Duck hunt
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327680

Bình chọn: 8.00/10/768 lượt.

này lại xảy ra chuyện như vậy.

"Thím Vương, bác Doãn Văn, con không sao, cám ơn hai người đến xem con."

Phương Thê thản nhiền cười.

Chỉ là một tiếng bác Doãn Văn khiến Doãn Văn Thận cảm thấy lòng chua xót.

Ban đầu sự lơ đãng quan tâm ông, đứa con gái gọi anh là cha cuối cùng không phải là người của nhà Doãn Văn nữa rồi.

Đối với Doãn Văn Trụ, Doãn Văn Thận lần này ngoài ý muốn không có nổi giận, nhưng cũng là lựa chọn không nhìn.

Nhìn Phương Thê mang theo cười, hiền hòa mà đối với bất luận kẻ nào, lại duy chỉ không nhìn anh một cái, Doãn Văn Trụ cảm

thấy rất khổ s

Nhưng anh càng chấp nhận là nụ cười bây giờ của Phương Thê.

Vì sao phải miễn cưỡng mình?

Nếu như hận anh, đánh anh cũng tốt, mắng anh cũng tốt, chính là không cần đem tất cả để trong đáy lòng, cố làm kiên cường.

Chính là đừng âm thầm gánh chịu một mình mọi thứ.

Lúc trước anh có thể giúp cố chống mọi thứ, nhưng anh lại buông tay.

Mình thật là đáng chết.

Anh nắm thật chặt quả đấm của mình, ngay cả các khớp ngón tay đều trở nên trắng bệch.

Ngay cả móng tay cắt kháp gần chảy máy.

"Thê Thê, đừng cười nữa."

Doãn Văn Trụ đứng lên, lên tiếng nói.

Nhìn nụ cười như vậy, tim của anh làm như bị người nắm khó chịu.

Nhưng Phương Thê coi như là không nghe thấy, nụ cười vẫn không thay đổi.

Doãn Văn Thận biết Phương Thê xem ra mềm yếu, ở

phương diện khác không ngờ kiên cường như thế, cũng không ngờ quật

cường, xem ra lần này con trai của mình thật sự mất cô rồi.

Đáy lòng càng cảm thấy có chút ít mất mác.

Lúc nhìn thấy Tư Mị, cái loại mất mác đó mãnh liệt hơn.

Con trai của mình có lẽ rất ưu tú, nhưng cũng không phải là duy nhất.

"Thê Thê, vị này là?"

Ông vẫn hỏi ra sự nghi ngờ của mình.

Phương Thê nhìn Tư Mị một cái, không biết nên nói thế nào.

Tư Mị cũng là hướng Doãn Văn Thận lễ độ cười cười

nói: "Con là vị hôn phu của Phương Thê, con tên là Tư Mị, cha con đã

từng nhắc qua bác Doãn Văn."

Tư Mị thay đổi trong ngày thường không nghiêm chỉnh, cử chỉ hào phóng thỏa đáng.

Phương Thê sau khi nghe xong, cũng không nói gì .

Như vậy cũng tốt, mặc dù có chút không đành lòng,

nhưng về sau cô sợ cũng sẽ không theo Doãn Văn Thận và Thím Vương có quá nhiều liên hệ nữa.

"Tư Mị? Cha con là tư úc?"

Doãn Văn Thận lên tiếng hỏi.

Bản thân xuất sắc, hơn nữa gia thế xuất sắc, con trai của mình tựa hồ một chút ưu thế cũng bị mất.

Hơn nữa coi như không có gia thế, Phương Thê cũng sẽ không quan tâm đi.

"Chính thế."

Tư Mị thỏa đáng trả lời: "Cha con và ông cụ Phương

cũng là bạn tri kỷ, cho nên định cửa hôn sự này cho con và Phương Thê,

hơn nữa chúng ta bản thân cũng quen biết, cho nên nói chuyện với nhau

cũng hợp ý."

Ở Tư Mị xem ra, người nọ là cha của Doãn Văn Trụ,

cho nên anh không muốn làm cho Phương Thê ở trước mặt người của nhà Doãn Văn ném cái gì mặt mũi nữa.

Ít nhất đừng cho người ta nghĩ Phương Thê không có người muốn, nhất thiết phải bám theo con trai ông t

Doãn Văn Thận không nói cái gì nữa.

Trong phòng nháy mắt yên tĩnh.

Nhưng sự yên tĩnh này lại vì một người mà phá vỡ.

Hạ Sơ làm sao lại cam tâm?

Cho nên cô tìm tới.

Không phải là đứa bé sao?

Cô cũng có thể sinh cho anh.

Cô cho rằng, Doãn Văn Trụ chẳng qua là mềm lòng mà thôi.

"Trụ."

Hạ Sơ nhỏ giọng kêu.

Nụ cười của Phương Thê cứng đờ, nhưng rất nhanh

liền khôi phục tự nhiên, cũng không còn nhìn về phía Hạ Sơ, mà là cúi

đầu nói chuyện với Tư Mị.

Doãn Văn Thận liếc Hạ Sơ, lại trợn mắt nhìn Doãn Văn Trụ một cái.

Doãn Văn Trụ hiểu, đứng dậy đối Phương Thê nói: "Thê Thê, anh đi trước, sau đó trở lại."

Mặc dù anh biết, Phương Thê vẫn sẽ không xem anh.

Nhưng bây giờ, phải đi giải quyết chuyện của Hạ Sơ rồi.

Anh kéo Hạ Sơ đi ra ngoài, đi thẳng đến trong bệnh viện một chỗ không người.

"Trụ, đứa bé trong bụng cô ấy không nhất định là anh, hơn nữa nếu như anh muốn có con, chúng ta có thể có một đứa a

Hạ Sơ thấp giọng thầm nói, cô cho rằng anh chỉ vì đứa con trong bụng Phương Thê.

Doãn Văn Trụ lập tức bén nhọn nhìn về Cô, nhưng

cũng chưa nói chuyện đứa nhỏ, chỉ là nói: "Hạ Sơ, chúng ta kết thúc đi,

anh sẽ cho em năm trăm vạn."

Chuyện đứa nhỏ, anh không cần nói rõ với cô.

Anh cũng không muốn cùng cô ta dây dưa nữa, thậm chí không muốn vạch trần diện mục thật của cô.

Ít nhất là từng ở cùng nhau, cho nên anh cũng không muốn làm quá tuyệt.

Nếu như cô thức thời, như vậy sẽ cầm tiền rời đi.

Tiền, có lẽ là anh lúc này duy nhất có thể cho Cô.

"Trụ, em không cần, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Có phải tiện nhân đó cùng anh nói gì?"

Bởi vì sợ, cô lại đang lơ đãng giữa bại lộ bản chất.

"Hạ Sơ, đừng để anh nghe em mắng cô ấy, nếu không

dù em là con gái, anh cũng sẽ ra tay. Có một số việc, anh không muốn làm quá tuyệt, chính em là người ra sao , trong tâm biết rõ ràng. Đừng dây

dưa nữa. Giữa chúng ta thật ra thì bảy năm trước đã sớm kết thúc."

Doãn Văn Trụ ngay cả giọng nói cũng trở nên lạnh lùng.

Ai cũng không có tư cách đi mắng Phương Thê.

Ở trong cuộc này, Cô mới là người vô tội nhất.

"Trụ."

Hạ Sơ còn chưa cam tâm

Rõ ràng cũng đã sắp lấy được mình muốn rồi, tại sao phả