XtGem Forum catalog
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327904

Bình chọn: 10.00/10/790 lượt.

i biến thành như vậy?

Nghĩ tới đây, đáy lòng của Cô càng hận Phương Thê hơn.

Thân thế của Phương Thê.

"Anh lại nói một lần, đừng để anh nói lại lần nữa."

Giọng của Doãn Văn Trụ đã có chút không nhịn được nữa.

Hạ Sơ tự nhiên biết mình là người thế nào, lại thấy Doãn Văn Trụ biểu tình rất khó coi, lúc này mới xoay người rời đi.

Nhưng nếu cô cứ như vậy buông tha, cô thì không phải là Hạ Sơ rồi.

Cô làm nhiều chuyện như vậy, chính là muốn trở thành người của xã hội thượng lưu.

Cô chỉ là tạm thời rút lui.

Cô đem tất cả đều đổ lên đầu Phương Thê, các âm mưu dần dần nãy ra.

Doãn Văn Trụ xoay người tính trở về, rồi lại tại bậc thang đầu gặp được Doãn Văn Thận và Thím Vương.

"Cha, Thím Vương."

Doãn Văn Thận nhìn anh thở dài nói: "Tiểu trụ, con muốn cha nói thế nào thì tốt."

"Cha, con sẽ truy Phương Thê về ."

Mặc dù con đường phía trước mong manh, nhưng mà anh chắc là sẽ không buông tha.

"Sớm biết hôm nay, ban đầu cần gì như vật

Doãn Văn Thận thở dài một tiếng, "Hơn nữa bây giờ con bé đã có vị hôn phu, con hoàn toàn không có gì ưu thế."

"Cha, Thê Thê mang thai, cô ấy rất yêu cục cưng, sẽ không để cho nó không có cha."

Đây có lẽ là cái cớ duy nhất của anh.

Nhưng xem như không có cái này, anh cũng không muốn buông tha.

"Có thật không?"

Doãn Văn Thận mừng rỡ hỏi, Thím Vương cũng nhìn anh chờ đợi.

"Ừ, là thật."

Doãn Văn Trụ gật đầu trả lời, đáy lòng lại có mấy phần chán nản.

Là thật, là cục cưng không dễ dàng có được.

"Tiểu trụ, con cố gắng lên."

Doãn Văn Thận vỗ vỗ bả vai Doãn Văn Trụ nói.

"Thiếnhà họ Âu, cố gắng lên."

Thím Vương cũng làm một tư thế cố gắng lên .

Doãn Văn Trụ gật đầu một cái, đáy lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Hay đến vào giờ phút này, anh mới đột nhiên phát hiện ai mới là người chân chính vì anh suy nghĩ.

=============

Cáo biệt Doãn Văn Thận và Thím Vương, anh lại đi vào

Lúc đi tới cửa, tay mới vừa chạm lên chốt cửa lại bởi vì cuộc nói chuyện bên trong mà dừng lại động tác.

"Thê Thê, em thật sự quyết định?"

Tư Mị nhìn Phương Thê với vẻ mặt bình tĩnh hỏi.

Cô bình tĩnh khiến anh đau lòng.

Cho dù chỉ có anh, Cô cũng chưa từng lộ ra một tia một đau lòng nào.

Chẳng qua là thật sự không đau lòng sao?

Ai cũng biết không thể nào không đau lòng.

Chẳng qua là Cô không muốn làm cho bất luận kẻ nào thấy cô mềm yếu thôi.

"Ừ, lúc trước không phải đã nói qua sao? Hoặc là bắt đầu lần nữa, hoặc là hoàn toàn buông tha."

Dũng khí luôn là có hạn.

Một lần lại một lần thất vọng sau, Cô cũng sẽ mệt mỏi.

Cô muốn đi tin, tuy nhiên nó không có lý do tin tưởng.

Hoặc là nên nói cũng không dám đi tin tưởng nữa, sợ đây chỉ là lại một cảnh tượng huyền ảo, sẽ rất nhanh tiêu tán.

"Ừ, em quyết định là tốt rồi."

Tư Mị tự nhiên sẽ không giúp Doãn Văn Trụ nói chuyện.

Sau đó là trầm mặc lâu dài.

Phương Thê không mở miệng, chẳng qua là chậm rãi nhắm hai mắt lại

Cô muốn nghỉ ngơi thật tốt, không thể bởi vì chính mình mà lần nữa thương tổn cục cưng nữa.

Lần này, Cô cũng tự trách, không có bảo vệ tốt bé.

Về sau, Cô chỉ muốn cùng cục cưng trải qua quảng đời.

Doãn Văn Trụ đứng ở ngoài một lúc mới đẩy cửa vào.

Ý trong lời nói đó, anh rất rõ ràng.

Nhưng anh không thể buông tay.

Vừa buông tay là thật sự kết thúc.

"Cô ấy đã ngủ, anh đừng quấy rầy cô ấy."

Tư Mị nhìn Doãn Văn Trụ một cái, thản nhiên nói.

Doãn Văn Trụ gật đầu một cái, ngồi thẳng vào bên giường của Cô, lẳng lặng ngây ngô.

Anh chỉ nghĩ cùng với cô mà thôi.

Lần này, vô luận như thế nào cũng không thể để cô bị tổn thương gì nữa.

Quý Thư có lẽ sẽ hành động, người của Phương gia cũng sẽ hành động, cho nên anh không dám rời.

Này tiếp qua mấy ngày, Doãn Văn Trụ luôn một tấc cũng không rời, nhưng Phương Thê lại xem như không thấy anh.

Từ đầu đến cuối cũng không có nhìn anh một cái.

Cô vẫn như cũ thật bình tĩnh, bình tĩnh khiến anh bận tâm, cũng làm cho anh bất đắc dĩ.

Bất kể nói gì, Cô đều sẽ không thay đổi phần bình tĩnh.

Tựa hồ thật sự đã đem anh ngăn cách bên ngoài rồi.

Cho nên có đôi khi, anh sẽ rời đi gian phòng, lẳng lặng sống ở bên ngoài.

Dĩ nhiên Phương Thê cũng không bình tĩnh, chẳng qua là làm bộ bình tĩnh mà thôi.

Ở không ai nhìn thấy, cái loại tâm tình đó mới có thể hiển hiện ra.

Cô không muốn nhìn thấy anh, thật không muốn, nhưng cố tình cô làm nhiều như vậy, anh vẫn không chịu rời đi.

Cô cảm thấy thật buồn cười.

Tại sao lại như thế?

Nếu như không phải là anh đối với Cô tuyệt tình như vậy, Cô cơ hồ sẽ cho rằng anh thật yêu Cô.

Là vì cục cưng đi.

Nghĩ đến đây, đáy lòng lại càng khó chịu.

Cái loại tâm tình đó rốt cuộc vẫn không chịu nổi.

Đang ở cùng một chỗ với Tư Mị, cô nói cho Tư Mị, Cô muốn rời đi, rời đi Thành phố H.

=========

Doãn Văn Trụ trên mặt mang theo nhàn nhạt cười, coi như gương mặt đã có chút gầy, tuy nhiên không ngăn được bản thân anh

cái phong thái kia.

Hôm nay Thê Thê rốt cuộc cùng anh nói chuyện.

Cô nói Cô muốn ăn cháo của tiệm mà trước kia hai người đã từng

Cho nên anh thật vui vẻ chạy đi mua.

Mặc dù tiếng nói của Cô rất lãnh đạm, cũng không có cho anh một ánh mắt, nhưng này cũng