The Soda Pop
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327394

Bình chọn: 7.5.00/10/739 lượt.

g cần nhiều, chỉ cần tri kỷ là tốt rồi.

"Ừ, bạn cũng ở đây ăn cơm sao?"

Phương Thê trả lời khách s

"Không phải, đây là sản nghiệp nhà mình, cho nên cứ tới đây ăn đi."

Lúc cô nói lời này, trên mặt không khỏi tràn đầy đắc ý.

"À."

Phương Thê chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng.

Đã nhiều năm như vậy, tínhthích khoe khoang cô ta vẫn không thay đổi.

"Ơ, đây là con của bạn?"

Đàm tiểu Yến lại chú ý tới tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ, không khỏi hỏi.

Phương Thê gật đầu một cái, Cô cảm thấy điều này cũng không có gì mất mặt.

"Bạn theo đuổi được Tần Tiêu Nhiên rồi à? Chỉ là

đứa nhỏ này lớn như vậy, không phải năm hai mươi bạn liền sinh bé đi,

khi đó Tần Tiêu Nhiên hình như còn chưa chịu bạn."

Lúc cô ta nói lời này, có tí chút châm chọc.

Cùng bằng tuổi, Phương Thê vẫn thanh thuần như một

sinh viên, mà cô lại bắt đầu có chút già đi, cho nên đáy lòng luôn có

mấy phần bất bình.

"Không, không phải của anh ta."

Phương Thê vẫn là nhàn nhạt trả lời.

Những chuyện trải qua kia, đối với cô mà nói thật sự đã trở thành quá khứ .

"Anh ấy chịu bạn à, thật là đáng tiếc, bạn với ông xã mình cùng tới đây sao?"

Trong lời nói kia rõ ràng có mấy phần cười nhạo, mà cô ta dường như rất có hứng thú xem một út ông xã của Phương Thê.

"Mình chưa——"

Phương Thê muốn nói mình còn chưa kết hôn, dù sao cô cũng không cảm thấy bà mẹ độc thân có gì phải tự ti.

Chỉ là lúc này, một tiếng khác cắt đứt cô.

"Thê Thê, em quen sao? Cô giáo trước kia phải không?"

Tư Mị đi tới, ôm nhẹ Phương Thê, cố ý nói.

Anh không thích giọng điệu châm chọc của người đàn bà này.

Chỉ có một quán ăn thế này, có cái gì tốt để khoe khoang .

Phương Thê bây giờ có được thành tựu, xa so với cô ta cao hơn gấp mấy chục.

Nhưng Phương Thê luôn luôn khiêm tốn.

Mà dường như cô ta không để ý tới xu hướng thời trang, bằng không làm sao lại không nhận ra Phương Thê là ai?

Trong khoảng thời gian này, đài phát thanh vẫn thường xuyên tuyên truyền thương hiệu SUN­SHINE.

Nghe vậy, mặt Đàm Tiểu Yến có chút khó coi, "Mình là bạn học của cô ấy, anh là chồng của Phương Thê sao?"

"Đúng vậy."

Tư Mị cười với cô rất rực rỡ, vốn dung mạo đã xuất sắc thêm phần sáng rỡ hơn.

Đàm tiểu Yến có tí chút ghen tỵ, không nghĩ tới

Phương Thê không được Tần Tiêu Nhiên chọn, lại vẫn gả cho một ông chồng

xuất sắc như thế.

Phương Thê biết mưu đồ của Tư Mị cũng không có mở miệng giải thích.

Tương kiến không tương thức. (gặp lại không quen biết)

Cô cũng không muốn cùng cô ta nói thêm gì.

Mà tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ cũng không ngờ khéo léo vậy.

"Chồng bạn làm gì?"

Chỉ là Cô ta vẫn còn có chút không cam lòng.

"Mở công ty nhỏ mà thôi."

Tư Mị trong khi nói chuyện, đồng thời đưa danh thiếp ra, cho cô ta.

Đàm Tiểu Yến nhận lấy danh thiếp, sắc mặt không

khỏi đổi một cái, rồi sau đó lúng túng nói: "Tư Thị ở thành phố A làm

sao tính là công ty nhỏ, Tư tiên sinh thật biết nói đùa."

"Mẹ, con đói bụng."

Tiểu Dạ lôi kéo tay Phương Thê, đúng lúc mở miệng.

Người đàn bà kia thật đáng ghét.

"Thật ngại, xin cho một phòng riêng."

Tư Mị cũng tiếp lời nói.

Đàm Tiểu Yến vội vàng gọi nhân viên phục vụ lại, làm cho cô nhân viên dẫn tới chỗ ngồi.

Lúc rời đi, Tiểu Dạ người thật ngọt với cô, sau đó vẫy tay nói: "Bác, tạm biệt."

Tiểu Lạc Lạc cũng học anh trai, cũng tay tay nói: "Bác, Lạc Lạc cũng tạm biệt thím."

Đàm Tiểu Yến b làm cho tức giận, nhưng lại vô pháp phát tác.

Chỉ có thể gật đầu cười.

Chờ vào chỗ ngồi, Tư Mị mới đưa một ngón tay cái cho Tiểu Dạ, "Làm tốt lắm, Tiểu Dạ."

Người đàn bà này thật đúng là đáng ghét.

Lạc Lạc kéo kéo ống tay áo Tư Mị "Lạc Lạc đâu?"

Tư Mị sờ sờ đầu tiểu Lạc Lạc, cười nói: "Lạc Lạc cũng làm giỏi làm."

"Mấy người thiệt là, cái này có gì phải so đo?"

Phương Thê từ trước đến giờ không quá để ý lời nói của người xa lạ.

"Dĩ nhiên không được, bởi vì cô ta (bà ta) khi dễ em ( mẹ )"

Lần này, Tư Mị và Tiểu Dạ không ngờ tới lại trăm miệng một lời như vậy.

Tiểu Dạ trợn mắt nhìn Tư Mị một cái, "Lần này xem như chú có chút thông minh."

"Thật ra thì chú vẫn thông minh như vậy."

Tư Mị nói có chút vô lại.

"Tự luyến."

Tiểu Dạ lại trợn mắt nhìn Tư Mị một cái.

"Chú, tự luyến."

Tiểu Lạc Lạc đi tham gia náo nhiệt.

"Được rồi, chọn món ăn

Phương Thê nhìn nhân viên phục vụ đứng trước cửa, liền vội vàng mở miệng nói.

Nhân viên phục vụ đi vào, chờ bọn họ gọi món lại lui ra ngoài.

Lúc đi qua bên cạnh đàm tiểu Yến, cô ta có chút lấy lòng nói: "Bà chủ nhỏ, em nghe thấy đứa bé kia gọi người đàn ông kia là chú."

Đàm tiểu Yến vỗ vỗ bả vai của cô ta nói: "Ừ, làm rất tốt."

Cô đã nói rồi, Phương Thê tại sao có thể tìm được loại đàn ông tốt vậy?

Cô cảm thấy mình có thể đem cái ngụm ác khí mới vừa rồi chịu tìm trở về.

Có vài người chính là như vậy, người khác rõ ràng

không có liên quan gì tới cô ta, nhưng cô ta cố tình chính là muốn ganh

đua so sánh cùng người khác.

Đàm tiểu Yến chính là cái loại người này.

Tự cho là gia thế rất tốt, tài trí hơn người.

Nhưng gia thế như cô ta cùng Tư gia, Phương gia,

nhà Doãn Văn lại có thể nào so sánh với, chẳng qua chỉ là một nhà giàu

mới nổi t