, đáng tiếc bạn ấy bây giờ đã có chồng, còn có con. Chồng cô ấy là
thiếnhà họ Âu nhà họ Tư đó."
Đàm Tiểu Yến nhìn người đàn ông kia một cái nói.
"À, chồng của Shine không phải tổng giám đốc của tập đoàn Doãn văn ở thành phố H sao?"
Một giọng nói truyền đến, mang theo vài phần giễu cợt.
Phương Thê chợt quay đầu lại, lại chỉ thấy Sue ở chỗ không xa cười như không cười nhìn cô, sau đó từ từ đến gần.
Cô ta tại sao lại ở chỗ này?
Chẳng lẽ cô ta chính là người kia?
Nhưng trong ấn tượng, trong lớp cũng không có người như vậy?
"Ơ, Phương Thê, vậy chồng bạn rốt cuộc là ai?"
Đàm Tiểu Yến tiền gần lại hỏi, trong lúc mơ hồ cũng mang theo vài phần nhìn có chút hả hê, thật như muốn bêu xấu cô vậy.
"Là cô à?"
Phương Thê cũng không có để ý tới Đàm Tiểu Yến, mà là nhìn thẳng Sue hỏi.
Cho rằng loại chuyện như vậy có thể làm nhục cô sao?
Cô căn bản không để ý.
Cô chỉ để ý, Sue
"Là tôi."
Sue đi tới bên người Phương Thê, nhàn nhạt nói.
"Lớp chúng mình không ngờ lại có nhiều danh nhân
như vậy, Tô Tố, bạn thật đúng là dọa chúng mình giật mình rồi, thay đổi
ghê gớm thật."
Đàm Tiểu Yến nói có chút chua xót, trong giọng nói cũng mang theo vài phần có điều ngụ ý.
Mặc dù, là cô mở buổi họp mặt này.
Mà dù sao trước kia cũng không quen thuộc, lúc này càng không cái gì giao tình, cô đương nhiên cũng sẽ không thật giúp cô ta.
Tô Tố năm đó bình thường đến cỡ nào, bây giờ thành
người mẫu số một số hai trong nước, rất nhiều người dĩ nhiên có chút xem thường.
Nói dễ nghe, thay đổi lớn.
Nói khó nghe chút, cũng chỉ là phẫu thuật thẩm mỹ mà thôi.
Tô Tố?
Cô ta là Tô Tố?
Phương Thê có chút giật mình, từng thời trung học, cô có một người bạn, chính là Tô Tố.
Chẳng qua là sau đó, bởi vì đủ loại nguyên nhân mà xa lánh cô.
Nhưng cô vẫn thật không nghĩ tới Sue lại là Tô Tố.
Chính là biết cái này, cô vẫn không rõ Tô Tố vì sao phải tranh cãi với cô?
Vì Âu Dương Phi ư?
ức đầu, Âu Dương Phi thực sự đúng là một phiền phức.
Cô có lẽ nên cùng Tô Tố nói rõ ràng, thật ra thì Âu Dương Phi cũng không thích cô.
"Tô Tố?"
Mạnh Dạ cũng hơi giật mình nói : "Thay đổi ghê gớm thật."
Tô Tố cũng không để ý tới những người khác, cô tìm Đàm Tiểu Yến mở buổi họp mặt này là có hai mục đích.
Thứ nhất, khiến những người lúc trước xem thường cô phải nhìn bằng cặp mắt khác.
Mặc dù cô sắp bị ngưng mọi hoạt động, nhưng người ngoài không biết tin này, xem cô như đang nghỉ phép.
Thứ hai, bởi vì Phương Thê.
Tại sao, năm đó cũng như thế, bây giờ vẫn như vậy?
"Lại nói, Mạnh Dạ, lúc đầu Tô Tố cũng từng theo đuổi bạn đó."
Đàm tiểu Yến ở một bên đột nhiên ngữ ra kinh người.
"Đúng vậy a."
Mạnh Dạ nhìn Tô Tố một cái, khẽ mỉm cười.
Lúc trước Tô Tố từng theo đuổi qua Mạnh Dạ?
Phương Thê cảm thấy thật nhức đầu, dường như cô biết chút gì. "Đều là chuyện trước kia rồi, cần gì phải nhắc tới nữa."
Tô Tố liếc Đàm Tiểu Yến, lại liếc Mạnh Dạ mới nhàn nhạt nói.
Đối với chút người này, cô căn bản không có gì để quyến luyến.
"Tô Tố, chúng mình nói chuyện đi."
Phương Thê cũng không muốn ở trong này làm chuyện dư thừa, nói lời dư thừa, nghiêng đầu nói với Tô Tố.
Tô Tố nhìn Phương Thê một cái, cũng cười nói: "Khó được gặp lại bạn học cũ, có chuyện gì nói sau đi."
Phương Thê biết, cô ta cố ý.
Nhưng ở trước mặt nhiều người như vậy, cô cũng không thể nói thêm gì.
Nhưng cô ta vốn tới trêu chọc cô, còn cô vốn không muốn đến.
Vì vậy cũng cười nhạt trả lại : "Chỉ là mình vừa nhớ tới, mình còn một chút việc, xem ra chỉ có thể chờ lần sau rồi bàn lại."
Rồi quay về phía những còn lại nói lời xin lỗi: "Ngại quá, mình còn có việc, phải đi rồi."
Nói xong, Phương Thê xoay người rời đi.
Đi vài bước, người phía sau liền đuổi theo.
"Chúng mình nói chuyện một chút đi."
Cô không thể để cho cô ta cứ như vậy mà đi.
Nhưng so với năm đó, cô ta cũng không giống như trước nữa.
Phương Thê gật đầu một cái, vì vậy hai người liền tìm mộ góc nhỏ ngồi xuống.
"Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?"
Phương Thê cầm lên một ly nước trái cây, nhẹ nhàng uống một ngụm, lúc này mới nhìn về Tô Tố hỏi.
Lại nói, năm đó cô cũng không làm chuyện có lỗi với Tô Tố.
Ngược lại là cô ấy, trong lúc cô khó khăn nhất rời khỏi cô, cùng người khác đi cô lập cô.
"Là cô sao?"
Tầm mắt của Tô Tố cũng nhìn về Phương Thê, hỏi từng câu từng chữ: "Có phải cô khiến Âu Dương Phi đối với tôi như vậy không?"
"Tôi chỉ nói một lần, tôi và Âu Dương Phi không có
gì, hơn nữa tôi cũng không sai khiến anh ta đi làm gì. Hơn nữa người anh ta thích cũng không phải là tôi."
Phương Thê cảm thấy thật ra mình không cần đi giải
thích gì, dù Âu Dương Phi thích cô đi nữa, cũng không liên quan tới cô
ta, vì sao cô ta lại tới làm khó cô, mà không đi tranh thủ lấy được
thiện cảm của Âu Dương Phi?
Hay là nói, cách nghĩ của hai người cuối cùng không giống.
Cho nên năm đó cho dù đã từng tới gần, cuối cùng về sau vẫn là cách xa.
Phải dũng cảm ở bên nhau(2)
"Tại sao tôi phải tin cô?" Tô Tố khẽ hừ một tiếng mới nói.
Âu Dương Phi không thích cô ta sẽ vì cô ta làm mấy việc kia sao?
"Cô không tin cũng được, mình cũng không