ấy ở đây.”
“Cô ấy không có bạn trai, lúc trước là bởi vì sợ cậu đến tìm cô ấy, cho nên mới mượn bạn trai tôi đóng giả chụp ảnh cùng cô ấy rồi gửi cho
cậu.”
“Cô ấy bị ung thư, là ung thư dạ dày, mấy năm nay đều
kiên trì trị liệu, vốn dĩ đã chuyển biến khả quan rồi, đáng tiếc cuối
cùng vẫn không có qua khỏi.”
“Cô ấy luôn nói, nếu khỏi hẳn sẽ
trở về tìm cậu, đánh cậu một bạt tai, sau đó sẽ ôm lấy cậu. Nếu không
khỏi hẳn . . . . . . cô ấy hy vọng cậu luôn nghĩ cô ấy vẫn đang sống rất hạnh phúc.”
“Giây phút cuối cùng, cô ấy dặn tôi, nếu cậu vẫn đến tìm thì tôi hãy giao lá thư này cho cậu.”
Tả Nhất vừa đi thăm mộ Đa Đa, nó nằm an tĩnh dưới bóng cây đại thụ.
Hắn nhớ rõ nàng từng nói, nguyện vọng duy nhất trong đời này là được
sống ở quê hương mình, giống như cây cỏ nhỏ, hưởng thụ dưới gốc cây đại
thụ.
Hắn từng nghĩ mình sẽ là cây đại thụ của nàng, nhưng trên
thực tế, hắn chính là một trận giông bão, một cơn gió vô tình lạnh lẽo,
hắn thổi nàng đến một đất nước xa lạ sống tha hương.
Hắn mở thư ra.
Bút tích quen thuộc, nét viết rất nhẹ, ở thời khắc cuối cùng sức lực nàng đã không còn dư thừa
Lúc đọc thư, hắn tựa hồ như nghe thấy giọng mềm nhẹ ngọt ngào của nàng.
“Tả Nhất, nếu anh đọc được lá thư này, cho thấy anh đã không có nghe
lời em nói, vẫn đã đi tìm em. Em hẳn là nên tức giận, giận anh không
tuân thủ lời hứa, nhưng thật sự mà nói em thật sự rất vui, vì anh vẫn
còn nhớ em, như em vẫn rất nhớ anh. Em đương nhiên nhớ anh, nhớ anh dùng sức mạnh kiên cường che đậy yếu đuối, nhớ rõ anh từng đáp ứng dẫn em đi ăn khắp chân trời góc biển, nhớ rõ anh lần đầu tiên hôn em sau đó còn
trêu đùa bảo rất ngọt. Mấy năm nay, ký ức này chẳng hề phai nhoà chút
nào, ngược lại càng ngày càng hiện lên rõ rệt. Có đôi khi em cảm thấy
ông trời rất kỳ quái, cư nhiên bắt em bị ung thư bao tử, em là người mê
ăn như vậy, sao có thể bị ung thư dạ dày chứ? Quá tréo ngoe rồi. Nhưng
tréo ngoe cũng không phải chỉ chuyện này, anh xem, em vốn nghĩ rằng mình sẽ thích một chàng trai ôn nhu, ai ngờ cuối cùng lại yêu thương anh. Em biết anh sẽ tức giận nhưng em vẫn muốn nói thật ra rằng, anh lớn lên
cũng chả phải đẹp trai nhất nhì gì, tính tình lại tồi tệ, còn thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng em vẫn cứ thích anh, không có biện pháp thay
đổi, tựa như em thích anh nhưng vẫn vì bệnh tật mà không thể nào không
rời xa anh, đều là không còn cách nào khác cả. Tả Nhất anh không cần áy
náy, em thật ra biết anh theo đuổi cô gái kia là vì một trò thách đố ngu ngốc, em cũng không định giận dữ với anh. Em biết trong lòng anh em mới là người quan trọng nhất, nhưng em không có thời gian khiến anh hiểu
được đạo lý này. Em cũng không rõ mình rốt cuộc có thể chiến thắng bệnh
tật này hay không, nhưng em biết rõ mình tuyệt đối không muốn cho anh
thấy bộ dáng tiều tuỵ của em vì bệnh tật, em hy vọng em trong lòng anh
vĩnh viễn đều là Mễ Đa luôn miệng ăn hết thảy thức ăn. Cho nên em phải
rời đi, rời xa một đoạn thời gian, em nghĩ chờ em khoẻ lại em sẽ trở về, ôm chặt cổ anh mà nói, nào, chúng ta hợp lại đi. Nhưng mà … qua … nhiều năm thế này, em vẫn là thất bại, bác sĩ điều trị cho em là một người
lạc quan như vậy mà cũng đành phải buông tay. Em cũng muốn trở về gặp
mặt anh một lần, nhưng em lại sợ bên cạnh anh đã có người khác, cho nên
em quyết định đem anh vĩnh viễn bảo tồn trong trí nhớ em. Tả Nhất, em đi rồi xin anh cứ coi như lừa bản thân mình đi, nói với chính mình rằng em chỉ là đang ở nước ngoài kết hôn với một người đàn ông tốt, còn tốt hơn so với anh nữa. Sau đó về nước, tìm được một cô gái tốt, cô gái hoàn
hảo, cưới cô ấy, sinh con cái, cứ thế mà sống hạnh phúc. Hứa với em,
đừng khóc, anh khóc thật sự rất khó coi. Như vậy, cứ thế đi. Người anh
yêu – Đa Đa.”
Tả Nhất đã đồng ý với Đa Đa, hắn không có khóc trước mộ nàng.
Nhưng lúc ở nhà hàng bên cạnh sân bay, nhìn thấy Chu Tráng Tráng, hắn lại khóc, khóc đến không thể kềm chế được.
Quạ: Tình yêu là gì nhỉ? Kông phải yêu là cùng chia sẻ sao? Tôi luôn
không đồng ý cái kiểu ra đi âm thầm ngậm ngùi thế này. Người bảo người
muốn kẻ ở lại bớt đau khổ, nếu có thể người muốn kẻ ấy hạnh phúc và
chẳng hay biết gì, người cho rằng đó là cách tốt nhất, nhưng có đúng thế này không? Thật ích kỷ, có lẽ tôi không bao dung vĩ đại đến thế nên tôi vẫn mãi ám ảnh sự im lặng đáng sợ này, như trong truyện “Sai Giờ” nhà
rabbitlyn. Có lẽ Tả Nhất may mắn hơn nhiều, may mắn vì đã kiên trì tìm
Đa Đa, như cô ấy đã nói “Em hẳn là nên tức giận, giận anh không tuân thủ lời hứa, nhưng thật sự mà nói em thật sự rất vui, vì anh vẫn còn nhớ
em, như em vẫn rất nhớ anh”. Đau đấy, nhưng nổi đau thế nào cũng phải
vượt qua, còn hơn bản thân vẫn chẳng hay biết gì mà sống hạnh phúc, rồi
một ngày nào đó sự thật phơi bày thì làm sao giờ.
Còn đối với
Lục Á Trác trong “Sai Giờ” có lẽ cũng là may mắn, may vì tất cả đã nằm
trong kế hoạch của anh, may là Thâm Thâm không biết được sự thật. Nhưng
tại sao phải làm như thế chứ Lục Á Trác? Anh chỉ nghĩ về khía cạnh thành công, sao không nghĩ rằng