hôi.
Nhưng mà Đàm Tiểu Yến cũng không cái loại ý tưởng đó.
Cô đi tới trước cửa phòng ăn của Phương Thê, kéo
thẳng cửa ra, cười nói: "Phương Thê, nói thế nào chúng mình cũng là bạn
học cũ, làm sao bạn có thể gạt mình?"
"Gạt bạn?"
Phương Thê có chút kỳ quái nhìn về cô ta.
"Tư tiên sinh không phải chồng bạn đi, cái người này nói gì không phải muốn cho mình chút mặt mũi ch
Mặc dù đối với Tư Mị có chút kiêng kỵ, nhưng trong lời nói của cô còn là mang theo giễu cợt.
"Vị tiểu thư này, vậy cô cho rằng tôi đang nói láo sao?"
Tư Mị hơi tức giận, vốn cho rằng chuyện này cứ kết thúc như vậy, nhưng cố tình người đàn bà này không biết điều.
"Tư tiên sinh muốn giúp người khác tôi hiểu, chỉ là đứa nhỏ này giống như không phải gọi ngài là cha."
Cô tự nhận là dung mạo của mình không thể so với
Phương Thê kém, đang nói những lời này, thậm chí còn mang theo vài phần
quyến rũ đắc ý .
"Vậy thì thế nào? Hai đứa bé này chính xác không phải của tôi, nhưng như vậy tôi liền không phải chồng cô ấy sao?"
Tư Mị nhìn cô ta một cái, nụ cười mang theo chút
giễu cợt, "Còn có tôi nên nói cô quản được nhiều chuyện quá đi. Bây giờ
chúng tôi muốn ăn cơm, cô có thể ra ngoài không?"
Anh cũng lười cùng cô ta nói thêm cái gì.
Phương Thê từ đầu đến cuối cũng không nói chuyện.
Có vài người, Cô không thèm để ý, cho nên những lời đó căn bản đả thương không được cô.
Đàm Tiểu Yến dậm chân một cái, cuối cùng vẫn xoay
người đi, đáy lòng cũng là nghĩ tới nếu đều ở thành phố C này, tổng vẫn
sẽ có lúc gặp lại.
Bốn người ăn cơm xong, Tư Mị đưa bọn họ trở về.
Đợi đến dàn xếp đứa bé ngoan ngủ, lúc trong phòng
khách chỉ còn lại hai người bọn họ, Tư Mị mới mở miệng nói: "Phương Thê, những lời anh nói có thể suy nghĩ chútNói cái gì?"
Phương Thê ngẩng đầu nhìn về Tư Mị, trong con ngươi có chút không hiểu.
"Cho anh là ứng cử viên vào vị trí chồng em."
Tư Mị cười với cô, giống nhau ban đầu sáng sủa như vậy, thời gian tựa hồ cũng không có ở trên người anh hằn lại dấu vết gì.
Phương Thê không khỏi dừng lại, không biết nên mở miệng làm sao.
Cô đã không muốn đụng đến gì có liên quan đến tình yêu nữa, cảm giác bình thản trôi qua như vậy là tốt rồi.
Cô chỉ đem Tư Mị làm bạn bè.
Ba năm trước đây là như thế, ba năm sau vẫn là như vậy.
Ban đầu rất muốn nói rõ, nhưng Tư Mị cũng không nói những chuyện kia.
Lúc này Tư Mị nói ra, Cô lại không biết mình nên nói làm sao mới không làm thương tổn đến anh.
Tư Mị nhìn Phương thê không nói lời nào, đáy lòng cũng hiểu.
Cô ngoài mặt không ra vẻ cái gì, nhưng trái tim vẫn là phong bế.
Vì vậy cười cười nói: "Giỡn thôi, về sau nếu như có loại chuyện như vậy, tìm anh được rồi ,anh nhất định sẽ giả trang rất
hoàn mỹ."
Lời như vậy, khiến lẫn nhau cũng sẽ không quá lúng túng.
Phương Thê gật đầu một cái, "Ừ."
Dừng một chút, mới lại nói: "Tư Mị, cám ơn anh."
Cô thật , nhưng thực xin lỗi, có ít thứ cô không cách nào tiếp nhận.
"Chúng mình là bạn bè."
Tư Mị nhếch miệng cười với cô rất rực rỡ, anh biết có một số việc không cách nào miễn cưỡng.
Có lẽ cũng chỉ có thể thuận theo tự nhiên.
"Ừ."
Cô có thể cho anh rất nhiều thứ, nhưng duy nhất không cách nào cho anh tình yêu.
Cả đời, Có lẽ chỉ có một lần sẽ có dũng khí lớn như vậy, tất cả nhiệt tình bốc cháy đi truy đuổi một tình yêu, nhưng sau
khi cháy hết, liền sẽ chỉ là tro bụi.
Tim đã thành bụi, không còn có loại nhiệt tình đó, cũng không còn có dũng khí lớn như vậy.
==============
Mấy ngày sau, chi nhánh công ty KT tập đoàn ở thành phố C chính thức bắt đầu vận hành.
Phương Thê làm nhà thiết kế chính, đương nhiên có phòng làm việc riêng.
Nhưng phần lớn thời gian, Cô vẫn ở nhà.
Quá trình Tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ lớn lên, Cô không muốn vắng mặt.
Phương Thê trong tay cầm bút, từ từ vẽ phác thảo những ý tưởng trong đầu.
Tiểu Dạ ở một bên bồi tiểu Lạc Lạc chơi, nụ cười ở hai bé chính là quà tặng tốt nhất trên thế giới này.
Cô rất nhiều linh cảm cũng từ hai bé mà hình thành.
Làm sao mới có cảm giác hạnh phúc
Như ánh mặt trời.
Đây chính là sự tồn tại của SUNSHINE.
Ngay vào lúc này, điện thoại di động của cô bỗng vang lên, là điện thoại của Abel.
"Này, Abel, chuyện gì?"
Cô biết, nếu như không gì, Abel sẽ không tùy ý gọi điện thoại cho Cô.
"Đại Tiểu Thư, nơi này có người muốn gặp cô, đặc
biệt từ thành phố khác tới, cô ấy nói rất thích những thiết kế của cô,
cho nên rất muốn gặp cô một lần."
Tiếng của Abel truyền qua điện thoại, "Vốn tôi cũng không dám phiền toái đại tiểu thư, chẳng qua là cô ấy không chịu rời đi."
"Tôi tới công ty vậy."
Phương Thê từ trước đến giờ không kiêu ngạo, đối
với người thích thiết kế của mình cũng rất thân thiết, ban đầu ở Italy
chính là như thế.
Hơn nữa đây là FANS thứ nhất từ khi Cô trở về nước nhiệt tình như vậy .
Người ta nếu đặc biệt từ từ thành phố khác tới, Cô cũng không thể để cho người đó thất vọng mà về.
Lúc này cô cũng không có chuyện quan trọng gì.
"Tiểu Dạ, mẹ đi ra ngoài một chút, cpn xem tiểu Lạc Lạc được không?"
Phương Thê đứng dậy, đối với Tiểu Dạ một bên nói.
Tiểu Dạ tuy chỉ có tám tuổi, tu
