80s toys - Atari. I still have
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328275

Bình chọn: 10.00/10/827 lượt.

đi ra ngoài, có thể giữa bọn họ thật sự kết thúc như vậy.

Nói anh ích kỷ cũng tốt, nói anh bá đạo cũng được.

Anh không muốn cứ như vậy buông cô ra.

Tư Mị không nói gì nữa, chẳng qua là lẳng lặng đứng ở bên kia.

Có thể nói anh đều nói, có một số việc anh cũng không quyền quyết định.

==========

Lúc Phương Thê tỉnh lại đã là gần trưa

Nắng chiều rọi qua khung cửa sổ, chiếu vào trên

giường cô, tỏa sáng bóng dáng loang lỗ, cũng độ lên một tầng nhàn nhạt

vầng sáng.

Tỉnh lại cảm giác đầu tiên chính là đau.

Trong thân thể còn mơ hồ đau, còn có tâm.

Làm như bị đào đi một khối, vắng vẻ đau.

Cô mở mắt, có lẽ là bởi vì thói quen trong tối, cho nên cảm thấy ánh sáng kia cực kỳ chói mắt, Cô đưa tay muốn đi ngăn cản, nhưng bị người bắt được tay, một tiếng mừng rỡ vang lên, "Thê Thê, em

đã tỉnh?"

Giọng nói rất quen, quen thuộc đến cơ hồ mỗi đêm đều xuất hiện trong mộng của cô.

Cũng là thanh âm tàn nhẫn nhất, đem cô thương tổn thành mảnh nhỏ.

Nhưng vì sao lúc này anh ta lại ở đây?

"Cục cưng."

Chợt nhớ tới tình cảnh mới vừa rồi, tim Phương Thê

không khỏi nhéo lên, cũng nhớ tới cuối cùng tình cảnh chảy máu té xỉu

của mình.

Mặc dù hi vọng mong manh, nhưng cô vẫn là ôm một chút kỳ vọng.

Thời gian nhiều ngày như vậy, bọn họ ở chung một chỗ.

Tuy cục cưng còn nhỏ, nhưng bé nhất định cũng có thể cảm thụ được đến.

"Thê Thê, không có chuyện gì, cục cưng không sao."

Doãn Văn Trụ nắm tay an ủi cô, trên mặt tràn đầy nhu hòa.

Cô quả thật rất quan tâm đứa bé, thật may là không sao, bằng không anh nhất định sẽ hận chết mình.

Nhưng ánh mắt Phương Thê chỉ nhìn phía trước, ngay cả liếc mắt một cái cũng không cho anh.

Tựa hồ căn bản không nhìn thấy sự tồn tại của anh.

Thật may cục cưng không sao.

Bây giờ cô mới cảm thấy cục cưng là của cô, đang ở trong thân thể của cô, sẽ không rời đi Cô, cũng sẽ không tổn thương Cô.

Như vậy bây giờ anh ta lại muốn gì?

Là bởi vì cục cưng sao?

Biết cô có con, cho nên mới ở lại chỗ này sao?

Chỉ là Cô tuyệt đối sẽ không đem cục cưng cho anh ta, anh nếu muốn thì hãy kêu đàn bà của mình sinh thì được.

Phương Thê đã tuyệt vọng, không muốn nghĩ xa hơn.

Mới vừa rồi cô hỏi anh như thế, cơ hồ cầu khẩn, nhưng anh vẫn ngoan tâm như vậy.

Cho nên cô không tin, cũng sẽ không ôm hi vọng gì nữa.

"Ừ."

Phương Thê khẽ lên tiếng, xem ra một mảnh yên tĩnh.

"Thê Thê."

Cô lạnh nhạt, từ trước đến giờ là nơi anh đau lòng nhất.

Cô căn bản là cố ý làm bộ kiên cường mà thôi.

Ban đầu cũng

Anh hô tên của cô, đáy lòng từng trận co rút đau đớn.

"Anh ở nơi này được sao? Trở về đi thôi. Còn có, tôi muốn nói rõ, đứa bé này không phải của anh."

Mới vừa rồi cô đã nhếch nhác lắm, thậm chí vượt qua ranh giới cuối cùng của mình.

Chỉ vì cô thương anh, cho nên nguyện ý vì anh mà dốc hết tất cả dũng khí.

Nhưng bây giờ, Cô sẽ không.

Sẽ không ở trước mặt anh nhếch nhác, cũng sẽ không ôm cái gì ý tưởng buồn cười nữa.

Ban đầu anh nếu không tin cô, như vậy lúc này cô liền thừa nhận.

Để cho anh cảm thấy cô không chịu nổi cũng tốt, cũng tốt hơn anh ở trong này hoảng loạn.

Bây giờ cô không muốn nhìn thấy anh.

Tuy nhiền cũng không muốn mắc chứng cuồng loạn mắng anh cút ra ngoài.

Như vậy sẽ chỉ làm mình có vẻ nhếch nhác hơn mà thôi.

"Thê Thê."

Anh biết cô đang nói láo.

Anh biết, Cô cùng Quý Thư căn bản không xảy ra chuyện gì.

Nhưng cô nói như vậy, có phải đối với anh hết hi vọng rồi không?

Anh lúc trước rốt cuộc nói bao nhiêu lời đáng chết.

"Tôi cảm thấy mệt, có chuyện sau này hãyTư Mị đâu?"

Phương Thê vẫn như cũ rất nhạt, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều chưa dừng qua trên người Doãn Văn Trụ.

Tư Mị đứng ở trước cửa nghe tới câu hỏi đó, mới đẩy cửa đi vào.

Nụ cười của anh vẫn như cũ rất rực rỡ.

"Thê Thê, em đã tỉnh, anh đi mua chút đồ ăn cho em, em đói bụng chưa? Ăn một chút nha?"

Anh là đi mua đồ ăn cho cô.

Chẳng qua là lúc trở lại, nghe được đối thoại của bọn họ.

Bước chân ngừng lại, tựa trước cửa.

Lúc này nên làm thế nào, Phương Thê mới có tư cách nhất.

Nhưng không ngờ cô tỉnh táo như thế, thật sự giống như căn bản bọn họ chưa từng xảy ra chuyện gì.

Nhưng đây thật ra là trừng phạt lợi hại nhất.

Bị chửi, còn có thể cảm thấy cô tức giận đối với anh, còn có thể biết cô bởi vì anh gây tổn thương mà tức giận.

Nhưng bình thản như vậy, giống như đã hoàn toàn không quan tâm anh nữa, thậm chí coi anh như một người xa lạ.

Lúc này trong nội tâm của Doãn Văn Trụ rất khó chịu.

Thế nhưng đều là chính anh tạo thành.

"Ừ, muốn ăn."

Phương Thê cười cười nói

Tư Mị mua chút thức ăn nhẹ, anh múc một chút cho Phương Thê, cầm qua.

Phương Thê kéo tay bị Doãn Văn Trụ nắm ra, "Tôi muốn ăn."

Giọng nói thật bình tĩnh, ngay cả một tý đau lòng đều nhìn không ra.

Mặc dù lòng cô một mực co rút đau đớn.

Doãn Văn Trụ cuối cùng buông tay ra, Phương Thê nhận lấy cái chén trong tay Tư Mị, bắt đầu từ từ ăn.

Lúc này, cửa bị mở ra.

Đứng ngoài cửa là Doãn Văn Thận và Thím Vương.

"Thê Thê, con không sao chớ?"

Biết chuyện đã xảy ra sau, bọn họ liền vội vàng chạy tới.

Ban đầu Cô rời đi, bọn họ cũng không yên lòng, lúc