út, mở miệng nói.
Mặc kệ cuối cùng sẽ ra sao, ít nhất cũng không phải làm rõ ràng.
Cô không phải không thừa nhận, xem như ba năm đã qua, dù mình cố ý quên lãng, cô vẫn không quên được anh.
Mặc kệ là yêu, cũng không quản là hận, bởi vì để ý, cho nên mới phải tồn tại.
"Ừ, em đem dũng khí của em cho chị mượn."
Cô cả đời này, nhiều nhất có lẽ chính là dũng khí.
Nhưng cuộc sống vốn đã đủ thất bại, mình không có dũng khí nữa, vậy thì thực sự chỉ có thể cả đời giống như này rồi.
"Tiểu Mạt, em nhất định có thể tìm được anh ta."
"Ừ, đến lúc đó chị cũng đem dũng khí của mình cho em mượn."
"Được."
Tay của các cô nằm cùng nhau rất chặt, đây là tình hữu nghị giữ hai cô gái. Bởi vì là ở trong nước lần đầu tiên mở buổi trình diễn thời trang, cho nên Phương Thê cực kỳ coi trọng.
Mặc dù trong lòng quyết định mặt đối mặt nói rõ
ràng với Doãn Văn Trụ, nhưng bởi vì bản thảo thiết kế, còn phải chuẩn bị một ít chuyện về buổi họp báo, cho nên cũng không có thời gian để đi.
Sau lại nghĩ thầm dứt khoát liền để sau khi buổi trình diễn kết thúc.
Vì vậy chuẩn bị hơn mười mấy ngày, buổi trình diễn thời trang lần đầu tiên ở trong nước của Phương Thê cuối cùng cũng bắt đầu.
Nơi diễn ra là hội quán lớn nhất của Thành phố C,
người mẫu cũng là Abel tìm một chút người nổi tiếng trong nước, thậm chí còn tuyên bố nói có khách quý thần bí.
Mà khách quý này ngay cả Phương Thê cũng không cho biết, Abel nói này yêu cầu của vị khách quý này.
Nhưng người đó nhất định có thể khiến buổi trình diễn thời trang này càng nổi tiếng hơn.
"Thê Thê, bụng em đau quá."
Lúc đi xe tới hội quán, Tô Tiểu Mạt ngồi ở ghế sau, mặt buồn bã nói.
"Tiểu Mạt, bây giờ không thể hối hận."
Phương Thê nhếch môi, nhẹ nhàng cười một tiếng.
"Nhưng bụng em thực sự rất đau."
Bộ quần áo này thực mất mặt, cô không cần sắm vai
loli, cô đã hai mươi lăm tuổi rồi, cô muốn làm Ngự Tả (trái ngược với
loli, như: chín chắn, phải có thực lực, đủ mạnh mẽ,…) , muốn làm nữ
vương.
Thế nhưng dáng người lại không cao.
"Dì vừa nói qua đau bụng rồi."
Tiểu Dạ ở một bên tiết lộ không chút lưu tình.
Tô Tiểu Mạt một thanh ôm cổ Tiểu Dạ, cười híp mắt
nói: "Thê Thê, em đột nhiên có một ý rất tốt, chị xem Tiểu Dạ xinh đẹp
như vậy, không giả thành cô bé thật là đáng tiếc, chị không cảm thấy em
và tiểu Lạc Lạc chệnh lệch số tuổi rất nhiều sao? Thêm một Tiểu Dạ thì
vừa vặn."
"Tiểu Mạt, ý tưởng này của em nếu sớm nói, chị nghĩ chị sẽ xem xét."
Phương Thê mang theo chút tiếc nuối nói, "Nhưng bây giờ, đã không có thời gian làm quần áo cho
"Mẹ."
Tiểu Dạ uất ức kêu lên.
Nhưng thật may là người đàn bà kia lúc này mới nghĩ ra cái chủ ý này.
"Thê Thê, chị không phải cảm thấy như vậy rất mất mặt sao?"
Tô Tiểu Mạt kéo kéo trên người bộ quần áo rất thục nữ này, nói không được tự nhiên.
Cô chưa bao giờ mặc qua quần áo như thế, ngay cả váy cũng rất ít mặc.
"Tiểu Mạt, có nhiều người muốn mình nhìn trẻ hơn, em đây chính là vốn có."
Đoạn thời gian trước nghe chuyện của Tiểu Mạt,
Phương Thê biết trong lòng của cô thật ra thì không vui như vậy, cho nên có lúc cũng làm một ít chuyện, hi vọng cô tạm thời có thể quên đi một
ít chuyện đã qua.
"Coi như giúp đỡ chị."
Không phải thật sự không tìm được người đến thay thế.
Chẳng qua là ở giây phút quan trọng, Cô hi vọng em ấy có thể đứng bên cạnh cô.
Anh hai không có thời gian, nhưng nói nhất định quan sát toàn bộ hành trình, sáng sớm còn đưa quà tặng tới.
Khiến Phương Thê cảm động một hồi.
Cô vốn cũng nghĩ qua, có nên gọi điện cho Doãn Văn Trụ không?
Nhưng sau nghĩ lại, anh nếu có tâm, nhất định sẽ biết.
Hơn nữa trong khoảng thời gian này, anh luôn đến, không đến gần, nhưng vẫn đứng nơi đó.
Dường như cái phần cường thế và bá đạo lúc đầu toàn bộ cũng bị anh thu lại.
"Thê Thê đã nói như vậy, em chỉ có thể chấp nhận."
Tô Tiểu Mạt có chút bất đắc dĩ nói.
Lúc bốn người Phương Thê tới hội quán, Abel đã sớm ở ngoài cửa chờ đợi, vừa thấy bọn họ, liền tiến lên đón.
"Đại Tiểu Thư, tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng, chỉ chờ thời gian tới liền bắt đầu."
Phương Thê gật đầu một cái, "Ừ, Abel, anh vất vả rồi."
Abel làm việc vô cùng cẩn thận, Phương Thê cũng rất yên tâm.
Anh mang theo bọn họ đi vào phía hậu đài, một chút người mẫu đã thay xong quần áo từ lâu.
"Các vị, đây chính là nhà thiết kế của SUNSHINE, sau này nếu còn có buổi trình diễn khác, cũng xin chỉ giáo nhiều hơn."
Abel hướng các vị người mẫu vỗ tay một cái, nói với vẻ mặt tươi cười.
"Chào mọi người, lần này đa tạ các vị tới cổ vũ."
Phương Thê mỉm cười nói, tầm mắt lại dừng lại ở một người trong đó.
Mặc dù cô không đi quan tâm tới giới người mẫu, nhưng người phụ nữ kia cô lại biết đến.
Người mẫu nổi tiếng nhất trong nước- Sue, thậm chí ở trên quốc tế cũng có độ nổi tiếng riêng.
Cô bình thường yêu cầu rất cao, không dễ m
Abel đã từng nhắc qua cô ta, còn nói anh đã mời nhưng bị từ chối rồi.
Như vậy bây giờ cô ta vì sao lại ở nơi này?
Abel tựa hồ chú ý tới sự nghi ngờ của Phương Thê,
thấp giọng nói: "Đại Tiểu Thư, ngày hôm qua Sue đột nhiên gọi điện thoại cho tôi, nói là