đầu nhớ lại chuyện mười năm về trước. Cô nhớ rõ sau chuyện đó cậu cô
luôn buồn bực, không chỉ là vì liên luỵ đến việc cô phải nghỉ học. Hình như cậu
cô không đến Cục cảnh sát một thời gian dài, thậm chỉ hai ba ngày cũng không
thấy tăm tích, thím cô cũng bắt đầu từ lúc đó cãi nhau với cậu, thậm chí ly
hôn, dẫn em họ đi Mỹ. Cũng quãng thời gian đó, cô nhớ cậu nói rằng, ánh mắt con
người mãi mãi không biết nói dối, vì câu nói đó là câu mà cậu cô nói nhiều nhất
trong khoảng thời gian ấy.
Cô suy đi nghĩ lại, cảm thấy sự ra đi của thím, sự bất
bình thường của cậu không thể không dính dáng đến vụ án của Lạc Thiên.
Việc cậu của cô bắt anh vào tù là sự thực, đó đã là
chắc chắn, với sự hiểu biết của cô về anh, cho dù có khóc cạn nước mắt, khóc
sưng cả mắt, sự việc này cũng sẽ không có kết quả, cách duy nhất chính là tìm ra
hung thủ hãm hại anh năm nào, trả lại sự trong sạch cho anh, cũng trả lại sự
trong sạch cho cậu cô.
Chưa bao giờ mong chờ được nhìn thấy anh như lúc này,
cô có rất nhiều điều muốn nói với anh. Cô muốn nói rõ với anh, nói rõ nhân cách
của cậu, cô tin chuyện này nhất định có sự nhầm lẫn, cô muốn lật lại vụ án này
vì anh, trả lại sự trong sạch cho anh, trả lại sự trong sạch cho cậu cô, tóm cổ
hung thủ ra trước pháp luật.
Nhưng cho dù là đã nhìn thấy anh thì tình hình cũng
không có chuyển biến tốt. Cô chưa từng biết anh lại bận đến thế, đa phần đều ở
khu nghĩ mát, hoặc ở nhà hàng, hay ở các chi nhánh khác, nếu xuất hiện trong
công ty, mỗi lần cô gõ cửa định vào thì anh hoặc đang nói chuyện điện thoại,
hoặc lấy tủi văn định đi, hoàn toàn đẩy cô ra ngoài vạch đề phòng của anh, ngay
cả nửa phút cho cô nói cũng không có.
Và thế là, hai người bỗng rơi và tình trạng căng thẳng
kỳ quặc.
Đến một ngày, cô phát hiện ra trên bàn chị Nghiêm có
một bản thông báo đi công tác dài ngày ở thành phố Y của anh, mới bàng hoàng
nhận ra đây không đơn giản chi là chiến tranh lanh.
Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc tan sở, cô mặc kệ
văn phòng có ai hay không, xông thẳng vào trong.
Lạc Thiên ngẳng đầu lên khỏi đống giấy tờ, nhìn Giang
Văn Khê đứng ở cửa, khoé môi khẽ động đậy, giọng điệu lanh lùng nhả ra từng
chữ: "Ai cho em vào đây?!".
Giang Văn Khê sắc mặt tái nhợt, hít thở một hơi thật
sâu, nói: "Tổng giám đốc Lạc, em có việc muốn nói với anh".
"Ra ngoài."
Hai chữ vô tình khiến cô không kịp đề phòng, cả trái
tím như thắt lại, cô buồn bã cắn môi, một lúc mới nói: "Xin lỗi, lát nữa
em sẽ vào". Cô co chặt nắm tay, quay người bỏ đi.
Trong không khí như tràn ngập mùi vị thuốc nổ, Tiểu
Hàn phòng Công trình dè dặt nhìn Tổng giám đốc Lạc. Từ sau khi trợ lý Giang ra
ngoài, Tổng giám đốc Lạc đã không còn tâm trí bàn đến chuyện bản vẽ nữa, cơn
giận ẩn giấu trong cơ thể như chỉ cần ai đó đụng nhẹ vào là sẽ phát nổ.
Mấy hôm nay trong công ty đều bàn tán vẻ kỳ quặc của
Lạc Thiên, ai cũng nghi ngờ rằng có liên quan đến trợ lý Giang đáng thương,
cảnh lúc nãy rõ ràng đã nói lên sự thực. Phải mau tìm cơ hội chuồn gấp, tổng
giám đốc mà không vui thì kẻ xui xẻo sẽ là đám cấp dưới vô tội bọn họ.
Tiểu Hàn ho khẽ mất tiếng, nói: "Tổng giám đốc
Lạc, tôi nhớ ra phải gọi điện cho TriệuCông, xác nhận một bản tài liệu, tôi đi
gọi điện trước, bản vẽ cứ để ở chỗ anh".
"ừ", Lạc Thiên đáp gọn.
Tiểu Hàn như bắt được vàng, đứng bật dậy chuồn ra khỏi
văn phòng.
Tiểu Hàn vừa ra ngoài, trong căn phòng rộng rãi chỉ
còn lại Lạc Thiên.
Nhìn bản vẽ văn kiện ngập bàn, anh bực bội đốt một
điếu thuốc.
Anh đã trốn cô mười ngày, trái tìm anh như bờ biển dậy
sóng, chưa bao giờ ngừng cuộn dâng. Mấy hôm nay anh đã thử thuyết phục bản
thẩn, thuyết phục chính mình chấp nhận mọi sự thực, nhưng một cái tôi khác
không ngừng hét lên với anh: "Cô ấy là cháu Giang Vĩnh Minh, cháu của kẻ
đã đưa mày vào tù. Tình yêu? Cho dù là yêu thì có tác dụng gì? Đó là cậu của cô
ấy, là người cậu yêu kính của cô ấy. Có còn nhớ lần đầu cãi nhau với cô ấy vì
cảnh sát không? Người vốn ngoan ngoãn như cô ấy có thể dũng cảm tranh cãi với
mày vì ông cậu đó, có phải mày định cả đời sống trong tranh cãi như thế? Hay
mày có thể quên đi chuyện năm đó?".
Anh không thể quên, làm sao anh có thể quên? Ngoài
trốn tránh cô, anh không biết mình có thể làm gì, nên anh chọn cách thực hiện
hạng mục công trình ở tình ngoài sớm hơn dự kiến.
Dụi manh điếu thuốc vào gạt tàn, anh chụp lấy túi văn
kiện, rời đi.
Cửa vừa mở, Giang Văn Khê nãy giờ đứng ngoài ngước lên
nhìn anh, ánh mắt đầy đau khổ: "Rốt cuộc anh định trốn đến bao giờ?".
Anh ngần ngừ một chút rồi nhanh chóng quay đi, mím
chặt môi, đi lướt qua cô.
Khi Giang Văn Khê hoàn hồn lại thì anh đã ra khỏi văn
phòng, vào thang máy.
Dù ra sao thì hôm nay nhất định phải nói rõ với nhau.
Cô đuổi theo, nhưng vẫn chậm một bước, thang máy đã
đóng lại, chỉ còn lại gương mặt vô cùng lanh nhạt của anh. Cả hai thang máy đều
đang đi xuống, cô vội vã đến cầu thang thoát hiểm, chạy bộ xuống dưới.
Chạy đuổi theo anh đến tận bãi đậu xe, khi thấy chiếc
xe màu đen quen thuộc từ từ ròi khỏi chỗ đậu, cô