muốn nói lại thôi, lại nhìn Phương Thê một cái.
Phương Thê hiểu, lên tiếng nói: "Trụ, anh trước hết bay một chuyến qua Pháp, cho bác sĩ kiểm tra mắt anh một cái, cũng
không nhất định phải lập tức trị liệu, chỉ là cho tất cả mọi người an
tâm."
Nếu như có thể, cô cũng muốn cùng anh đi.
Nhưng bây giờ có tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ, cô còn phải chăm sóc hai đứa.
Mang theo bọn họ đi, lại không quá thuận tiện.
Lần này đi trước kiểm tra, nếu như có thể chữa
khỏi, như vậy cô liền tạm thời dừng lại chuyện nơi đây, mang theo tiểu
Lạc Lạc bọn họ và anh định cư một đoạn thời gian ở Pháp.
"Ừ, vậy cũng tốt."
Doãn Văn Trụ suy nghĩ một chút, mới đáp ứng.
Ánh mắt có đôi lúc thực sự không có phương tiện, hơn nữa anh muốn mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Thê Thê của anh.
"Vậy cha đi ra ngoài trước."
Doãn Văn Thận lấy được đáp án mình muốn liền xoay người rời đi, ông không quên chuyện lúc mình mới đi vào.
Nghĩ đến cái này, vì vậy cũng không khỏi cảm thấy xấu hổ.
Đợi đến lúc trong phòng làm việc lại chỉ còn lại Doãn Văn Trụ và Phương Thê hai người.
Anh đưa tay, lại kéo cô vào lồng mình.
"Thê Thê."
Cúi đầu tựa vào vai cô, anh nhẹ nhàng hô tên cô.
Nếu như có thể, anh một khắc cũng không muốn cùng cô tách ra.
Nhưng về sau, anh vẫn nên đi một chuyến mới được.
"Thế nào?"
Phương Thê nhẹ nhàng cười một tiếng hỏi.
Cảm giác tựa vào trong ngực anh rất an tâm.
Thì ra có chút ấm áp chỉ có anh có thể cho.
"Chúng mình tiếp tục chuyện vừa rồi đi."
Người nào đó trong lúc nói chuyện, tay vòng trên eo cô cũng không yên phận nữa.
Đầu cũng nhích tới gần hơn, nhẹ nhàng hôn cổ cô.
"Nhột, đừng."
Mới vừa rồi là ý loạn tình mê, lúc này Phương Thê không muốn đồng ý nữa, cô cũng không muốn lại bị người khác bắt gặp lần nữa.
"Lần này thật sự sẽ không có người tiến vào."
Vốn cha anh tới cũng là ngoài ý muốn.
Bình thường sẽ không có người trực tiếp tiến vào.
Lần này xác thực sẽ không có người tới nữa, nhưng lúc này điện thoại của Phương Thê lại vang lên.
Phương Thê đưa tay lấy điện thoại di độn ra g, Doãn Văn Trụ lại nắm tay cô, ở bên tai cô nói có chút buồn bực: "Đừng nghe."
Anh chỉ muốn cùng cô tiếp tục thân thiết, làm sao lại khó như vậy?
Lần sau nhất định phải khóa cửa lại, tắt hết điện
thoại của hai người, ừ, nhổ hết dây điện thoại nữa, hay là tìm một nơi
chỉ có hai người.
Phương Thê liếc điện thoại một cái, là người xa lạ.
Nhưng cô cũng không muốn ở chỗ này tiếp tục nữa, cho nên cú điện thoại này cũng coi như tới kịp thời.
"Trụ, đừng ầm ĩ nữa."
Cô từ trong tay của anh rút ra, nhấn nút trả lời.
Trong điện thoại truyền đến tiếng của một người phụ nữ, có chút xa lạ, lại có chút quen.
"Phương Thê phải không?"
"Cô là?"
Nhưng cô vẫn không nhớ ra được người này là ai?
"Mình là Đàm Tiểu Yến, chúng ta lần trước đã gặp nhau ở quán cơm đó."
Nghe vậy, Phương Thê mới nhớ tới.
À, thì ra là cô ấy, nhưng tại sao cô ấy lại có số của cô, làm sao lại gọi điện cho cô?
"Có chuyện gì không?"
Nói thật, lúc trước không cùng cô ta so đo là cảm thấy không cần thiết
Nhưng cô thực sự không thích cô ta.
Mà lúc này đây, tay người sau lưng cũng không còn nhàn rỗi, từ từ chuyển động tới những chỗ mẫn cảm của cô.
Cô thiếu chút nữa liền hừ nhẹ ra tiếng, thật may
kịp thời ngăn lại, không khỏi quay đầu lại trợn mắt nhìn người phía sau
một cái.
Trong điện thoại, Đàm Tiểu Yến tựa hồ muốn nói những gì đó, nhưng cô không nghe rõ.
"Biết rồi chứ? Bạn sẽ đến đúng không?"
Đợi đến cô ta nói như thế, Phương Thê chỉ có thể nói có chút xấu hổ: "Cô mới vừa nói cái gì?"
"Mình nói bạn học lớp 11 mở buổi họp mặt, bạn sẽ
đến đi, nhưng Phương Thê, mình thật sự còn không biết, thì ra bạn chính
là nhà thiết kế của thương hiệu SUNSHINE, không tệ lắm. Đúng rồi, có
thể mang người nhà cùng đi, chồng bạn lần trước mình đã gặp trong quán
cơm."
Lần này, người trong điện thoại tựa hồ rất nhiệt tình, không thể so với châm chọc trong quán cơm lúc trước.
Nhưng nói thật, Phương Thê cũng không muốn đi.
Bạn học năm lớp 11 ư?
Trong trí nhớ, mặt mũi những người đó sớm đã có chút mơ hồ.
Lúc trước chuyện xảy ra trong nhà, cô trừ học, cũng còn phải làm rất nhiều chuyện.
Hơn nữa bởi vì chuyện xảy ra với Đàm Tiểu Yến, bị người khác cô lập, thật sự mà nói thật không có gì để trao đổi.
"Bạn nhất định phải tới đó, hơn nữa còn có một
người bạn sẽ không nghĩ tới cũng đến, vậy cứ như thế đi, bọn mình hẹn
thời gian, đến nơi rồi cho bạn biết."
Đàm tiểu Yến nói xong, liền cúp máy.
Phương Thê nghĩ, nếu thực không muốn đi, đến ngày đó cũng có thể từ chối.
"Điện thoại của ai?"
Doãn Văn Trụ vừa hôn cổ cô, vừa nói.
"Một người bạn lớp 11, nói là mở buổi họp mặt bạn cũ."
Phương Thê thành thật trả lời.
"Vậy có muốn anh đi với em không?"
Bây giờ, anh không kịp chờ đợi muốn có được sự thừa nhận của cô.
Phương Thê nhớ lại lời nói mới vừa rồi của Đàm Tiểu Yến, lại cảm thấy mình thật không muốn đi.
Vì vậy nói: "Em có thể không đi."
"Ừ, vậy cũng tốt, liền ở nơi này với anh."
Anh muốn tốt nhất cô nơi nào cũng không đi, vẫn ở lại bên cạnh anh.
"Em phải đi, Tiểu Lạc Lạc v
