cũng đã có đáp án.
Cô sẽ quên hết mọi thứ, sẽ quên ——
Cô muốn đứng dậy, nhưng trong bụng lại một trận đau lớn, đau đến khiến lòng cô loạn
Cục cưng.
Cô có chút bối rối, mới vừa rồi cú ngã kia chẳng lẽ?
Không dám nhìn xuống, tuy nhiên lại bởi vì tiếng kêu của mọi người mà hiểu rõ tất cả.
"Cô ta chảy máu."
Tiếng kêu quanh mình rốt cuộc truyền vào bên tai của cô, nhưng nghe được cũng là lời như vậy.
Chảy máu?
Ý là sao?
Chẳng lẽ đây chính là ý trời?
Ngay cả cục cưng cũng biết cha mình không cần bé, không muốn sống ở trong bụng cô nữa
Đây chính là kết quả?
Đáp án anh cho cô.
Đáp án tàn nhẫn nhất, cũng tốt để cho cô hạ quyết tâm đi quên.
B rất đau, tâm cũng rất đau.
Nhưng Phương Thê vẫn đứng lên, nhìn Doãn Văn Trụ thản nhiên nói: "Em hiểu."
Sau đó xoay người rời đi, đi từng bước một về phía cửa.
Lưng của cô vẫn thẳng như trước, phía dưới có vết máu từ từ dọc theo người, trên mặt đất kéo dài một dấu vết.
Doãn Văn Trụ giật mình, sức lực di chuyển cũng bị mất.
Đây là cái gì?
Đây rốt cuộc là cái gì?
Anh quá kinh hãi, thế cho nên đứng ngây ở đó.
Mọi người cũng không có ra tiếng, hay bởi vì cử động của Phương Thê làm chấn kinh rồi.
Đợi đ
