huống chi Thường Hoằng còn
đặc biệt chu đáo mua cho Chu Tráng Tráng 3 túi bỏng ngô, cầm bỏng trên
tay, Chu Tráng Tráng nhất thời mặt mày hớn hở.
Một khi được ăn uống phả phê, Chu Tráng Tráng dễ dàng thả lỏng cảnh giác,
Harry Potter vừa chiếu, nàng bật người chỉ vào người đeo mắt kính nói:
“Ngày xưa lúc học tiểu học, tôi ngồi phía sau một cậu bạn cũng đeo mắt
kính như vậy, đặc biệt rất đáng yêu, lúc ấy chúng tôi đều rất thích
nhau, ngày đó tốt nghiệp tiểu học còn ôm nhau gào khóc đến khan giọng.”
“Còn nhớ rõ như vậy ah.” Trong bóng đêm Thường Hoằng ngồi bên cạnh nhẹ giọng nói.
“Đương nhiên, chúng tôi còn định ra lời thề nói 10 năm sau bên cạnh thùng rác
thứ 3 ở ngoài cổng lớn trường tiểu học gặp lại tiếp tục nhân duyên, lúc
ấy rất hồn nhiên thuần khiết a.” Chu Tráng Tráng cảm khái.
“Vậy em có đi không?” Thường Hoằng hỏi.
“Đương nhiên không có, tốt nghiệp tiểu học xong thì không có liên lạc.” Nhớ tới quá khứ, Chu Tráng Tráng còn rất thổn thức.
Vừa dứt lời, ba bịch bỏng ngô trong tay bị Thường Hoằng cướp đi hai túi.
“ê ê ê ê, sao lại thế này?”
“Trước mặt bạn trai hiện tại nhớ nhung lại mối tình đầu mắt kính nhỏ, cũng may em không đi gặp hắn, nếu không túi bỏng còn lại cũng không cho em.”
Thường Hoằng trực tiếp đem hai bọc bỏng cướp được cho hai bạn nhỏ ngồi
bên cạnh. (anh Hoằng ghen rùi kìa, giấm chua quá)
Cầm túi bỏng ngô còn sót lại, Chu Tráng Tráng khóc không ra nước mắt.
Hôm nay lúc quay về phòng ngủ, Chu Tráng Tráng tay trái cầm N túi quần áo
giầy dép, tay phải cầm N túi đồ ăn vặt, tất cả đều là Thường Hoằng kiên
quyết mua cho nàng. (oa oa, ta cũng muốn có người mua cho n túi quần áo, giày dép aaah)
“Cuối tuần, anh lại hẹn em” Trước khi đi, Thường Hoằng nói như vậy với nàng.
Đẩy cửa ký túc xá ra, Chu Tráng Tráng đang định khóc lóc kể lể chuyện hôm
nay nàng gặp phải với các chị em cùng phòng, lại phát hiện ba người đang cao hứng vây quanh bàn ăn cái gì, trên bàn chất đống nào là Pizza, mì
ống, salad, nước ép trái cây, cơm chiên hải sản, các loại bánh ngọt,
trông giống lễ ăn mừng năm mới. Nhưng khi thấy Zhu Tráng Tráng lại gần,
ba người giống như kẻ trộm, cái nĩa trong tay ba người nhất thời dừng
lại giữa không trung.
Chu Tráng Tráng không nghĩ nhiều, buông đồ vật này nọ rồi lập tức than thở khóc lóc, bắt đầu lên án Thường Hoằng.
Vốn nghĩ đến Đại Kiều các nàng có thể có cùng chung mối thù với mình, ai
ngờ ba người ho nhẹ một tiếng, nhưng lại bắt đầu hội nghị khuyên nhủ.
Đại Kiều cầm lấy một khối Pizza đưa vào trong miệng: “Tráng Tráng a, mình
nói Thường huấn luyện viên thật sự là nam nhân chất lượng tốt, hội tụ
đầy đủ 3 phẩm chất cao ráo đẹp trai giàu sang, quá tốt rồi còn gì, cậu
cũng đừng phân vân nửa.”
Đồng Ý cầm
lấy một miếng bánh ngọt, nhét vào trong miệng: “Tráng Tráng a, cậu nhớ
nụ hôn đầu của cậu là bị anh ấy đoạt không, con gái phải trung trinh,
đời này cậu nhất định phải là của anh ấy.”
Tiểu Thúy cầm lấy một ly nước trái cây, vừa uống vừa nhỏ giọng nói: “Tráng Tráng, thực xin lỗi.”
Nhìn thấy mỹ thực (thức ăn ngon) trên bàn, Chu Tráng Tráng ngay lập tức hiểu được: “Thường Hoằng hối lộ các cậu!”
“Cái gì kêu hối lộ a, cái này gọi là hiếu kính. Chúng mình sao lại có thể vì …đồ ăn này bán đứng cậu chứ? Quá coi thường chúng mình .” Đại Kiều sửa
đúng.
“Nói tóm lại, các cậu làm cho
mình quá thất vọng rồi!” Chu Tráng Tráng vừa ngẩng đầu vừa ưỡn ngực,
biểu hiện thần sắc của liệt sĩ cách mạng coi thường nội phản rồi trèo
lên giường mình.
Tất nhiên tất cả đồ ăn trên bàn này đều bị nàng đoạt lại không còn miếng nào.
Chu Tráng Tráng không dự đoán được các tỷ muội cùng phòng sẽ bị mua chuộc
—— lại bị mua bởi một ít thức ăn ít ỏi này, quả thực giống nàng cùng một loại, thật là làm người ta vô cùng đau đớn.
Để có của hối lộ, kể từ đó, mỗi ngày 24 giờ, ba người Đại Kiều bên tai Chu Tráng Tráng liên tục đưa tin ca tụng Thường Hoằng, thành công làm cho
Chu Tráng Tráng ngay cả ăn mì gói cũng cảm thấy lạt lẽo.
Chiêu này của Thường Hoằng thật sự là rất độc ác, Chu Tráng Tráng khó lòng
phòng bị, phiền chịu không nổi, chỉ có thể giảm bớt thời gian ở phòng
ngủ.
Hôm nay ở ngoài cổng trường học
có xâu bánh nướng hình trái tim, vừa ăn vừa đi, gặp được các xã đoàn
đang chiêu mộ thành viên mới, tình cảnh kia mới sôi động làm sao, tất cả xã đoàn đều lớn tiếng thét to, liều mạng thổi phồng chính mình, hạn chế mặt xấu, trong đó thành viên hội trà đạo cùng với hội cắm hoa bởi vì
tranh đoạt thành viên mới mà cải nhau một trận. Đi trong đám người này,
Chu Tráng Tráng cảm thấy chính mình như là đi lạc vào tà giáo.
Ăn xong xiên bánh hình trái tim cuối cùng, Chu Tráng Tráng chùi chùi
miệng, đang chuẩn bị đi quầy bán quà vặt mua khoai chiên, lại bị người
gọi lại: “Bạn ơi, bạn ơi, heo Tráng Tráng?”
Đây là kẻ đáng chết nào dám tự đặt loạn biệt danh cho nàng? Chu Tráng Tráng cầm chắc que tre xiên bánh còn lại chuẩn bị đánh nhau, xoay người lại
thấy hé ra khuôn mặt trắng nõn —— chính là mỹ nam bị bệnh – Hải Nhĩ.
Anh chàng giờ khắc này đang ngồi trước bàn của hội những người