ến Doãn Văn Trụ hồi hồn, lúc muốn không để ý nữa, có người sớm hơn anh một bước vọt vào.
"Thê Thê."
Lúc Tư Mị thấy Phương Thê như vậy, không khỏi đau lòng mà kêu một tiếng.
Anh ở bên ngoài thế nào cũng không yên tâm, lại không nghĩ rằng đi vào sẽ thấy tình cảnh như thế.
Đáng chết, anh không biết cô mang thai.
Bước nhanh đi tới bên người cô, ôm lấy Cô, "Thê Thê, không có chuyện gì."
Phương Thê đưa tay nắm lấy tay Tư Mị, cười cười,
bên trong tràn đầy khổ sở, "Tư Mị, anh đã đến rồi? Hình như em đã làm
một việc ngốc."
"Ngu ngốc, chớ nói chuyện, anh lập tức đưa em đi bệnh viện."
Tư Mị đưa thay sờ sờ đầu Phương Thê, bước nhanh ra ngoài.
Mà Phương Thê làm như yên tâm, cũng đã hôn mê.
Tư Mị đi vài bước, lại dừng lại bước chân, quay đầu lại nói: "Về sau Thê Thê đã có tôi tới chăm sóc."
Một câu nói không biết là đối với người nào nói, nói xong liền ôm Phương Thê chạy vội đi ra ngoài.
Người kia tại sao có thể như thế?
Rốt cuộc anh đã làm cái gì, tại sao lại như vậy?
Anh rất đau lòng, lần đầu tiên biết mình vì một người đau lòng như thế.
Bởi vì đau thương của cô anh vẫn thấy, cho nên cũng hiểu lần này tới Thành phố H, Cô đã tốn bao nhiêu dũng khí.
Tuy nhiên nó không có được kết quả tốt.
Nếu như mà hiểu rõ là kết quả như vậy, anh sẽ không khuyên cô tới.
Anh không biết.
Mà bữa tiệc đính hôn kia, cũng thay đổi không khí.
Doãn Văn Trụ còn đứng ngẩn ở nơi đó, anh nghĩ đến cô..., còn có nụ cười cuối cùng của cô.
Cô mang thai?
Cô thế nhưng mang thai.
Chuyện khi nào, anh thế nhưng không biết.
Anh
Lúc này, lòng anh muốn giết chính mình đều có.
Tại sao phải như vậy?
Anh rõ ràng là vì bảo vệ cô, nhưng quay đầu lại, lại làm thương tổn cô.
Anh không muốn quản, không bao giờ muốn quản nữa.
Có lẽ mình mới bắt đầu đã sai rồi.
Có thể nào chịu được loại thống khổ chia lìa đó?
Sao lại có thể khiến cô thống khổ đau lòng nữa?
Mình rốt cuộc đang làm gì?
Doãn Văn Trụ bước nhanh ra ngoài, nhưng lại bị Hạ Sơ kéo lại, "Trụ."
Cô sợ nhất chuyện đã xảy ra.
Nhưng lDoãn Văn Trụ không bao giờ muốn ngụy trang nữa, cái loại chuyện hại người hại mình, anh ngụy trang không nỗi nữa.
Quá cực khổ.
Cái giá cũng quá lớn rồi.
Anh sai lầm rồi, thật sai lầm rồi.
Nếu như muốn bảo vệ cô, vậy hẳn là một tấc cũng không rời cô.
Nếu như Quý Thư muốn là tập đoàn Doãn văn, vậy thì cho anh ta là tốt rồi, cái gì cũng so ra kém cô quan trọng.
Nhưng anh thật sự chỉ không muốn cô bị thương tổn khi ở bên a
Anh thật chỉ là ——
Đau và hối hận cứ ào ạt mà đến, lúc này anh làm sao còn có thể chịu được loại dối trá của Hạ Sơ nữa.
Gạt bỏ tay Hạ Sơ ra, anh bước nhanh ra ngoài.
Lúc này, anh hi vọng thời gian đảo ngược, có thể trở về lúc trước.
Muốn anh bỏ ra giá nào cũng có thể.
Thế nhưng thế gian không có nếu như, càng không có cách nào khiến thời gian đảo ngược.
Anh yêu cô, chính là yêu, nhưng cuối cùng lại làm thương tổn Cô.
Không phải là không yêu, chẳng qua là không hiểu nên đi yêu thế nào.
===========
Bữa tiệc đính hôn đã sớm rối một nùi, Quý Thư lại ngồi ở trong góc nhàn nhã uống rượu.
Doãn Văn Trụ, đây chính đau lòng khi người quan trọng nhất bị thương.
Rốt cuộc anh cũng nếm được rồi.
Hơn nữa còn là tự tay mình tạo thành.
Anh hiểu rất rõ Doãn Văn Trụ, cho nên anh thích người nào, không thích người nào, anh một cái là có thể nhìn ra.
Đáng tiếc cố tình anh ta lại giả bộ, vậy anh chỉ có thể dùng biện pháp khác thôi.
Lần này, có bị thương nặng hơn không?
Nhẫn tâm sao
Nhưng anh đã sớm vô tâm.
Phương Thê nếu muốn trách, thì trách cố tình là người quan trọng nhất của Doãn Văn Trụ.
Anh ta cho rằng anh ta cũng hiểu rõ anh, nhưng anh lại chưa bao giờ lộ ra tính tình chân thật của mình.
Cho nên biết đều là giả.
Chẳng qua là không đủ, còn chưa đủ.
Đặc sắc còn ở sau.
Quý Thư từ trong túi tiền móc điện thoại ra, bấm một dãy số.
"Này, có hứng thú xem một ít tư liệu không?"
"Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là ông sẽ cảm thấy hứng thú với phần tư liệu này."
"Giá tiền sao? Chờ ông sau khi xem qua tư liệu kia, ông cảm thấy đáng bao nhiêu tiền nói cho tôi biết không muộn."
"Ha ha, tôi cũng sẽ không ông quỵt nợ, tôi tin Phương gia sẽ không thiếu chút tiền này đi."
"Vậy được, tôi sẽ sớm cho người đem tư liệu qua cho ông."
Cúp máy, Quý Thư nhếch môi, tiếp tục chậm rãi uống rượu.
Mắt lạnh nhìn mấy người quanh mình từ từ tản ra, cũng mắt lạnh nhìn Hạ Sơ phát tiết ném đồ vật.
Người đàn bà kia, thật đúng là không để ý hình tượng.
Chỉ là cô vô dụng
Anh tự nhiên sẽ không lại đi quản cô ta.
Không qua bao lâu, Thành phố H sẽ không còn sự tồn tại của dòng họ Doãn Văn.
Đợi nhiều năm như vậy, mong nhiều năm như vậy, rốt cuộc sắp thực hiện.
Khi anh từ trong địa ngục chạy ra, tim đã sớm không còn.
Cho nên anh sẽ không có không đành lòng.
Sẽ không. Tư Mị ôm Phương Thê đứng ở ven đường đón xe, nhưng lại không có xe nào dừng lại .
Anh nhìn Phương Thê máu càng chảy càng nhiều, đáy lòng có chút nóng nảy.
Tiếp tục như vậy nữa, cô sẽ gặp nguy hiểm .
Tư Mị không muốn quản, anh tính xông ra cản một chiếc xe, mới mặc kệ kết quả r
