Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327851

Bình chọn: 9.5.00/10/785 lượt.

sai sót nào.

Bằng không tuyệt đối sẽ là bi kịch.

Mấy người phía ngoài, xem ra đều không phải là hạng người dễ chọc.

Phương Dận là Tam thúc của Phương Thê, điểm này khiến Tư Mị và Doãn Văn Trụ cũng không thể phản đối.

Doãn Văn Trụ ban đầu sống ở thành phố A một đoạn thời gian rất dài, dĩ nhiên là biết Phương Dận .

Nhưng ba người con nuôi kia của Phương gia đối Phương Thê tất nhiên ôm tâm tư không tốt, anh ta tại sao lại xuất hiện ở nơi này?

Ban đầu khiến người của Phương gia đem Phương Thê đón về, là bởi vì biết ông cụ Phương có năng lực bảo vệ cô.

"Ngay từ đầu tôi đã nói cháu gái tôi mang thai, cháu gái còn không thừa nhận."

Phương Dận nhìn phòng giải phẫu một cái, nhẹ nhàng

cười cười, ánh mắt xẹt qua Tư Mị, dừng ở trên người Doãn Văn Trụ, "Là

của tiểu tử ngươi phải không?"

Một người chỉ lớn hơn mình một tuổi gọi mình là tiểu tử, Doãn Văn Trụ cảm thấy thực nghẹn.

Nhưng cố tình người này ở bối phận liền bên trên là chú của Phương Thê, dường như chính mình cũng chỉ có thể thừa nhận.

"Là của tôi."

Điểm này, không cần hoài nghi.

Anh từng nói qua sinh một đứa con

Chẳng qua là không nghĩ tới kết quả sẽ là như vậy.

Đứa con của hai người lại bị chính tay anh ——

Doãn Văn Trụ nhìn đôi tay chính mình, ánh mắt không khỏi ảm đạm.

Anh rốt cuộc là làm cái gì?

"Tùy tiện để lại cũng không phải là một chuyện tốt nha."

Phương Dận cười như không cười nhìn Doãn Văn Trụ.

"Tam thúc, làm sao thúc cũng chạy tới nơi này vậy?"

Tư Mị lại cắt đứt cuộc đối thoại quỷ dị của bọn họ.

Anh là đứa con riêng, mặc dù được Tư Úc sủng ái, nhưng vài người Tư gia cũng không đón nhận anh.

Ví như đại ca anh.

Phương Thê mặc dù là người thừa kế chính thống nhất, tuy nhiên cũng là kẻ đến sau.

Như vậy ba người con nuôi của Phương gia đương nhiên sẽ không muốn thấy Phương Thê.

Điểm này bọn họ rất giống nhau, cho nên anh rất rõ ràng cái loại tình cảnh đó.

Cho nên anh cũng không ưa thích Phương Dận, cảm giác anh ta là kẻ địch của Phương Thê.

Hơn nữa khi anh cùng Phương Thê chung sống đoạn thời gian đó, Phương Dận cũng không biết vì sao luôn vô tình hay cố ý cắm vào.

Điều này làm cho anh càng cảm thấy kì lạ.

"Cháu bắt cóc cháu gái thúc, tôi làm thúc tới tìm cháu không đúng sao?"

Phương Dận luôn mồm cháu gái cháu gái, giống như mình là một thúc thúc tận tâm tẫn chức.

"Tam thúc, thúc rãnh rỗi thì tự quản chính mình."

Tư Mị trả lời, có điều ngụ ý.

Anh nói chuyện vốn là không chút kiêng kỵ.

Doãn Văn Trụ cũng không ưa thích Phương Dận, người đàn ông này quá bí hiểm, làm cho người ta không hiểu rõ.

Hơn nữa anh ta cũng rất có thể đối Phương Thê bất lợi.

Ban đầu điều tra ba đứa con nuôi của Phương gia, vốn anh ta khiến người khác cảm thấy phức tạp một chút.

Bây giờ nhìn thấy anh ta, loại cảm giác này lại nặng hơn.

Có lẽ anh ta chính là cái loại dây dưa khó khan nhất.

Ba người đều chiếm một nơi, có thể nói người nào xem nhau đều không thuận mắt.

Lẫn nhau cũng không nói thêm gì, cho đến đèn phòng giải phẫu tắt, người ở bên trong ra ngoài.

Tư Mị và Doãn Văn Trụ vội vàng nghênh đón, mà Phương Dận vẫn như cũ tựa vào nơi đó, vẻ mặt vẫn như cũ.

"Cô ấy thế nào rồi?"

Tư Mị và Doãn Văn Trụ không biết là lần thứ mấy trăm miệng một lời rồi, thế nhưng vào lúc này, bọn họ ai cũng chẳng đi để ý.

"Người lớn và đứa bé đều được an toàn rồi, nhưng về sau phải đặc biệt chú ý, nếu như lại có lần tiếp theo, sẽ không may mắn như thế."

Nhìn hai người đàn ông xuất sắc rõ ràng chuyển biến sắc mặt tốt hơn, bác sĩ cảm giác mình quá may mắn, thế nhưng hai người

đều bảo vệ được.

Chỉ là rốt cuộc thì ai là cha của đứa bé?

Tại sao hai người bọn họ cũng khẩn trương như vậy?

Bác sĩ không dám nhiều chuyện hơn, tẫn chức phân phó y tá đem Phương Thê đẩy tới phòng bệnh.

Tư Mị và Doãn Văn Trụ vội vàng đi theo, đã sớm quên một bên còn có Phương Dận.

Phương Dận tựa vào nơi đó, nhìn hai người lo lắng, khóe miệng khẽ nhếch, đáy mắt có làm cho người ta không thấy rõ cảm xúc.

"Thê Thê không sao, anh có thể yên tâm, đi nhanh đi."

Tư Mị không khách khí đối với Doãn Văn Trụ nói.

Doãn Văn Trụ lại không để ý tới anh ta, ngồi thẳng ở bên giường Phương Thê, đưa tay nắm tay cô.

Thật may là cô không sao.

Đứa bé cũng không có chuyện.

Nếu không cô nhất định sẽ khổ sở .

Anh biết, Phương Thê chính là loại thoạt nhìn rất lãnh đạm, thật ra thì đáy lòng so với ai khác mềm hơn.

Cô nhất định rất thích đứa bé này.

"Doãn Văn Trụ."

Tư Mị có chút tức giận.

Anh chẳng lẽ cho rằng sau khi làm như vậy, Phương Thê còn có thể làm như không có gì xảy ra sao?

"Tôi chỉ muốn đợi cô ấy tỉnh lại."

Doãn Văn Trụ mở miệng, trong lời nói mang theo vài phần khổ sở.

Cô vốn thuộc về anh, nhưng bây giờ anh lại không thể không đón nhận một người đàn ông khác chỉ trích.

Anh hiểu được, đều hiểu.

Phương Thê tỉnh lại nhất định không muốn nhìn thấy anh.

Anh biết, lúc xem cô càng bình tĩnh, lại là lúc quyết tuyệt nhất.

Mới vừa rồi cô đi được thật bình tĩnh, trên mặt một mảnh lạnh nhạt.

Nhưng chính là lạnh nhạt như vậy, mới khiến người khác cảm thấy sợ.

Nhưng anh muốn tránh ra.

Nếu như